Tù nô tân nương 62.4


Edit: mimi

Chương 62 Yến hội kỳ lạ [4]

Ghê tởm hơn là, cái người phụ nữ cứng ngắc không thú vị kia lại dùng ánh mắt mê muội giống với ánh mắt của những người phụ nữ si dại nhìn hắn để nhìn người đàn ông đối diện cô!

Đây hẳn là lần đầu tiên họ gặp nhau, nếu không, sao lại phải bắt tay xã giao, nếu đúng là bắt tay xã giao, sao cô lại cầm không buông, hai người chăm chú nhìn nhau.

Người phụ nữ này, cứ đứng sững ở nơi đó để người khác ăn hết đậu hũ! Mà cô lại không hề để ý, tựa hồ còn có điểm hưởng thụ!

Cung Nhã Thương không biết lúc này sắc mặt mình tối đến thế nào, thậm chí biến thành màu đen.

Người phụ nữ này, là của hắn! Làm sao có thể để người đàn ông khác nhìn trộm, để người đàn ông khác chiếm tiện nghi!

Mắt Cung Nhã Thương lạnh lùng, thoát khỏi mấy người làm phiền hắn, liền đi đến ban công.

Mới đi đến đó, Cung Nhã Thương liền mở miệng lạnh lùng nói: “Hai vị thật hăng hái.”

Đào Chi Yêu đắm chìm trong hồi ức quên tất cả mọi chuyện và Đồng An cách đắm chìm trong đôi mắt như ngọc lưu ly kia, đột nhiên một người khác xuất hiện, phá tan sự êm ái giữa họ, hai người nhu bị điện giật vội buông tay ra.

Sắc mặt Đào Chi Yêu hơi ửng hồng, ban nãy mình đắm chìm trong ký ức mà vẫn nắm tay người ta nên cảm thấy hơi xấu hổ, cho nên, mặt như nhiễm ánh bình minh, đỏ bừng, cực kỳ mê người.

Cung Nhã Thương nhìn gương mặt thẹn thùng đỏ bừng như cô bé của cô, lại càng tức giận!

Cung Nhã Thương bước tới, cực kỳ bá đạo kéo tay Đào Chi Yêu, nhìn người đàn ông anh tuấn nhã nhặn trước mắt, mang theo nụ cười điềm đạm nói: “Đồng tiên sinh, thay tôi gửi lời hỏi thăm đến ngài Đồng và đại phu nhân, lần sau có thời gian tôi nhất định đến thăm hỏi ông ấy. Mà bây giờ, xin hỏi tôi có thể đưa bạn gái tôi đi không?”

Ngữ khí của Cung Nhã Thương nhìn như thản nhiên, nhưng thật ra lại che dấu sát khí.

Khi nghe đến cái tên đại phu nhân kia, trên mặt Đồng An Cách hiện lên một tia đau khổ, ai cũng biết, hắn không phải con chính thất của Đồng lão, mà là đứa con tư sinh của Đồng lão, khi mẹ hắn bị bệnh nặng không qua khỏi rồi biến mất khỏi thế gian, mẹ hắn đã để hắn đến nương nhờ cha, cũng chính là Đồng lão trong miệng người đàn ông nguy hiểm trước mắt.

Thân phận con tư sinh của hắn đã sớm bị người ta cười nhạo, bị người ta khinh thường, bị người ta phỉ nhổ, bị các anh chị cùng cha khác mẹ ức hiếp, nhiều năm như vậy, hắn dựa vào khả năng của mình, bình tĩnh, khôn ngoan, năng lực làm việc mạnh đã chiếm được lòng yêu thích của cha.

Lần yến hội này, thực ra là mời cha hắn đến, mà cha hắn thì còn một yến hội rất quan trọng nữa phải tham gia, cho nên mới dặn hắn đến đây thay ông.

Cho nên, tuy hắn rất ghét cái yến hội nhàm chán mà dối trá này, nhưng không thể làm trái, hắn vẫn phải đến đây.

Đang định tìm một chỗ trốn đi khỏi phải xã giao với những người miệng đầy mật kia, liền gặp Đào Chi Yêu cũng đang tìm đến nơi yên bình này.

Nhìn Cung Nhã Thương nắm thật chặt tay Đào Chi Yêu như muốn chứng minh cô thuộc quyền sở hữu của hắn, Đồng An Cách gật đầu nói: “Tôi không quấy rầy hai vị.”

Khi Cung Nhã Thương đang muốn đưa Đào Chi Yêu rời đi, Đồng An Cách lấy danh thiếp ra, đưa cho Đào Chi Yêu, cười nói: “Toàn tiểu thư, đây là danh thiếp của tôi. Hẹn gặp lại.”

Đào Chi Yêu kinh ngạc nhìn tấm danh thiếp trong tay, Cung Nhã Thương chờ cô quăng đi, nhưng mà, sắc mặt hắn sa sút khi nhận ra, người phụ nữ này không những không làm vậy, còn có vẻ trân quý nó.

Cung Nhã Thương nhìn động tác cực kỳ cẩn thận của cô, cười lạnh nói: “Em à, đói bụng thì ăn càng sao? Ngay cả một người con tư sinh cũng muốn?”

Đào Chi Yêu hờ hững nhìn hắn một cái, hừ nhẹ một tiếng, không muốn để ý đến hắn.

Nhưng nghe đến lời hắn vừa nói, anh Đồng là con tư sinh của Đồng gia, vậy thì, mẹ của anh Đồng đâu? Người dì xinh đẹp gầy yếu ở đâu rồi?

Xem ra, từ khi cô biến mấy, anh Đồng cũng gặp rất nhiều chuyện.

Đang trầm tư, đột nhiên, điệu Van êm tai từ trong đại sảnh hoa lệ truyền ra ngoài.

Nhìn các cặp trai gái trong đại sảnh đều nhộn nhịp vào nhảy, Cung Nhã Thương quyết định không so đo nhiều với người phụ nữ không hiểu phong tình là gì này nữa, đứng trước mặt cô, làm tư thế mời, khẽ cười nói: “Cùng khiêu vũ đi.”

Đào Chi Yêu nắm lấy tay hắn, cũng không từ chối, vì cô biết, dù từ chối cũng vô dụng.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s