Tù nô tân nương 69.2


edit mimi

Đào Chi Yêu xoay người đi về phòng mình, đi được vài bước, đột nhiên kỳ lạ nghiêng đầu, bỗng phát hiện, tình cảnh vừa rồi thật quen thuộc. Giống như đã lâu trước kia, cô cũng từng giáo huấn một người đàn ông lõa thể. Nhưng mà, kết quả là suýt nữa thì mình bị giết.

Lắc đầu, không muốn nghĩ nữa. Đi đến cầu thang, bỗng, tiếng vỗ tay bộp bộp ngắt quãng vang lên.

Đào Chi Yêu ngẩng đầu nhìn, thì ra là Dạ Hoàng với thân hình gợi cảm trong áo ngủ, tóc tai rối tung, nhìn qua thật chây lười, lại cực kỳ mê hoặc, hắn lạnh lùng quét qua hai người trong phòng khách, môi mỏng mím chặt, cười duyên nói: “Đặc sắc, thật là đặc sắc, màn kịch hai người vừa diễn, thật là đặc sắc đấy.”

Tuy hắn đang cười, nhưng Đào Chi Yêu nhận ra ý lạnh và ghen tuông trong đó.

Đào Chi Yêu nhìn hắn dựa lưng vào cánh cửa, nhìn theo dáng vẻ hai người họ, nhàn nhã mà hưởng thụ, như thật sự đang xem một vở tuồng.

Đào Chi Yêu không biết hắn đã đứng đó nhìn bao lâu, giống như mình mới là người vợ hồng hạnh vượt tường bị bắt được, Đào Chi Yêu ngượng ngùng, sắc mặt đỏ bừng, căm giận nhìn Cung Nhã Thương lúc này đã đứng dậy, ánh mắt lặng yên như nước nhìn cô, không quay đầu bước về phòng mình.

Dạ Hoàng bình tĩnh nhìn Cung Nhã Thương, lạnh lùng nói: “Từ lúc nào anh lại bắt đầu để ý một phụ nữ như vậy?”

Ánh mắt Cung Nhã Thương nguy hiểm ngập tràn sát khí, giống như rồng phun lửa nhắm về phía hắn, khí thế uy nghiêm nói: “Dạ Hoàng, cậu đừng lo quá nhiều chuyện. Lo quá nhiều người, sống cũng không được quá lâu. Hiểu không?”

Sắc mặt Dạ Hoàng nhất thời trắng bệch, nhưng vẫn quật cường nhìn hắn, không kêu một tiếng, gắt gao cắn chặt môi dưới.

Vì sao chỉ có duy nhất người phụ nữ kia là đặc biệt? Với họ thì mãi mãi chỉ là địa ngục đóng băng. Đây là Hắc Đế ư? Với người quan tâm thì đầy tình cảm, với người không quan tâm thì lạnh lùng khiến người ta kinh hãi.

Sau khi Đào Chi Yêu rửa mặt chải đầu xong, lại thay đồ, com lê công sở màu đen, mắt kính to, búi tóc, trang điểm đậm, nhìn qua, lại là Toàn Tiểu Sính khô khan nghiêm túc kia.

Hai người đàn ông anh tuấn xuất sắc cùng dùng bữa sáng trong đại sảnh, nhìn dáng vẻ thân mật của hai người, cứ như là những chuyện vừa xảy ra chỉ là ảo giác của Đào Chi Yêu.

Dạ Hoàng thật lòng yêu thương Cung Nhã Thương sao?

Cho nên mới không quan tâm đến thân phận của mình, cho nên dù nhìn thấy hắn âu yếm một người khác, quan tâm một người khác như vậy, đều chọn cái gì cũng chưa xảy ra?

Tình yêu, thật sự sẽ làm người ta trở nên tầm thường đến vậy sao?

Đào Chi Yêu càng nghĩ càng không hiểu.

Hai người coi như không có sự tồn tại của cô, Đào Chi Yêu cũng không để ý, tự mang theo túi đen của cô ra cửa, đi một đoạn đường, mới đón xe đến, vội chạy vào công ty.

Trước đó, cô nhìn thấy thân hình anh tuấn của Cung Nhã Thương mở chiếc xe thể thao, khi phóng nhanh qua người cô, Đào Chi Yêu nghe thấy tiếng cười hạnh phúc duyên dáng của Dạ Hoàng, dễ nghe như tiếng chuông bạc, đi thẳng một đường.

Đã muộn rồi, cuối cùng Đào Chi Yêu cũng đến công ty, suốt cả ngày, mặt Cung Nhã Thương đều lạnh băng, vài người quản lý bị quở mắng, ngay cả một số ít công nhân viên chức nhỏ cũng vì các lý do kỳ quái mà bị khiển trách.

Ngay lập tức, tin tức tổng tài ăn phải hỏa dược, không thể chọc đến lan truyền khắp công ty.

Đào Chi Yêu cười khổ nhìn hắn cố ý hành hạ cô bằng cách tăng lượng công việc. Lắc đầu thở dài một tiếng, đẩy kính mắt, đành phải nhận mệnh vùi đầu tiếp tục làm.

Tiểu Liễu ở bên cạnh đau lòng nhìn cô, an ủi cô nói: “Tiểu Sính, công việc thì mãi mãi không làm xong. Giờ nghỉ trưa đến rồi, cùng đi ăn cơm đi, ăn xong lại làm, thân thể là tiền vốn của cách mạng đấy. Cô đừng cố quá.”

Tiểu Liễu là thư ký của phòng quản lý nhân sự ở tầng dưới, lần trước khi đến đưa văn kiện đã tán gẫu với Đào Chi Yêu vài câu, càng tán gẫu cô càng hưng phấn. Tuy Đào Chi Yêu không nói nhiều, nhưng thời đại này, cần nhất, chính là người kiên nhẫn lắng nghe.

Mà cô phát hiện ra Đào Chi Yêu trầm mặc rất thích hợp để thành thính giả của cô, vì thế cô thường xuyên đến tìm Đào Chi Yêu tán gẫu. Nội dung chuyện phiếm dựa trên tình hình của công ty, mà Đào Chi Yêu nghe xong thì căn bản không nhớ cô đã nói gì, chỉ nhớ mỗi lần nói cô đều rất hưng phấn.

Vì thế, biểu hiện kỳ lạ của tổng tài hôm nay làm cô thấy rất tò mò, liền đi tìm hiểu, kết quả phát hiện Đào Chi Yêu cũng đang khổ sở.

Có thể nói, cuối cùng tổng tài đã bị cái gì kích thích hay đã xảy ra chuyện gì? Lại nói đến hiện tại thì hơn.

Đào Chi Yêu nhìn chồng văn kiện nhân đôi trước mặt, cười khổ nói: “Cô đi đi, tôi không đi.” Nếu không làm, vậy thì có tăng ca đến hừng đông cũng không làm xong.

Người đàn ông kia, điên cuồng mà tàn bạo, Đào Chi Yêu nắm chặt hai nắm đấm, xem ra, cô phải nhanh ra chiêu thứ hai, nếu không, chưa kịp cải tạo hắn thành công, cô đã thành con bò chết rồi!

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s