Tù nô tân nương 66.1


edit mimi

Chương 66 Đào Chi Yêu bại lộ

“Cung, cuối cùng đây là loại người nào, chỉ trong vài giây ngắn ngủi có thể giết chết năm người họ.” Nếu Y Tao biết, trong năm mươi giây kia, là có một người gây tê các cô trước, sau đó lại có một người giết các cô, không rõ hắn sẽ có biểu tình gì nữa?

Cung Nhã Thương định nói, nhưng ánh mắt nhìn đến ngoài cửa, vừa nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục vàng nhạt và một bóng hình nhở bé hốt hoảng rời đi. Sau đó, cả người ngẩn ra.

Y Tao nhìn người bạn của mình, kỳ lạ hỏi: “Cung, anh làm sao vậy? Lời nói vừa rồi của tôi chỉ là kế hoãn binh, anh đừng tưởng thật hmm.” Y Tao tưởng hắn nghĩ bị mình đưa đi đổi lấy sự an toàn của mọi người nên mới tức giận.

Cung Nhã Thương vẫn im lặng như cũ, sau đó xoay người nhanh rời đi.

Là cô sao? Là cô sao? Người trong bóng đêm nháy mắt là giết vài sát thủ là cô sao? Lần đầu tiên lòng Cung Nhã Thương bực dọc đến vậy.

Một người phụ nữ mặc áo sườn xám thân thêu hoa mẫu đơn đột nhiên xuất hiện trong một góc tòa lâu đài, lẳng lặng nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra tối nay.

Lấy điện thoại ra, cô gái cung kính mà biếng nhác nói: “Ngài Khải Tư, nhiệm vụ đã thất bại, giải quyết năm người rồi. Bọn họ quá yếu.” Kể từ lúc tổ hợp sát thủ năm người trong đó có sư tử được coi là mạnh nhất kia mất tích hoặc đã chết trong một vụ nổ lớn, từ đó về sau những người mà cô huấn luyện, càng ngày càng kém cỏi, không có ai đạt đến sức mạnh như cô.

Cô hi vọng vào những người lần này, nhưng hình như, tối nay đã thất bại rồi.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lãnh đạm của Khải Tư: “Lũ vô dụng thì chỉ có kết cục như vậy.” Với những cô gái sát thủ huấn luyện được vài năm, lần đầu tiên làm nhiệm vụ đã thất bại, người như vậy còn sống cũng vô dụng. Sinh tử của họ, người máu lạnh như hắn chẳng bao giờ quan tâm.

Khải Tư đang muốn cúp điện thoại, người phụ nữ lại đột nhiên nở nụ cười thâm độc, sau đó toan tính sâu xa nói: “Nhưng mà, ngài Khải Tư, tối nay có thu hoạch không nhỏ nhé.”

Khải Tư nóng ruột hỏi: “Anna, có gì thì cô nói thẳng đi.” Tuy lúc này cô ta là một trong các sát thủ hắn đắc ý nhất, nhưng cô vẫn không có quyền lực đặc biệt gì.

Người phụ nữ nhã nhặn bên này được gọi là Anna cong môi lên, nũng nịu nói: “Ngài Khải Tư, chắc chắn là ngài hứng thú nhất đó, ngài không nghe thì sẽ hối hận. Ngài đoán xem hôm nay trên người những cô gái bị chuốc thuốc mê tôi đã phát hiện gì?”

Đầu dây bên kia rơi vào trầm mặc, điều hắn hứng thú nhất, tất cả mọi người đều biết, không phải sao? Chính là đứa bé năm đó hắn đặc biệt yêu thích, là sát thủ sư tử!

Thật lâu sau, tiếng nói như từ địa ngục truyền đến: “Là cô ta sao?”

Người phụ nữ biết hắn có hứng thú, cười duyên nói: “Còn muốn xác định sao, người sử dụng châm bạc làm vũ khí, không phải ngài đã nói, trên thế giới này chỉ có cô ta sao?”

Đầu dây bên kia truyền đến mệnh lệnh thản nhiên nhưng đáng sợ của Khải Tư: “Anna, sau khi xác nhận là cô ta, đưa cô ta về nhà. Cục cưng bé nhỏ của ta, rời ta đã lâu lắm rồi.”

Hắn chưa bao giờ tin cô đã chết, người hắn nhìn trúng, sao lại có thể chết dễ dàng? Cho nên nhiều năm như vậy, hắn vẫn tin cô còn sống, ở tại một nơi nào đó. Hắn cũng không từ bỏ ý định đi tìm cô.

Anna hiểu thâm ý trong lời hắn, ánh mắt lạnh lùng, cung kính nói: “Đã biết, ngài Khải Tư.”

Khải Tư than nhỏ một tiếng, tựa hồ đã chờ lâu lắm, có chút mệt nhọc, nhẹ nhàng nói: “Tìm người cô ta quan tâm.”

Hắn rất hiểu cô, nếu uy hiếp cô, cho dù giết chết cô, cô cũng không sợ hãi, nhưng mà, với người cô quan tâm thì khác.

Cục cưng bé nhỏ kia, mềm lòng không giống một sát thủ.

Nhưng mà, cho dù có nhược điểm như vậy, ở trong lòng hắn, cô vẫn kiệt tác hoàn mỹ nhất.

Anna ở gật đầu trong gió núi lạnh thấu xương, “Tôi hiểu.”

Cúp điện thoại, ánh mắt Anna có điểm quỷ dị, đột nhiên nhớ lại về thời điểm đấu tranh với cô ta.

Cô muốn xem, người làm ngài Khải Tư nhớ mãi không quên nhiều năm như vậy, cuối cùng là người đặc biệt như thế nào, không giống người thường ở đâu.

Mà Đào Chi Yêu, lẩn trong dòng người chuẩn bị rời đi, theo lời Cung Nhã Thương, đứng bên ngoài ngoan ngoãn chờ hắn. Nhưng mà trong đêm tối tự nhiên xuất hiện một lực mạnh kéo cô sang một bên, lực mạnh ngoan cố kia kéo cô vào một góc không người trong lâu đài, đợi đến khi người kia dừng lại không kéo cô nữa, Đào Chi Yêu căm giận nhìn người có bàn tay như gọng kìm nắm chặt tay cô.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s