Tù nô tân nương 70.3


edit mimi

Bọn họ đi vào cửa, liền có một người quản lý đi đến, nhìn Cung Nhã Thương, cung kính nói: “Cung tiên sinh, phòng của ngài đã chuẩn bị rồi. Mời đi bên này.”

Cung Nhã Thương nhìn nhà hàng gật đầu: “Ừ.” Trong nhà hàng này hắn có một số cổ phần, cho nên, ngay cả quản lý cũng lễ phép ba phần.

Khi ăn cua, cũng giống như ngày thường, Đào Chi Yêu dùng tay tróc thịt ở giữa ra, để vào trong bát Đào Tiểu Đào, dịu dàng nói: “Ăn nhiều một chút.”

Đào Tiểu Đào ngẩng đầu cười ngọt ngào với cô, gật gật đầu: “Dạ.”

Đào Chi Yêu không hề biết tất cả động tác quen thuộc này đều lọt vào mắt Cung Nhã Thương.

Trong mắt Cung Nhã Thương, Đào Chi Yêu lúc này nhã nhặn khác hẳn lúc bình thường, ngày thường là khô khan thiếu muối, hoặc là máu lạnh vô tình, mà trước mắt đứa bé này, lại cực kỳ hiền dịu, khóe miệng cười như gió mát, trong mắt đều là nhu tình, giống như chuẩn bị cua cho đứa bé ăn là chuyện vô cùng hạnh phúc.

Cung Nhã Thương nghĩ thật lâu, mới hình dung ra từ để miêu tả cô lúc này, tình mẹ.

Toàn thân cô như có một vầng hào quang, khiến cả người cô êm dịu mà mê người.

Nhìn hai người họ ăn đến vui vẻ như vậy, ngay cả Luyến Nhi cũng không nhịn được chạy đến ngồi giữa Đào Tiểu Đào và Đào Chi Yêu, ánh mắt rực rỡ, tràn ngập chờ mong nhìn Đào Chi Yêu, nũng nịu nói: “Dì à dì à, cháu cũng muốn giống anh Tiểu Đào, cháu cũng muốn được dì bóc cho. Dì à, cháu biết dì tốt nhất mà.”

Nhìn Luyến Nhi mở mắt thật to, vẻ mặt mong chờ không thôi, Đào Chi Yêu luôn dễ dàng mềm lòng với những đứa trẻ, mà Tiểu Luyến Nhi này, thật sự rất đáng yêu, làm người ta phải yêu thương. Khó trách báo bối luôn bị gọi là tiểu vương tử băng sơn lại bị cô bé lay động, không muốn về nhà.

“Ừ, Luyến Nhi chờ một chút nhé.” Đào Chi Yêu cười ấm áp.

Trong mắt đầy yêu thương với hai người.

Đào Tiểu Đào có chút bực bội nhìn Luyến Nhi chạy đến cản trở thế giới của hai mẹ con nó, vốn nó đang ở chung với mẹ rất tốt, nhiều ngày không gặp mẹ rồi, nó rất nhớ cô, nếu đổi lại là người khác, Đào Tiểu Đào đã sớm không kiên nhẫn rồi. Nhưng mà, đối phương lại là Luyến Nhi khó dây kia, người luôn đi sau nó, làm cái đuôi vô danh của nó.

Đào Tiểu Đào bực bội cúi đầu ăn, được rồi, nó nhịn. Đại trượng phu không chấp vặt với cô bé con.

Sau khi bữa tối vui vẻ chấm dứt, Cung Nhã Thương đề nghị đưa Tiểu Đào về nhà.

Đào Tiểu Đào lắc đầu cười: “Dì cháu nói ăn xong thì cho dì địa chỉ, dì sẽ đến đón cháu về nhà.”

Cung Nhã Thương kỳ lạ nhìn nó: “Cha mẹ cháu đâu?” Sao chỉ nghe nó nhắc đến dì này dì nọ, sao cha mẹ nó không đến đón nó.

Đào Tiểu Đào liếc nhìn Đào Chi Yêu một cái, mỉm cười: “Mẹ cháu có việc phải xa nhà, để dì đến chăm sóc cháu.” Dừng lại một chút, Đào Tiểu Đào nhắm mắt, lông mi thật dài chớp chớp dưới ánh đèn, sau đó ánh mắt ảm đạm nói: “Cháu không có cha, từ nhỏ, cháu sống với mẹ. Mẹ là tốt nhất, vất cả nuôi cháu khôn lớn.” Nói đến đây, Đào Tiểu Đào liếc nhìn Đào Chi Yêu, trong mắt là biết ơn và cảm động.

Đào Chi Yêu nghe xong, hốc mắt hơi ướt, muốn tiến lên ôm lấy nó, hôn nhẹ bảo bối của cô.

Nhưng mà, điều duy nhất cô có thể làm, là gọi điện xác nhận Tô Tiểu Vũ đã đến.

Sau đó cùng Cung Nhã Thương, Luyến Nhi nói lời tạm biệt với Tiểu Đào.

Ở trên xe, Đào Chi Yêu vẫn lưu luyến nhìn nơi Đào Tiểu Đào đứng. Ánh mắt bịn rịn không rời, quyến luyến không thôi.

Từ sau khi nhìn thấy ánh mắt của cô, Cung Nhã Thương bỗng thản nhiên hỏi: “Cô rất thích trẻ con?”

Đào Chi Yêu gật đầu, gợi lên một gương mặt rạng rỡ, nhẹ giọng đáp: “Vâng.”

Cung Nhã Thương cũng đồng tình với cô: “Ừ, tôi cũng vậy.”

Sau đó hai người rơi vào trầm mặc. Chỉ có mình Luyến Nhi hưng phấn nói chuyện. Không khí có chút quái dị.

Xe chạy trong bóng đêm một đoạn, Luyến Nhi có vẻ mệt mỏi, co người thiếp đi ở bên cạnh.

Cung Nhã Thương lái xe đưa nó về nhà trước, giao lại Luyến Nhi đang say ngủ cho chị hắn, trong xe giờ chỉ còn lại hai người họ.

Không khí im lặng dị thường, Cung Nhã Thương lẳng lặng lái xe, mà Đào Chi Yêu tựa hồ như đang suy nghĩ chuyện gì, cho nên cũng ngồi yên, hai người không ai chủ động mở miệng.

Đào Chi Yêu nhìn phong cảnh chạy nhanh ngoài cửa sổ, hôm nay sau khi gặp Đào Tiểu Đào, ý nghĩ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về với Đào Tiểu Đào càng mãnh liệt hơn.

Có lẽ, đêm nay, là lúc cô nên hành động. Đào Chi Yêu thản nhiên nghĩ.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s