Tù nô tân nương 79.1


edit mimi

Chương 79 Cha con Hôi Thái Lang hẹn gặp

Cung Nhã Thương một đêm không ngủ.

Trong thư phòng nhận được văn kiện Dạ Lang gửi đến, nội dung tin tức đứa bé kia truyền đi, tất cả đã bị xóa sạch trên trang web. Những trang khác cho đăng tải tin này, cũng bị Dạ Lang dùng mọi thủ đoạn giấu sạch. Còn lại duy nhất, chỉ có văn kiện Dạ Lang vừa gửi đến.

Vì lo quá nhiều người chú ý đến Long Diệu và đứa bé kia, cho nên, lần này Cung Nhã Thương huy động một lực lượng có thể nói là trước nay chưa từng có. Hơn nữa là trong thời gian ngắn nhất giải quyết sự việc này.

Cung Nhã Thương mở văn kiện ra, từ trong mở ra một bức tranh nhỏ. Long Diệu mất tích sáu năm, nhìn thấy vòng cổ, Cung Nhã Thương sờ sờ chiếc vòng cổ của mình. Tưởng tượng ra đứa trẻ kia đeo vòng cổ này có phải có dáng vẻ giống hắn trước kia không?

Khóe miệng vô tình nhếch lên thành một nụ cười ôn hòa.

Thì ra bọn họ tìm kiếm nhiều năm như vậy, cho đến bây giờ cũng chưa từng nghĩ đến, cái vòng cổ kia lại trên người một đứa bé, mà không phải là một người phụ nữ. Trên ảnh chụp, phía dưới viết:

“Cha, nếu cha chẳng may phát hiện ra vòng cổ này, vậy thì, con cũng vô cùng đau đớn báo cho cha một tin tức, có khả năng cha sẽ có thêm một đứa con ghẻ, chính là đứa con năm tuổi. Con chỉ mong cha tốt nhất chưa kết hôn hoặc đã có con, nếu không, bọn họ chắc chắn sẽ ghen tỵ mà thương tâm, bởi vì, con là đứa con thông minh nhất trên thế giới này của cha. Con không biết có phải cha không muốn một người xinh đẹp hoàn mỹ như mẹ hay là không muốn đứa con ghẻ như con, nhưng mà, giờ con nói cho cha biết, con muốn tìm được cha, vì đây là trách nhiệm của cha. Cha, nếu cha nhìn thấy, nếu cha quyết định gặp con, vậy thì, chúng ta hẹn gặp đi, ngày quốc tế thiếu nhi, cửa công viên Disneyland, cha mặc quần áo của Hôi Thái Lang (1), cầm một quả bóng màu đỏ, không gặp không về. Đặc biệt là, nếu cha không mặc như vậy, con sẽ không xuất hiện. Đây là vì trừng phạt cha nhiều năm như vậy mà không phát hiện ra sự tồn tại của mẹ và con. Đứa con năm tuổi của cha kính bút.”

Quần áo Hôi Thái Lang, tay lại còn phải cầm quả bóng màu đỏ? Đây là cái trang phục gì, là trừng phạt sao? Cung Nhã Thương cuối cùng cũng hiểu vì sao Dạ Lang nói tiểu thiếu gia là một đứa trẻ vô cùng đặc biệt, thì ra, đặc biệt trong miệng hắn chính là địa điểm gặp mặt và trang phục này. Đường đường là tổng tài Cung thị, trưởng tôn của gia tộc hắc đạo danh tiếng khắp châu lục lại bắt hắn mặc thế này, con hắn mới bằng lòng gặp hắn, người ta mà biết không phải cười đến rụng răng sao. Không nên không nên, tuyệt đối không được!

Hơn nữa, không phải hắn không biết sự tồn tại của họ, mà mẹ của nó không cho hắn cơ hội để biết. Cung Nhã Thương cảm thấy hơi đau đầu, ngày quốc tế thiếu nhi, không phải tuần sau sao?

Nếu không muốn xấu mặt, biện pháp tốt nhất, là trong vòng một tuần tìm ra đứa bé kia.

Tuy biết đã là nửa đêm, nhưng Cung Nhã Thương vẫn khẩn trương gọi điện thoại cho Dạ Lang: “Thế nào? Tìm được rồi sao?”

Dạ Lang ở bên kia chần chừ một lúc mới nói: “Tiểu thiếu gia quả nhiên là một đứa trẻ thông minh vô cùng, cậu ấy dùng IP giả, mọi người lần theo manh mối kia tìm được chỗ ở, nhưng mà, vườn không nhà trống, bên trong không có người, hoàn toàn trống không!”

Hai mắt Cung Nhã Thương híp lại, “Ý của cậu là, ngoài chúng ta ra, còn có những con chuột khác?”

“Đúng vậy, Hắc Đế.”

Trong mắt Cung Nhã Thương hiện lên tia sát ý, lạnh lùng nói: “Triệu tập Dạ Hoàng, Dạ Phong, Dạ Tông, bảo bọn họ bỏ hết việc đang làm đi, tất cả cùng hành động trong thời gian ngắn nhất tìm được nó, còn những tên chuột kia, giết hết! Nếu để con tôi xảy ra chuyện gì, vậy thì các cậu dùng mạng của mình đổi lại đi!”

Rõ ràng cách xa điện thoại như vậy, Dạ Lang lại thấy người mình đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Nếu tiểu thiếu gia kia xảy ra chuyện thật, vậy thì, Hắc Đế sẽ lại thiết lập trận tinh phong huyết vũ (2) mất! Hắn chỉ cầu mong tiểu thiếu gia mau xuất hiện!

Ba ngày bình yên trôi qua, trong lúc đó, Đào Chi Yêu phát hiện, tổng tài đại nhân của các cô không biết bị ai chọc, chẳng những từ chối không tiếp tất cả lũ đàn ông lúc trước, hơn nữa thỉnh thoảng còn cười rồi hai hàng lông mày lại nhíu lại, dường như có chuyện gì lo lắng.

Hơn nữa, hắn trở nên bận rộn hơn, dường như đang phiền não chuyện gì, vẫn ra ra vào vào, nhưng đôi khi bỗng biến mất, không ai biết hắn đi đâu. Đợi đến khi trở về, vẻ mặt thất vọng lại xuất hiện, không nói một lời.

 Mấy ngày trôi qua thật nhanh, nhưng mà bản thân như không có sức lực nào.

Tâm tình Đào Chi Yêu mệt mỏi không chịu nổi, nhưng may mà thời gian nghỉ mỗi ngày có thể đến nhà Đồng ca ca thăm Tiểu Đào, có thể ở chung với Tiểu Đào nhiều hơn.

Ngày thứ tư, Đào Chi Yêu vừa đi làm không lâu, bỗng nhận được điện thoại của Đồng An Cách, giọng nói của hắn rất khẩn trương, nói Tiểu Đào ở bệnh viện, có điểm nghiêm trọng, bảo cô nhanh đến.

Đào Chi Yêu vừa nghe tiểu đào có chuyện, nhất thời hoảng sợ.

Vội vàng lao vào văn phòng của tổng tài, gấp đến độ nói năng có chút lộn xộn: “Cung, Cung tiên sinh, con tôi, con tôi có chuyện, tôi muốn đi thăm nó trong viện, hôm nay tôi không thể đi làm, thật có lỗi. Tôi……”

Đào Chi Yêu không muốn lãng phí thời gian nữa, cũng không muốn quan tâm đến chuyện hắn có hiểu hay không, trực tiếp mở cửa ra chạy đến bệnh viện nơi Tiểu Đào đang nằm, đón xe taxi, nói tên bệnh viện, giục tài xế chạy thật nhanh đến đó.

(1) Chú thích: Hồng Thái Lang (sói đỏ) và Hôi Thái Lang (sói xám) là 2 nhân vật hoạt hình của Trung Quốc.

(2) gió tanh mưa máu

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s