Tù nô tân nương 4.1


Chương 4. Tìm đường sống trong chỗ chết

Khu rừng rậm kín đến mức không có một cơn gió nào có thể lọt qua nổi, không khí thật nóng bức trầm trọng, trên không trung lộ ra một mặt trời thật lớn, cả khu rừng giống như một lò nướng khổng lồ, con người nếu đi vào trong đó sẽ cảm thấy đau khổ vô cùng, như thể việc hít thở cũng bị ngừng lại.

Nhưng vào lúc này, trong khu rừng rậm kín mít đó đang diễn ra một cuộc huấn luyện sống chết. Nếu không ra khỏi cánh rừng đúng thời hạn, cả người sẽ bị nổ tung thành tro bụi. Có rất nhiều thuốc nổ được chôn trong rừng, nên các cô sống chết cũng phải hoàn thành nhiệm vụ đúng giờ.

Bằng không chỉ có một kết cục duy nhất—đó chính là cái chết.

Sư Tử nhìn vào thiết bị định vị từ vệ tinh, và chiếc đồng hồ đếm chính xác tới từng giây, chỉ còn 100 giây nữa là thuốc nổ sẽ nổ tung, mà từ trong rừng rậm chạy ra còn năm trăm mét. Đủ, các cô vẫn còn đủ thời gian!

Cô nói ngắn gọn giao phó “Một trăm giây, năm trăm mét, sau đó nơi này sẽ phát nổ.”

Bốn người bên cạnh gật đầu, đối với những người đã được huấn luyện từ bé như các cô, chỉ cần nói như vậy cũng đủ hiểu.

Khi Sư Tử vừa dứt lời, năm người bắt đầu chạy như điên ra khỏi rừng, Thân thể mạnh mẽ, phản ứng nhanh nhẹn, đây là những yếu tố mà một sát thủ cần phải có, Mấy người bọn họ chạy như bay trong rừng rậm, con người vì bản năng sinh tồn sẽ bộc lộ những khả năng làm người ta kinh ngạc.

Đối với nhóm người đã được huấn luyện vì sự sống chết mà làm đủ mọi cách, cuộc huấn luyện hôm nay đối với các cô không là gì cả.

Đang chạy được nửa đường, Sư Tử đột nhiên nghe thấy tiếng kêu kinh hoàng của Chồn Tía “Có chuyện không xong rồi, em gái của tôi đâu?”

Có người đã bị bỏ rơi lại phía sau, đây là tình huống Sư Tử không muốn nhìn thấy nhất.

Sư Tử nhíu mày, dừng lại nói với những người đang chạy vượt qua mình “Các cô đi đi, hãy nhanh chóng chạy về phía trước.”

Hồ Ly giận dữ nói “Sư Tử cô đi đâu, thời gian không còn kịp nữa, nếu mà quay trở về chỉ còn con đường chết.”

Sư Tử quay đầu chạy ngược trở về, lớn tiếng chỉ huy “Tôi là tổ trưởng, các cô phải phục tùng mệnh lệnh của tôi, hãy chạy ra ngoài đợi tôi, tôi sẽ mang Quạ Đen ra ngay lập tức.”

Ba người khiếp sợ, Chồn Tía có chút xấu hổ, Quạ Đen là em gái của cô, nhưng trong lúc sống chết bản thân cô còn do dự vài phần, mà Sư Tử một chút do dự cũng không có, lập tức chạy trở vào trong. Trước mắt các cô có phải là Sư Tử con người lạnh lùng vô tình nhất trong những cuộc huấn luyện thường ngày không?

Không có thời gian suy nghĩ nhiều, Hồ Ly kéo tay Chồn Tía đang lo lắng cũng muốn quay trở về cứu em gái và Mèo Đêm đi, Chồn Tía và Quạ Đen là hai chị em sinh đôi, trong lúc này Chồn Tía gấp gáp đến nỗi muốn khóc. Hồ Ly chau mày, bình tĩnh nói “Cô không nghe Sư Tử dặn gì sao, hãy tin tưởng cô ấy, cô ấy và Quạ Đen sẽ không bị chuyện gì đâu, chúng ta hãy chạy nhanh đi!”

Giống như nhìn rõ tâm tư của hai người, Hồ Ly nói tiếp “ Chúng ta không giúp được gì cho cô ấy, cũng đừng trở thành gánh nặng của cô ấy, hãy đi nhanh thôi.”

Biểu tình của hai người có chút lưỡng lự nhưng cũng nhẹ gật đầu.

Tinh thần của ba người rất hỗn loạn, dắt dìu nhau vội vàng chạy ra khỏi khu rừng rậm. Người huấn luyện trưởng và Chủ nhân Khải Tư đã đợi ở ngoài từ sớm. Nhìn thấy các cô đi ra, huấn luyện trưởng nhìn các cô nở nụ cười hiếm thấy, bởi vì cho tới giờ phút này họ là những người duy nhất có thể sống sót chạy ra khỏi khu rừng

Trong đợt huấn luyện về khả năng sinh tồn lần này, được chia ra làm sáu nhóm, mỗi nhóm có năm người, trong ba mươi cô gái đó, chỉ có nhóm do Sử Tử lãnh đạo là có người sống sót. Ba người ngồi bệt ở bìa rừng, khẩn trương nhìn cửa ra, các cô không ngừng cầu nguyện cho hai người họ được bình an, có thể nhanh chóng chạy ra.

Còn trong khu rừng, sau khi Sư Tử chạy ngược trở lại chừng vài chục mét đã tìm được Quạ Đen.

Thì ra chân Quạ Đen dẫm phải một cái cọc mai phục ngầm, bị thương không rút ra được. Khi Sử Tử đuổi tới nhìn thấy vẻ mặt đầy tuyệt vọng của cô đang ngồi chờ chết, bởi vì không còn kịp nữa.

Các chị em của cô cũng không kịp cứu cô, nếu có người quay trở lại, như vậy sẽ không chạy ra kịp. Các cô đã trải qua huấn luyện để trở thành sát thủ, tự nhiên biết rõ điều lợi hại trong đó, nhất định sẽ không quay trở lại, cô cũng không trách họ.

Sư Tử nhìn cái cọc ngầm rất đơn giản, theo lý thuyết chỉ cần một chút thông minh Quạ Đen không thể nào để trúng bẫy đạp vào nó.

Sư Tử nhíu mày, bước tới, ôm cô lao vút đi.

Khi Quạ Đen nhìn thấy cô, trước tiên là kinh ngạc vô cùng, cô đang chờ chết mà không hề nghĩ có người sẽ vì cô mà quay lại. Điều làm cho cô không ngờ tới nhất là người trở lại cứu cô không phải là chị của cô Chồn Tía, mà là Sư Tử người ngày thường luôn lạnh lùng tàn nhẫn, là người cô ghét nhất. Lúc này Quạ Đen không biết Sư Tử đã cứu cô trước đó. Sư Tử cũng không cho Chồn Tía và Hồ Ly nói cho cô biết. Trừ bỏ Quạ Đen rất ngây thơ, ba người còn lại trong nhóm đều đã biết sự thật về việc Khải Tư hành hạ cô.

Sư máu lạnh không tình cảm của Sư Tử cô đã chứng kiến. Khi trải qua những cửa trước, có mấy nhóm cô gái khác không thể trốn thoát cầu xin bọn cô cứu họ, chỉ cần các cô cứu sẽ có nhiều người sống sót hơn. Nhưng với vị trí một tổ trưởng, sự lạnh lùng của Sư Tử làm cho người ta kinh hãi, Sư Tử nghiêm cấm các cô giúp họ, đừng xen vào chuyện người khác. Làm cho các cô chỉ còn biết trơ mắt đứng nhìn các nhóm bạn từ từ đi vào cõi chết, các cô thật không đành lòng.

Trong khi đó mặt của Sư Tử không để lộ ra biểu tình nào làm cho cô không thể không ghét cô ta.

“Cô trở về làm gì, thời gian không kịp nữa, cô chạy nhanh đi, không cần phải lo cho tôi…Tôi không cần cô giúp, cô cút đi…” Quạ Đen lớn tiếng mắng nhưng trong mắt đã đầy lệ, cô biết giờ phút này tình cảnh rất nguy hiểm cô không muốn liên lụy Sư Tử bởi vì cô ta vốn có thể ra ngoài. Hét lên tiếng cuối cùng, Quạ Đen thất thanh khóc rống.

Cô không muốn chết, cô cũng muốn sống. Nhưng cô không muốn liên lụy Sư Tử.

Thật lâu sau cô mới lên tiếng “ Chân của tôi bị thương, không thể cử động được.”

Sư Tử không kiên nhẫn nhìn Quạ Đen đang chờ chết mà còn nổi điên, chớp chớp mi, không thèm để ý lời cô ta nói, dùng sức kéo Quạ Đen lên lưng cõng chạy ra ngoài. Mới vừa chạy được mười mấy thước đã nghe trong rừng vang lên tiếng báo động, đó là tiếng cảnh báo chỉ còn mười lăm giây nữa cả khu rừng sẽ nổ tung, không còn kịp nữa rồi…Mồ hôi trên trán của Sư Tử tuôn ra đầm đìa, không lẽ hai người họ nhất định sẽ bị chết nơi này?

Quạ Đen được Sư Tử cõng trên lưng không ngừng khóc, Sư Tử cười khổ.

Quạ Đen nằm trên tấm lưng gầy yếu của cô khóc sướt mướt nói “Tôi đã liên lụy cô, làm cho cô cùng chết với tôi….”

“Nói cái gì thối quá vậy, ai muốn cùng chết với cô!” Su Tử giận dữ mắng. Nhưng bản thân cô cũng hiểu được không còn kịp nữa rồi. Mồ hôi chảy ra đầm đìa, trong vài giây ngắn ngủi, Sư Tử cố gắng nghĩ ra một loạt biện pháp để thoát thân trong đầu rồi loại bỏ từng cách một.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s