Tù nô tân nương chap 31.2


Edit & Beta: Q vs H

Dạ Hoàng vội vàng cười nịnh bợ “Hắc Đế, tôi làm sao dám chứ, cho dù có một trăm lá gan tôi cũng không dám. Ngài nói gì, tôi sẽ nhớ kỹ. Đêm nay sẽ an bài.” Dù sao vừa rồi hắn cũng thấy được người đàn bà kia quyến rũ như một yêu tinh, cũng không cần vì lo lắng cho cô ta mà làm mất uy tín của hắn.

Hắc Đế hừ lạnh, lập tức cúp điện thoại rồi đưa cho Lưu Thương.

Hắn bước ra ngoài, một người vào trong phòng, cáu kỉnh và bất an đến rồi đi, không thể nhịn được nữa, cuối cùng quyết định lên giường buồn bực ngủ.

Nhưng lại không nghĩ tới, trên giường vẫn còn mùi thơm thoang thoảng toát ra từ cơ thể của người đàn bà kia, quấy rối tâm trí của hắn.

Thật đáng chết!

Chỉ cần nhớ lại chuyện vừa rồi, thân thể trắng nõn mềm mại của cô nằm trên giường, giống như có một luồng khí nóng bao trùm lấy hắn! Hắc Đế cảm thấy bản thân không biết có phải đã trúng tà không, trong đầu tất cả đều là ánh mắt lạnh như băng của cô, giọng nói lạnh nhạt, khóe miệng quật cường, còn có thân mình trắng như tuyết……

Hắc Đế từ từ nhắm chặt mắt lại, từ chối thỏa hiệp với bản thân, cự tuyệt bản thân bị người đàn bà kia mê hoặc.

Sau khi Dạ Hoàng cúp máy, có chút thương tiếc nhìn Đào Chi Yêu đang lạnh lùng đứng một bên, giọng nói có vẻ như muốn xin lỗi: “Cô gái nhỏ xinh đẹp, đêm nay, tôi sẽ sắp xếp để cô hầu hạ khách.” Dạ Hoàng đi đến bên cô, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt lạnh như băng mềm mại của cô, dịu dàng nói:“Bản thân tôi rất luyến tiếc, nhưng mà đây là quyết định của Hắc Đế.”

Hắc Đế quyết định, có nghĩa là không ai có thể thay đổi, không ai có thể ngăn cản, trừ khi, chính hắn thay đổi ý định.

Sau khi Đào Chi Yêu nghe xong, chỉ lạnh lùng cười, không có biểu tình gì rõ ràng.

Đến sớm một chút cũng tốt, để cô mau chóng thoát khỏi nơi này!

Đào Chi Yêu bị đưa đến một căn phòng, bên trong có tủ quần áo thật lớn, còn có một cửa sổ sát đất, nhưng cửa sổ đó bị tấm rèm màu tím thêu hoa che lại. Trong phòng, còn đặt một tấm gương lớn, bao quanh tấm thủy tinh là khung được mạ vàng chạm khắc tinh xảo theo phong cách Âu Mĩ, nhìn căn phòng cổ điển hoa lệ này Đào Chi Yêu nhớ tới lúc trước bị nhốt tại căn phòng dành cho công chúa, chẳng qua, nơi này lộng lẫy hơn một chút, dơ bẩn hơn một chút.

Trong phòng, có mười mấy người hầu cao gầy, gợi cảm, dạng vẻ xinh đẹp đứng ở phía sau.

Dạ Hoàng đi qua, vỗ vỗ tay, lập tức có một người hầu gái đi qua, mở cửa tủ quần áo ra.

Tiếp theo, mấy trăm bộ quần áo cao quý xinh đẹp hiện ra ở trước mặt Đào Chi Yêu.

Dạ Hoàng nhìn nét mặt không chút thay đổi của Đào Chi Yêu, cười nói:“Trong này có âu phục, sườn xám, có những lễ phục mà ngôi sao danh tiếng nhất Hollywood mới có thể mặc, bây giờ, xin cô gái xinh đẹp hãy tự mình chọn đi. Tôi luôn luôn theo đuổi sự hoàn mỹ, cho nên các cô gái của tôi tuy không dám nói là xinh đẹp như tiên nữ, gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn, nhưng nhìn vẻ ngoài cũng có thể so sánh với công chúa cao quý tao nhã, không giống đàn bà bình thường. Ôi…… Nên hình dung loại khí chất này như thế nào nhỉ……” Dạ Hoàng đi qua đi lại, quanh Đào Chi Yêu một vòng, nhất thời a một tiếng, bắt đầu khen tặng “Chính là giống cô, trên người có khí chất như hoa sen trong bùn mà vẫn thuần thiết, khí chất thanh nhã, hờ hững, thuần khiết như ngọc, đây là điểm quan trọng nhất hấp dẫn khách. Bởi vì,” Dạ Hoàng vừa áp sát bên tai của cô, vừa thở ra hơi nóng mờ ám nói: “Đó là loại khí chất có thể khơi mào dục vọng chinh phục của đàn ông.”

Đào Chi Yêu nhướng mày nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói: “Mà bên trong phải dâm đãng giống kỹ nữ phải không?” Đào Chi Yêu châm chọc.

“Đúng rồi! Cô gái xinh đẹp.” Dạ Hoàng mỉm cười nhìn cô, khen ngợi: “Rất thông minh. Hắc Đế cho tôi thời gian hai giờ dạy dỗ cô, xem ra tôi không cần lãng phí thời gian và sức lực. Cô đã tự nhiên hiểu được đúng không?”

Đào Chi Yêu không nói gì, cũng không nhìn hắn, Dạ Hoàng cười nói: “Cô gái xinh đẹp, tôi bắt đầu tò mò cô trên người có bao nhiêu điều ngạc nhiên, cũng bắt đầu tò mò cô rốt cuộc là ai.” Người có thể làm cho hắn tò mò không nhiều lắm, mà Đào Chi Yêu, hôm nay bất hạnh trở thành một trong số đó.

Trong khi hắn nói chuyện, Đào Chi Yêu đã tiến về phía tủ, lấy ra một chiếc váy đỏ rực, chiếc váy nhìn diêm dúa mà cao quý, đuôi váy thiết kế theo kiểu mỹ nhân ngư, lất phất, đung đưa.

Dạ Hoàng nhìn lựa chọn của cô, ánh mắt trở nên nóng rực, cười nói:“Cô gái xinh đẹp, ánh mắt của cô quả nhiên không giống người thường. Chỉ cần liếc sơ qua mà đã lấy ra bộ quần áo tinh xảo nhất trong tủ. Bộ quần áo này được dệt từ tơ tằm, mặt trên được khảm một trăm lẻ một viên bảo thạch. Gần đây trên đời chỉ có một chiếc.” Tuy rằng Dạ Hoàng nói nó quý giá, nhưng vẻ mặt của hắn dường như hoàn toàn không thèm để ý đến giá trị của nó, hắn chỉ nghĩ, liệu mặc trên người phụ nữ này có xinh đẹp không?

Đào Chi Yêu cau mày, cô chỉ chăm chú nhìn chiếc váy này, nó không để lộ phía sau lưng, tuy rằng phía trước phần ngực hơi lộ ra một chút nhưng nhìn chung đây đã là chiếc váy kín đáo nhất, cũng giống như khi cô chọn váy để khiêu vũ, đều là chọn những chiếc váy không hở lưng, bởi vì phía sau lưng là sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời cô, cô không muốn nhắc tới nó.

Đào Chi Yêu bị hắn đẩy mạnh đi thay quần áo rách nát trên người, sau đó mặc vào một chiếc váy đi ra.

Lúc Đào Chi Yêu vừa bước chân ra, biểu hiện duy nhất còn lại trong mắt Dạ Hoàng chính là kinh ngạc.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s