Tù nô tân nương 71.2


edit mimi

Chương 71 Sự cải tạo đau đớn nhất trên y học [2 ]

Đào Chi Yêu đã hỏi qua một vị chuyên gia là bác sĩ, thực ra vì dưới tập đoàn mà Đào Chi Yêu quản lý có bệnh viện của chồn tía, vì thế chồn tía đặc biệt tìm một bác sĩ rất nổi tiếng trên thế giới về việc cải tạo các bệnh nhân gay, trả lời mọi câu hỏi của Đào Chi Yêu, mà trong đó, phương pháp hiệu quả nhất là tiêm một loại thuốc thay đổi giới tính mà khoa học đã nghiên cứu chế tạo ra vào cơ thể, tiếp theo, cưỡng chế người bệnh trong một không gian kín xem đủ loại đàn ông lõa thể. Tranh ảnh, còn có một số tranh đàn ông đang làm tình, để cho người bệnh sau khi tiêm loại thuốc này vào xong, khi nhìn những hình ảnh kia sẽ cực kỳ chán ghét, sẽ không ngừng nôn mửa, toàn thân sẽ đau đớn như vạn con kiến bò lên, trị liệu như vậy rất ít người chịu được đến cùng.

Vì không chỉ có thân thể ghê tởm nôn mửa choáng váng đầu óc, thậm chí còn ngất đi vì quá đau đớn, còn những bức ánh lõa thể kia, chính là thuốc dẫn, hắn sẽ cảm thấy ghê tởm hình ảnh này, dần dần cảm thấy chán ghét thân thể người cùng giới, tình cảm chán ghét sẽ dần chuyển thành những người cùng giới, tiếp theo, sẽ dần dần mất đi hứng thú với đàn ông, thay đổi tính tình, dần dần trở nên bình thường.

Nhóm chuyên gia cho Đào Chi Yêu xem một thí nghiệm có tần số tín hiệu, là những người đàn ông bị ép thay đổi tính tình, bị tiêm thuốc đã được nghiên cứu, sau đó nhìn những hình ảnh kia thì biểu hiện ra ngoài là ghê tởm đến nôn mửa, toàn thân co rút, cuối cùng đau đớn đến ngất đi.

Những người đàn ông bị dùng làm thí nghiệm này, có ít người thành công, còn lại đều không có kiên trì tiếp tục. Bởi bì, đau đớn kia vượt qua phạm vi người bình thường có thể chịu đựng được, nó không chỉ là đau trên thân thể, mà còn là đau trong tâm hồn.

Giọng điệu của bác sĩ chuyên gia có chút bi thương, Lãnh Mẫn nói: “Cho dù có cải tạo thành công người đàn ông, sau khi bọn họ ra khỏi cửa, đều có cảm giác chán ghét và sợ hãi với những người cùng giới. Hơn nữa, bọn họ mặt ngoài thì bắt đầu cuộc cống mới hạnh phúc, nhưng không một người nói ra lúc ở bệnh viện họ đã bị cải tạo thế nào. Vì không thể chịu nổi, đoạn hồi ức đó trở thành cơn ác mộng của cả đời họ.”

Trước khi các chuyên gia kia rời đi, đem các thao tác sử dụng thuốc nói lại cho Đào Chi Yêu, còn để lại băng ghi hình và một phần thuốc đủ dùng để cải tạo một người.

Đào Chi Yêu vẫn ghi nhớ trong lòng, nhìn đến dáng vẻ đau khổ của người đàn ông bị cải tạo, Đào Chi Yêu nghĩ, không cấp thiết không được mang ra, tuyệt đối không sử dụng.

Nhưng mà, không ngờ lại nhanh như vậy, hôm nay đã lấy ra.

Lo hắn bị thôi miên đột nhiên tỉnh lại, hoặc phản xạ có điều kiện chống lại trong tiềm thức hoặc chạy trốn. Đào Chi Yêu tìm một đoạn dây thừng, cột chặt hắn trên ghế sô pha.

Cô biết Cung Nhã Thương tuyệt đối không thể sáng suốt khi cô làm thế này, cho nên, cô chỉ có thể để hắn hôn mê, lại dùng thuật thôi miên gọi một phần thần trí của hắn tỉnh lại.

Đây là biện pháp cuối cùng, tuy với hắn mà nói, có chút tàn nhẫn, có chút không chấp nhận được.

Nhưng mà, đây là cô muốn tốt cho hắn, nếu thành công, vậy thì, hắn sẽ có thể thích phụ nữ, không cần phải lằng nhằng với Dạ Hoàng nữa.

Cung Nhã Thương nửa tỉnh nửa mê nhìn thấy hình ảnh truyền đến trước mắt, vì thuốc đang phát huy tác dụng trong thân thê và ý thức của hắn, dần dần, vẻ mặt của hắn cứng lại mà đau đớn, mắt hắn dần trở nên trống rỗng, con ngươi nhìn bốn phía, bên trong vùng vẫy, mâu thuẫn, đau đớn không thể tin nổi.

Không cần phải nói nữa, ngay cả khi chưa bị Đào Chi Yêu tiêm chất kia vào người mà nhìn thấy hình ảnh này, đã thấy ghê tởm lắm rồi. Huống chi, giờ lại chịu thêm sự tác động của thuốc nữa?

Cung Nhã Thương vừa đau đớn vẫy vùng, vừa kêu thảm thiết. Đầu óc hắn mơ hồ, chỉ biết thân thể đau đớn mà tự phản ứng, tác dụng của thuốc ngày càng mãnh liệt, trên trán, trên lưng hắn, mồ hôi tuôn như suối, rơi từng giọt lên mặt đất, thấm đẫm quần áo, mà sắc mặt hắn cũng trở nên xanh mét, môi mỏng mím chặt lại, như đang cố chịu cái gì.

Mỗi khi hắn quay đầu, không muốn nhìn nữa, Đào Chi Yêu lại giữ chặt đầu hắn, để hai mắt hắn mở to nhìn hình ảnh ghê tởm trên màn hình lớn.

Nhưng mà, khi Đào Chi Yêu làm tất cả những việc này, căn bản cô không biết Cung Nhã Thương chẳng những không phải gay, vẫn là một người đàn ông cực kỳ cực kỳ bình thường, chiến tích vài năm trước còn có thể chứng minh hắn là một người đàn ông cường đại.

Một người đàn ông gay chân chính giờ nhìn những thứ này còn không chịu nổi, huống chi là bình thường như hắn!

Căn bản hắn không có hứng thú với đàn ông, giờ phút này thần trí mơ hồ lại bị ép nhìn thân thể đàn ông đang triền miên trên màn hình, khả năng nhẫn nhịn của Cung Nhã Thương dù có bằng trời, cũng không thể chịu được tác động của thuốc, bắt đầu ói lên ói xuống.

Đào Chi Yêu sớm nghĩ chuyện này sẽ xảy ra, cho nên, đưa một cái túi lớn đến bên miệng hắn, để hắn nôn vào bên trong, Cung Nhã Thương cũng không khách khí, nôn đến chẳng biết đất trời là gì nữa, sau khi nôn xong, nôn đến cả mật đắng ra ngoài, cuối cùng cũng dừng lại. Nhưng mà, càng đáng sợ hơn là lại bắt đầu cò tác dụng phụ.

Toàn thân Cung Nhã Thương đột nhiên co rút run rẩy, mặt trắng bệch, môi mím chặt, đau đớn vạn phần.

Đào Chi Yêu biết hắn khó chịu, biết lúc này hắn thống khổ, nhưng, từ lúc bắt đầu cô đã quyết tâm rồi. Thực ra cô cũng rất vất vả, nhìn hắn thống khổ, nhìn biểu tình của hắn như thú bị vây bắt kia, Đào Chi Yêu thấy lòng bị dày vò. Nhìn hắn chịu đựng thống khổ, đấu tranh với tác dụng của thuốc, chính cô cũng không hiểu vì sao, lòng rối như tơ, căn bản vẫn chưa tiến hành xong.

Cung Nhã Thương nâng đôi mắt đỏ au nhìn Đào Chi Yêu chăm chú, Đào Chi Yêu biết hắn chưa tỉnh, nhưng vẫn thấy chột dạ trước ánh mắt như dã thú kia.

Suốt một đêm, hai người đều bị dày vò trong đau đớn. Đến cuối cùng, ý chí cường đại của Cung Nhã Thương không thể chống đỡ được nữa, hắn giãy được khỏi dây thừng, cả người ngã nhào xuống, đau khổ quỳ rạp xuống đất đến chết ngất đi.

Đào Chi Yêu nhìn thân thể mềm nhũn quỳ rạp trên mặt đất, trong mắt là áy náy, cơ hồ chảy nước mắt. Vì sao, vì sao thấy hắn đau đớn như thế cô lại đau lòng? Không phải cô rất ghét người đàn ông kiêu ngạo tự cao này sao?

Đào Chi Yêu lau nước mắt đi, đưa Cung Nhã Thương nằm trên mặt đất lên ghế sô pha, cũng giống như lúc đầu, thôi miên hắn, để hắn quên tất cả chuyện xảy ra tối nay. Đến ngày mai, hắn sẽ quên hết mọi chuyện hôm nay, cho dù trong đầu hiện lên một số hình ảnh cũng nghĩ là ở trong mộng hoặc là gặp ảo giác, sau đó, trong tiềm thức sẽ từ từ chán ghét đàn ông, từ từ về với con người đích thực.

Tất cả sẽ tốt lên.

Đào Chi Yêu dùng khăn lông ướt lau sạch toàn thân hắn một lần, sau đó khiêng hắn nằm xuống giường, Đào Chi Yêu nhìn hai má trắng bệch của hắn, trong lòng chết lặng.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s