Tù nô tân nương 35.2


Quà tặng muộn cho ss nhok a ^^~

Chương 35 Chạy khỏi cái địa ngục chết tiệt kia [2]

Lạc Ngọc Sanh bị lời nói của cô công kích, cười khổ nói: “Người đẹp, em nghĩ đi đâu vậy? Anh nào dám khinh bạc em, cái tát vừa rồi thật lợi hại đến giờ còn đau. Em mặc một thân đỏ thẫm chạy đến đây, mục tiêu rất rõ ràng, bọn họ vừa thấy đã biết là em, làm sao anh có thể đưa em ra ngoài.” Nói xong. Lạc Ngọc Sanh giật bức rèm vàng nhạt xuống, cả một tấm vải lớn, sau đó đi đến bên cạnh Đào Chi Yêu, như một nhà thiết kế chuyên nghiệp, đánh giá thân thể của cô một chút, chỉ trong chớp mắt, tấm vải vàng nhạt kia đã trở thành một phần trong chiếc váy của cô.

Màu đó kết hợp với vàng nhạt, nhìn qua hài hòa đến không nói nên lời.

Đào Chi Yêu đến gần gương, nhìn bờ vai để trần trong gương, váy vàng nhạt và đỏ giao nhau như trang phục dạ hội, có chút ngẩn người.

Lạc Ngọc Sanh đến gần cô, đột nhiên kéo búi tóc của cô ra, nhất thời mái tóc như tảo biển rối tung xõa xuống, làm nhìn qua cả người cô, khác hẳn với cô cô Carmen nóng bỏng đỏ rực, giờ phút này, cô thật giống một thiên kim tiểu thư thanh lịch hiền thục.

Lạc Ngọc Sanh nhìn cô, cười nói: “Kiệt tác của anh, hài lòng chứ.”

Nói xong lịch lãm nâng tay mình lên, làm một động tác mời, tao nhã nói: “Tiểu thư xinh đẹp, có thể làm công chúa đêm nay của anh được không?”

Đào Chi Yêu nghiêm túc nhìn hắn, đột nhiên nở nụ cười. Nhưng vẫn ngoan ngoãn đi đến, nhẹ nhàng khoác lên cánh tay hắn.

Lạc Ngọc Sanh nhìn cô, chớp chớp mi, đột nhiên cười cân nhắc, “Chờ khi an toàn một chút sẽ trốn ra ngoài, đêm nay em phải chịu ấm ức làm người phụ nữ của anh rồi.”

Đào Chi Yêu miệng cười mắt không cười, lạnh lùng nhìn hắn, đáp lại hắn, là một quyền, còn hắn thì ôm bụng đau đến không thở nổi.

Lạc Ngọc Sanh giận dữ nói: “Em là người phụ nữ bạo lực,” Méo méo miệng, than thở nói: “Tuyệt không đáng yêu.” Nhưng mà, giây tiếp theo, Lạc Ngọc Sanh vừa cười vừa hấp tấp đuổi theo kéo cô về.

“Đúng rồi,” Lạc Ngọc Sanh nhìn Đào Chi Yêu, đột nhiên hỏi: “Em à, em còn chưa nói cho anh biết tên em đâu?”

Đào Chi Yêu đang muốn nói ra một cái tên lừa hắn, Lạc Ngọc Sanh đã nói thẳng ra: “Đừng thêu dệt ra cái tên gì lừa gạt tâm hồn non nớt của anh. Tiểu thư xinh đẹp, anh là Lạc Ngọc Sanh, còn em?”

Đào Chi Yêu nhìn hai mắt nóng bỏng của hắn, còn có chân thành và nhiệt tình, than nhỏ một tiếng nói: “Tôi là Đào Chi Yêu.”

Lạc Ngọc Sanh trầm tư nói: “Đào Chi Yêu Yêu, loài hoa rực rỡ. Không tồi không tồi, tên rất đẹp.”

Tình huống dĩ nhiên là vô cùng mạo hiểm, nhưng mà, nguy hiểm cũng hóa lành, những người kiểm soát bị tình cảm mờ ám mạnh mẽ của hai người qua mắt.

Cuối cùng hai người cũng đi qua bóng tối, đến với thế giới cực lạc.

Thì ra, nữ phục vụ kia nói tìm đường sống trong cõi chết quả không sai, nhưng mà, sai là sai ở, phương hướng mà cô ta chỉ kia, nhìn thì tưởng là đường ra, thực ra mới chính là tuyệt lộ.

Đào Chi Yêu nhớ lại bản thân vì lòng không định mà thiếu chút nữa tin lời cô ta, thật là đi đúng tuyệt lộ.

Dù cái tên Diêm tiên sinh kia hung dữ đáng ghét, làm người ta thấy ghê tởm, nhưng mà, nghĩ đến bọn họ bị lợi dụng, trái tim Đào Chi Yêu đau thắt lại. Người phụ nữ kia, dĩ nhiên là sát thủ do Khải Tư phái đến, mà cô, lại bị lợi dụng để giết cái tên Diêm tiên sinh kia.

Đào Chi Yêu nhìn tay mình, cảm thấy thật bẩn.

Lạc Ngọc Sanh nhìn cô đang bất an, ôm vai cô, nói nhỏ: “Tập trung chút, bất kỳ thứ nào ở nơi này, đều tiềm tàng nguy hiểm, không thể khinh thường.” Mặc dù đang ở trong thang máy, chỉ cần thang máy đến chỗ kia là thoát được, coi như là bọn họ an toàn. Hệt như từ thế giới cực lạc, trở lại nhân gian chân chính.

Nói xong Lạc Ngọc Sanh đột nhiên ép cô đến một góc thang máy, dùng áo khoác bao lấy cô, làm người ta nhìn qua đều hiểu nhầm là hai người đang thân mật trong thang máy.

Trong phòng giám sát, ánh mắt Hắc Đế tối đen như địa ngục không có mặt trời, sắc mặt u ám như thương, môi mím thật chặt, toàn thân tản ra hàn khí chết người, khiến người xung quanh phải nhượng bộ lui binh.

Người phục vụ bên cạnh cũng hoảng sợ đến hai chân run rẩy, tý nữa thì tè ra quần tại chỗ.

Ánh mắt sắc bén của Hắc đế nhìn qua đôi nam nữ hôn nhau cuồng nhiệt trên màn hình, khẽ nhíu mày, rất nhanh nhận ra, lạnh lùng quát: “Một lũ tốn cơm! Ta tự đi tìm, tôi không tin người phụ nữ kia mọc cánh bay đi rồi, nếu thế giới cực lạc có người dễ dàng chạy thoát như vậy, các ngươi cũng không cần xuất hiện trên cái thế giới này nữa.”

Hắc Đế lạnh lùng ném xuống một câu, liền đứng dậy đi đến lối ra duy nhất dưới lòng đất của thế giới cực lạc kia.

Nửa đường thì gặp Lưu Thương vội vàng hấp tấp quay về, Hắc Đế hừ lạnh một tiếng, không nói một lời, Mà Lưu Thương thì cúi đầu cung kính đi sau hắn.

Đi đến cửa thang máy, khi chuẩn bị bước vào, đột nhiên, thang máy bên cạnh mở ra, dôi nam nữ ôm nhau đi ra, không biết vì sao, lòng Hắc Đế bất an ngẩng đầu liếc bọn họ một cái, chỉ thấy thần sắc của hai người kích động, có chút vội vã, Hắc Đế biết, bọn họ chính là đôi nam nữ hắn nhìn thấy trong phòng giám sát.

Khi Hắc Đế vào thang máy, ấn nút xuống tầng dưới cùng, đột nhiên, toàn thân chấn động, nhớ đến đôi nam nữ vội vàng rời đi kia, người phụ nữ còn thản nhiên liếc qua. Giống như đã từng quen biết.

Chết tiệt! Là cô ta!

 

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s