Tù nô tân nương 15.2


Cuối cùng trước ánh mắt khinh thường của mọi người, Đào Chi Yêu thản nhiên mặc chiếc váy nhảy khêu gợi, trước khi rời khỏi cô còn nở nụ cười đầy quyến rũ với họ, rồi tràn đầy tự tin bước lên sân khấu.

Rõ ràng chỉ là một gương mặt bình thường không có gì đặc sắc, nhưng nụ cười của cô lại vô cùng quyến rũ, giống như một loại cám dỗ chết người, đúng, giống như một đoá hoa anh túc nở về đêm khiến mọi người ngơ ngẩn cả tâm thần.

Bước lên sân khấu đầy ánh đèn màu, trong đầu Đào Chi Yêu nhớ lại thuật ám thị từ nhỏ được huấn luyện, bắt đầu tưởng tượng bản thân mình là một vũ nữ quyến rũ lẳng lơ, lúc này, giống như đang đứng ở đầu con phố, nhảy múa điên cuồng trước mặt mọi người, nóng bỏng cuồng nhiệt, giống như một nữ hoàng đang nhìn xuống quan sát thiên hạ của mình, nhảy một cách tự tin đầy kiêu hãnh, mỗi cái giơ tay nhấc chân, hay quay đầu lại mỉm cười, khóe mắt nhướng lên, mỗi cái ngẩng đầu, sóng mắt lưu chuyển, trong ánh mắt có hàng ngàn loại ma lực, hấp dẫn tất cả đàn ông. Cuối cùng, Đào Chi Yêu thành công nhập vào vai, ở trên sân khấu hóa thân thành một vũ nữ tự do, tưởng tượng giống như mình đang nhảy vì một người đàn ông đẹp trai nào đó, không ngừng chuyển động giống như một linh tinh xinh đẹp kiều mỵ của bóng đêm, cô nhảy thật điêu luyện dường như làm cả vũ trường trở nên cuồng nhiệt.

Đêm nay mọi người được dịp thưởng thức kỹ thuật khiêu vũ điêu luyện của cô, nhìn ánh mắt không ngừng chuyển động, gương mặt với hàng ngàn loại biểu tình quyến rũ lẳng lơ của cô, khiến bầu không khí trong vũ trường trở nên sôi sục.

Khi chị Trần từ trong mộng tỉnh lại, Đào Chi Yêu đã theo nhóm múa biến mất từ lâu.

Sau khi định thần lại, Đào Chi Yêu còn chưa mở miệng hỏi chị cô nhảy như thế nào, chị ta giống như biến thành một người khác, nở nụ cười có vẻ nịnh bợ lấy lòng mời cô đến đây làm việc, trả lương cho cô cao nhất trong vũ trường.

Đào Chi Yêu ngẩn người, sau đó liền khôi phục lại vẻ ôn hoà dưới lớp mặt nạ, cười nhẹ nói nhỏ “Chỉ một đêm nay, tôi thay thế bạn của tôi chỉ khiêu vũ một đêm nay thôi.”

Chị Trần nhìn cô với ánh mắt chứa nhiều ẩn ý, cũng không ép buộc. Chỉ cười bảo cô hãy chuẩn bị thay thế Lý Mai ra biểu diễn.

Trước sân khấu bởi vì sự hiện diện của cô, màn vũ đạo độc đáo vừa rồi đã nhóm lên ngọn lửa, khiến người xem cuồng nhiệt như điên, điên cuồng kêu gào bảo các cô hãy tiếp tục nhảy, có người vì quá cao hứng còn giơ tay lên huýt sáo.

Những người đến đây đều là những kẻ sành điệu, những ông chủ giàu có, thậm chí có cả những người thuộc dòng dõi quý tộc hay giữ chức vụ lớn trong chính phủ. Ngày thường họ mặc dù cao hứng nhưng vẫn có thể ngụy trang rất tốt, nhưng tối hôm nay giống như có người châm trong lòng họ một ngọn lửa, khiến họ không còn giống như ngày thường mà cuồng nhiệt đứng lên.

Đối với việc này Đào Chi Yêu không thèm quan tâm, điều duy nhất cô để ý vào lúc này chính là có thể thay Lý Mai biểu diễn một màn thật tốt. Từ nhỏ Đào Chi Yêu đã được huấn luyện, đó là khi diễn bất kì nhân vật nào, hay bất kì vai gì, cũng phải diễn một cách hoàn mỹ mới đạt được kết quả tốt nhất. Đó là tác phong làm việc cũng như cách nhận thức của Đào Chi Yêu, vì vậy khi biểu diễn vũ đạo vừa rồi, cô đã cố gắng thực hiện một cách tốt nhất, mỗi một động tác đều hoàn hảo, quyến rũ vừa đủ, mê hoặc vừa đủ, tất cả đều vừa đủ, đến gần sự hoàn mỹ.

Cô lại không ngờ, màn biểu diễn cô gắng đạt tới sự hoàn mỹ đó lại mang đến cho cô không ít phiền toái.

Ở một góc sáng sủa, vừa xuất hiện một nhóm đàn ông đi săn gái đẹp, trong đó có một người đàn ông đẹp trai mặt không chút thay đổi nhìn lên trên sân khấu xem nhóm vũ công đang nhảy thoát y thật bốc lửa.

“Đây là thứ cậu muốn tôi xem à?” Người đàn ông với gương mặt đẹp trai nhưng lạnh lẽo như ma quỷ liếc nhìn người bạn bên cạnh.

Người bạn bị khinh thường vội vàng giải thích “Không phải, Thương, câu nhìn thấy không? Nơi đây vừa mới đến một cô gái lạ, tôi đã lăn lộn trong vũ trường này nhiều năm, chưa từng thấy qua một màn trình diễn hoàn hảo mê hoặc như thế. Nếu không tin cậu hãy nhìn xem tất cả đàn ông ở đây đang còn ngây ngẩn lộ vẻ si mê. Thương, người phụ nữ này nhất định là một sự ngạc nhiên đầy thích thú. Các cậu nghĩ sao? Không biết cảm giác cùng với cô ta trên giường như thế nào đây nữa?” Ánh mắt của người đàn ông hiện lên tia dục vọng si mê, mặt luôn hướng về sân khấu.

Nhìn biểu tình của người bạn, Cung Nhã Thương cau mày, không lẽ anh đã đến nhầm chỗ?

Nhưng cái tên của vũ trường này cũng thật thú vị — Chi Dạ.

Cái tên cũng rất hợp với cảm giác nơi vũ trường này.

Bỗng nhiên anh nghĩ đến những sự kiện xảy ra vài năm trước, khi đó anh cùng bạn bè uống rượu chúc mừng tại vũ trường này, sau đó trở về khách sạn chuyện đó đã xảy ra, anh chợt nhớ lại chuyện cũ, nhớ tới người phụ nữ chạy trong vội vã, nhớ tới người phụ nữ khiến anh nhớ thương năm năm, ánh mắt Cung Nhã Thương trở nên lạnh giá, còn lạnh hơn nước trong hồ băng trên đỉnh núi Thiên Sơn.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s