Tù nô tân nương 4.2


Nhìn người trước nay luôn lạnh lùng đang tức giận, Qua Đen không tiếp tục nói nữa, chỉ còn biết ôm cô âm thầm rơi lệ.

Cho tới giờ phút này các cô mới đột nhiên phát hiện, hai người họ đang đến gần cái chết trong gang tấc.

Trong giây phút này các cô có thể chết đi bất kì lúc nào, và sau đó thân thể của họ sẽ biến thành tro bụi trong trời đất.

Sư Tử trầm giọng nói “Tôi biết các người chán ghét tôi, nhưng tôi chỉ là người, không phải thần thánh cho nên không thể nào giúp được tất cả mọi người, tôi chỉ có thể bảo vệ nhóm mà tôi lãnh đạo, giúp các cô sống sót. Nếu tôi dành thời gian giúp những người khác, đó là tôi không làm tròn trách nhiệm của một tổ trưởng đối với mạng sống của các cô.”

Nếu lúc này Sư Tử không nói thì Quạ Đen cũng hiểu được, trong tất cả sáu nhóm, chỉ có nhóm người của họ là có thể từng bước kiên trì đến cùng. Chạy nhanh là biệt tài của cô, cho nên khi biết có thể chạy ra ngoài, cô đã quá mức tự tin, trong nhất thời sơ ý đạp trúng phải cọc ngầm, nhưng trong đợt huấn luyện về khả năng sống còn lần này không cho phép có bất cứ một sự sơ ý nào. Bởi vì phạm phải sai lầm đó, cho dù cô bị chết cũng đáng số, nhưng Sư Tử là người vô tội…

Sư Tử chưa từng nghĩ tới bản thân sẽ bị chết. Cô rất tự tin vào khả năng của mình, cô cho rằng các đợt huấn luyện là những trò vui, trong giờ phút này cô thật sự đã bị trừng phạt rồi.

“Cô tin tôi không?” Sư Tử đột ngột quay đầu lại, ánh mắt sáng rực nói.

Quạ Đen không biết vì lí do gì, nhưng trong giờ phút này, cô nguyện ý đem mạng sống của mình giao vào tay Sư Tử vì vậy cô cố sức gật đầu.

“Sư Tử, tôi tin cô.”

Sư Tử gật đầu, bắt đầu chạy ngược trở vô rừng.

Nơi hai cô vừa rời khỏi có mấy cái hang động, các hang động này là nơi bày trí cơ quan các cô vừa đi qua khi nãy, sau khi đã loại bỏ các cơ quan, dĩ nhiên họ sẽ được an toàn. Nếu có thể trốn vào nơi đó, sau khi phát nổ có nhiều khả năng các cô sẽ không chết.

Trong lúc ba người bên ngoài đang chờ đợi trong đau khổ, bỗng nhiên có tiếng nổ ầm ầm, một tiếng nổ lớn truyền đến trời long đất lở, giống như sấm sét, giống như toàn bộ thế giới bị sụp đổ vỡ tan ra thành mảnh nhỏ. Ngay cả bọn họ ở bên ngoài cũng bị ảnh hưởng làm toàn thân lắc lư. Mặt đất cũng rung chuyển tạo thành nhiều vết nứt.

Sau những tiếng nổ đinh tai nhức óc, cả khu rừng chợt bùng cháy, ngọn lửa lớn giống như một con rồng lửa đang nuốt trọn cả khu rừng. Khói đen cuồn cuộn bốc lên như bao trùm cả không trung làm cho bầu trời tối sầm lại nhìn không rõ cảnh vật, trong không khí có một mùi khó ngửi làm bọn họ phải bịt miệng lại vì sợ hít khí độc vào sẽ làm tổn hại đến phổi.

Lửa lớn ánh đỏ cả một góc trời, màu đỏ như máu bao phủ một vùng đất rộng lớn.

Sau trận lửa lớn, trời bắt đầu mưa tầm tả.

Chồn Tía mê man gục xuống trên mặt đất bùn lầy, trên mặt trên tóc, và cả người đều là nước mưa ướt như chuột lột, nhưng cô hoàn toàn không có cảm giác. Tay cô đặt trên mặt đất, quỳ trên gối khóc không thành tiếng, giống như người bị trúng độc đã lên cơn điên loạn, hai bàn tay không ngừng đánh trên đám đất lầy lội, cho đến khi vũng nước đen ngòm lan tràn những vệt màu hồng nhạt.

Mèo Đen kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt, không thể tin hai người họ thật sự không trở về, lại càng không dám tin Sư Tử và Quạ Đen đã chết.

Sư Tử luôn luôn mạnh mẽ và lạnh lùng nhất, còn Quạ Đen luôn luôn ngây thơ và đáng yêu nhất. Hai người họ đã chết rồi, đã thật sự biến mất khỏi thế gian này.

Cô không thể kiềm được, nước mắt rơi xuống ướt hai má, không thể phân biệt được đâu là nước mưa, đâu là nước mắt.

Hồ Ly kinh ngạc nhìn cảnh tượng kì lạ lúc này, lửa đang cháy lớn lại gặp mưa to, nước và lửa gặp nhau, giống như tình cảm của họ lúc này nóng và lạnh như đan vào nhau.

“Sư Tử, Quạ Đen” Hồ Ly kinh sợ nhìn về phía rừng rậm dường như không còn gì hết, cho đến giờ phút này các cô cũng không thể tin được. hai người họ thật sự không còn sống, hai người họ không thể thoát ra khỏi khu rừng.

Sắc mặt của Khải Tư có chút buồn bã, có chút mất mát. hắn nhìn khu rừng rậm chẳng còn gì lẩm bẩm nói “Sư Tử…” Không biết đó là lưu luyến hay là tiếc nuối vì không còn ai để cho hắn hành hạ.

Làm sao như vậy được, Sư Tử là người ưu tú nhất trong những đứa nhỏ được hắn nuôi dưỡng, đã nhiều năm qua, trong khi huấn luyện hay làm nhiệm vụ cô chưa từng phạm phải sai lầm nào, cô làm sao không thể đi ra ngoài, cô làm sao có thể bị nổ chết?

Mưa gió vẫn thê lương như cũ, giống như tâm tình của các cô trong lúc này.

Đó là một nỗi đau thấu xương, đọng lại thành một dòng sông đang chảy về phía nơi xa.

Sau vài canh giờ, đám cháy lớn cũng bị mưa to dập tắt.

Ở phía bên kia khu rừng có hai người toàn thân màu đen giống như vừa mới từ ống khói chui ra, rất tàn tạ, ánh mắt lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Người nhìn có vẻ yếu đuối lẩm bẩm nói “Chị của tôi, bọn họ..”

Người bên cạnh ôm cô thật chặt nói nhỏ “Bọn họ tốt lắm, cô không cần phải lo lắng.”

“Sư Tử, cô thật sự đã quyết định rồi sao?”

Người được kêu là Sư Tử thản nhiên nở nụ cười, sau đó gật đầu kiên định.

“Từ nay về sau sẽ không còn Sư Tử, Sư Tử đã chết trong đám cháy lần này rồi.”

Người bên cạnh cũng cười “Từ đây cũng không còn Quạ Đen nữa.”

Hai người nhìn nhau mỉm cười.

Cô là một con Phượng Hoàng từ cõi niết bàn tắm lửa hồi sinh. Trên thế gian cũng không còn sát thủ Alice.

Kể từ giờ phút này cô chính là cô, chỉ là một người bình thường.

Gánh nặng đã đeo trên lưng mười mấy năm trong chớp mắt bỗng nhiên được trận mưa này cọ rửa trôi đi mất. Cô đã được hồi sinh trở thành một con người hoàn toàn mới.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s