Tù nô tân nương 62.3


Edit: mimi

Chương 62 Yến hội kỳ lạ [3]

“Tiểu thư, tiểu thư, em làm sao vậy?” Đồng An Cách vẫn nâng tay lên, tiến cũng không được, lùi cũng không được, trên mặt hơi lúng túng. Khi hắn nhìn đến dáng vẻ kinh ngạc của Đào Chi Yêu, nhẹ giọng hỏi.

Đào Chi Yêu tỉnh lại từ trong ký ức, miễn cưỡng cười nói: “Không, không có gì. Tôi tên là Đào……” Đào Chi Yêu dừng một chút, cuối cùng chọn cách quên đi, “Đồng tiên sinh, tôi tên là Toàn Tiểu Sính, xin chào.”

Nói xong tay vươn qua, kịp thời cầm lấy bàn tay có vẻ nhức mỏi của hắn.

Đồng An Cách cười ấm áp, “Xin chào, Toàn tiểu thư.”

Đào Chi Yêu nhìn khuôn mặt dịu dàng giống trong ký ức này, há mồm, câu anh Đồng giấu ở trong lòng, vẫn không thể nói ra.

Có lẽ, hắn không còn nhớ cô.

Đã qua nhiều năm như vậy, nhà cô ly tán, bị đưa đến San Francisco Mỹ trải qua cuộc sống như của dã thú. Sao hắn còn có thể nhớ rõ cô bé ở nhà bên luôn đi theo hắn gọi ‘anh Đồng’?

Trước khi cha mẹ cô bị giết, một nhà ba người họ sống hạnh phúc ở một thành phố, mà sát vách nhà cô, là một bà mẹ xinh đẹp sống cùng một đứa con trai.

Người anh ở nhà bên, lúc này chính là Đồng An Cách trước mắt. Dù qua bao lâu, cô vẫn không quên, anh Đồng của cô.

Bởi vì, đó là sắc màu duy nhất trong cuộc sống ấu thơ của cô, thậm chí là khoảng thời gian đẹp nhất, trong sáng nhất trong cuộc đời này.

Mà từ khi cô năm tuổi, tất cả đều thay đổi.

Ba mẹ cô bị giết, mà cô thì bị đưa đến cô nhi viện.

Đến nay cô vẫn nhớ rõ thời điểm bị đưa đi, ngày đó mưa rất to, anh Đồng luôn vô cùng dịu dàng và yêu chiều cô, không để ý đến mẹ ngăn cản, điên cuồng lao vào làn mưa, lần đầu tiên đôi môi mềm mại hôn lên mặt cô, hai hàng lông mày nhíu chặt, trầm giọng hứa hẹn: “Yêu Yêu, chờ anh trưởng thành, dù em ở đâu, anh sẽ tìm được em, em phải chờ anh, anh muốn em làm cô dâu của anh. Yêu Yêu, em phải chờ anh.”

Cho đến khi bị nhốt trong nhà lao tăm tối kia, một đoạn thời gian rất dài, tâm hồn nhỏ bé của Đào Chi Yêu vẫn nhớ đến trước khi đi hắn nắm chặt tay cô nói cô chờ hắn.

Cho đến khi mẹ hắn chạy đến, cùng người ở côi nhi viện tách hai đứa bé thơ dại, thanh mai trúc mã ra.

Có lẽ, hắn đã sớm đã quên cô bé kia. Mà nàng, từ khi là sư tử, đã sớm quên mình là ai.

Cô, chẳng qua là một công cụ giết người mua bằng tiền, một cỗ máy không có tình cảm.

Thời gian đẹp đẽ thơ ngây kia, được cô trân quý, cuối cùng không muốn nhắc lại nữa.

Không ngờ đã lâu như vậy, cô có thể gặp lại hắn trong trường hợp này.

Đào Chi Yêu kinh ngạc nhìn hắn, tựa như rơi vào chuyện cũ trước kia.

Hai tay nắm chặt, thế nhưng đã buông ra.

Đồng An Cách nhìn người phụ nữ kỳ lạ trước mắt, ngay từ đầu, ánh mắt chán ghét của cô đã nói cho hắn biết, cô ghét có người lạ xâm nhập vào lãnh địa yên tĩnh của mình.

Mà lúc này, cô lại dùng ánh mắt tang thương như là bọn họ quen biết đã lâu nhìn hắn.

Trong đầu Đồng An Cách không ngừng tìm kiếm cái tên Toàn Tiểu Sính kia, xem có phải trước kia bọn họ đã từng gặp mặt, trước kia đã quen biết hay không.

Nhưng mà, cho dù hắn có cố gắng nhớ lại thế nào, hắn đều thất bại. Toàn Tiểu Sính với hắn mà nói, là cái tên hoàn toàn xa lạ.

Mà Cung Nhã Thương bị người trong yến hội vây quanh, thật vất vả mới rảnh rỗi đi tìm kiếm Đào Chi Yêu, không ngờ, khi ánh mắt của hắn chuyển đến ban công. Người phụ nữ luôn lạnh lùng ít nói, chưa bao giờ liếc hắn một cái, lúc này lại nắm tay một người đàn ông ở kia, không giống với cái bắt tay xã giao, bởi vì, thời gian như dừng lại thật lâu, Cung Nhã Thương nhìn bọn họ cũng lâu như vậy, thấy được Đào Chi Yêu không hề có ý buông tay.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s