Tù nô tân nương 62.2


Edit: mimi

Chương 62 Yến hội kỳ lạ [2]

Nhìn từng đôi trai gái vây quanh Cung Nhã Thương, rõ ràng thấy hắn nhìn đến, nhưng Đào Chi Yêu bỗng chẳng có tâm tình gì.

Mỗi thứ ở nơi đây đều làm cô không thoải mái, nụ cười dối trá, trò chuyện khách sáo, còn có vẻ ganh đua so sánh phục trang đắt tiền, tất cả đều làm Đào Chi Yêu thấy chán ghét, không muốn tự ép mình nhẫn nhịn nữa.

Không để ý đến vẻ mặt giận dữ của Cung Nhã Thương, Đào Chi Yêu tiện tay cầm lấy một ly rượu cốc tai của một người phục vụ nơi đó, sau đó khéo léo đi xuyên qua những người đàn ông đang nhìn cô với đủ loại ánh mắt, từ từ rời khỏi Cung Nhã Thương, cô biết mị lực của mình với đàn ông là lớn đến thế nào.

Thật vất vả, mới đi được đến ban công hóng mát, một mình đứng ở trong góc ngước nhìn bầu trời bao la và dãy núi trùng điệp đến ngẩn người.

Nhẹ nhàng uống một ngụm rượu, hơi hơi cay, nhưng về sau, lại cảm nhận được dư vị của nó.

Cô thích cảm giác như vậy.

Đang rời xa khỏi nơi xa hoa kia, một mình hưởng thụ thời điểm an bình này, đột nhiên, có một vị khách không mời mà đến.

Cô cho là phần đông mọi người đều vây quanh người đàn ông kia, chau mày, trong mắt hiện lên sự chán ghét, đang muốn xoay người rời đi, người đàn ông kia bỗng nhã nhặn mở miệng: “Một mình sao? Không khí trên núi cũng không tệ lắm đúng không?”

Lúc này Đào Chi Yêu mới quay đầu lại, mắt nhìn hắn, âu phục vàng nhạt, nhìn qua nhẹ nhàng mà thoải mái, thân hình thon dài, dáng vẻ tuấn lãng, trên mặt là nụ cười dịu dàng như gió xuân.

Đào Chi Yêu nhìn hắn, hắn khác những vị khách giàu sang nơi đây, trên người hắn là gió trăng, không hề có cảm giác tham lam và dối trá mà Đào Chi Yêu chán ghét, trong mắt cũng không có tia dâm đãng như những người đàn ông muốn đến gần cô.

Hắn hình như có điểm không giống người thường, hơn nữa, nhìn dáng vẻ của hắn, Đào Chi Yêu cảm thấy quen mắt.

Nhưng mà, rất nhanh, Đào Chi Yêu liền nở nụ cười. Trên thế giới này cô có mấy người quen chứ?

Người thân nhất của cô, ba mẹ đều đã chết. Mà từ nhỏ cô đã sống trong cái địa ngục kia, căn bản không có cơ hội quen với bất kỳ ai.

 Những người cô đã thấy, đều là người nên lợi dụng hoặc là người đáng chết.

Người đàn ông dịu dàng nhìn cô một cái, thản nhiên nói: “Bên trong quả thật rất buồn sao? Yến hội thế này, đúng là mệt người.” Nói xong, hắn miễn cưỡng nở nụ cười.

Đào Chi Yêu nhìn hắn, nhíu mày, “Anh cũng ghét không khí bên trong nên mới chạy ra đây hít thở?” Nếu vậy, hắn đúng là động vật hiếm có, mà hắn và cô, đúng là có điểm cùng chung chí hướng.

Người đàn ông cũng nhíu mày nhìn cô, “Thế nào, tôi không giống sao? Vậy em cho tôi là thứ não heo giống trong kia, là lão già màu mè sao?”

Nghe xong lời nói hài hước đó, Đào Chi Yêu thản nhiên nở nụ cười.

Nụ cười của cô rất nhẹ, nhưng lại trong trẻo mà lãnh đạm như ánh trăng, mang theo vẻ quyến rũ chết người.

Người đàn ông hơi hoảng hốt. Không tự chủ được đắm chìm vào nụ cười rực rỡ kia, như đóa phù dung ban đêm sớm nở tối tàn.

Đào Chi Yêu nhận ra điểm khác thường của hắn, nụ cười dần nhạt lại, biến mất.

Người đàn ông phục hồi tinh thần, bỗng vươn tay, cười dịu dàng: “Xin chào, tôi là Đồng An Cách. Rất vui được gặp em, một cô gái thật đặc biệt.”

Đào Chi Yêu cũng dùng vẻ mặt ôn hòa muốn đưa tay ra bắt tay làm quen với hắn.

Nhưng, khi cô nghe được tên hắn, đột nhiên ngẩn cả người. Ánh mắt có chút kích động và trốn tránh.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s