Tù nô tân nương 82.1


Cung Nhã Thương chạy xe thẳng về biệt thự, lúc này không có tâm tình gì, sau khi biết chân tướng từ miệng Luyến Nhi, Cung Nhã Thương cảm giác cả người mình giống như điên rồi, giao Tiểu Đào cho Cung Nhược Hạ chăm sóc, Cung Nhã Thương không ăn cơm chiều, vội vàng lái xe về biệt thự.

Đào Chi Yêu, Đào Tiểu Đào, đều xuất phát từ chân tình…

Hắn nên sớm nghĩ đến mới phải. Ngày ấy khi ăn cơm Đào Chi Yêu đối với Tiểu Đào tràn đầy tình thương, hắn nên nhận ra đó là tình thân mới phải, nhưng hắn thật ngu ngốc, cái gì cũng không nhận ra!

Nếu hôm nay không biết chân tướng, có phải người phụ nữ kia lại muốn bỏ đi hay không, có phải sẽ lại mất cô hay không?

Hôm nay biết cố chính là người phụ nữ năm đó, Cung Nhã Thương không thể nào miêu tả tâm tình vui sướng mà phức tạp trong lòng lúc này.

Cô chính là cô ấy! Trong đầu chợt lóe lên khuôn mặt một người phụ nữ, người phụ nữ đã chạy trốn khỏi thế giới cực lạc. Nhưng, trong nháy mắt, Cung Nhã Thương ép mình không được suy nghĩ nữa.

Hắn nên thỏa mãn, hai người phụ nữ nhớ mãi không quên nhưng cuối cùng lại hóa thành một.

Giờ hắn đã có người phụ nữ yêu dấu, còn có một đứa con.

Mặc kệ lần này mẹ hắn có bức bách hắn thế nào, hắn cũng không thỏa hiệp.

Sáu năm trước, vì không tìm thấy người phụ nữ kia, cũng không gặp lại được người phụ nữ đã khiến hắn rung động, cho nên, dưới sự bức hôn của mẹ, Cung Nhã Thương bất đắc dĩ phải giả mạo làm gay. Lừa được nhiều người, nhưng người phụ nữ ngốc nghếch kia, lại còn thay mẹ hắn đến cải tạo hắn.

Lúc này hắn không biết rốt cuộc nên trách móc hay là nên cảm tạ mẹ già của hắn.

Nếu không phải mẹ hắn dùng tiền tìm cô, để cô đến bên cạnh hắn, vậy thì, cả đời hắn sẽ mất đi hai người quan trọng nhất trong sinh mệnh.

Cung Nhã Thương phóng nhanh đến biệt thự, nhưng vừa đến cửa biệt thự, lại do dự, hôm nay hắn đã biết nhiều chuyện, nhiều lần kinh ngạc, lúc này tâm tình chưa hồi phục, hắn không biết chờ lát nữa nhìn thấy cô, rốt cuộc nên cao hứng hay nên lo lắng cô không chấp nhận được sự thật này.

Lúc này Cung Nhã Thương có điểm hối hận, vì sao hắn lại muốn giả trang làm gay, vì sao lại ký cái khế ước nực cười kia với cô. Giờ phút này, hắn đến nói cho cô, thật ra hắn không phải gay, thật ra hắn chính là cha Tiểu Đào, cô sẽ tiếp nhận thế nào? Cô có kinh ngạc không…… Mà lựa chọn lại trốn khỏi hắn? Kết quả như vậy, hắn không thể chịu nổi lần thứ hai.

Hắn thừa nhận, sáu năm trước sau đêm đó, hắn vẫn nhớ cô mãi không quên, hơn nữa năm tháng trôi qua lại phát hiện mình đã yêu cô gái kỳ lạ mà quật cường kia. Thời gian càng lâu, tình cảm càng đậm…

Chẳng qua, hắn tự gạt mình, coi như hắn không yêu bất kỳ ai.

Coi như hắn yêu đàn ông. Tất cả chuyện này, chỉ vì muốn lẩn tránh người phụ nữ đã mang theo Long Diệu trốn đi trong bóng đêm, một đêm để lại bóng ma trong cả đời hắn.

Cung Nhã Thương thật vất vả mới cố lấy dũng khí đi vào cửa, nhưng mà, lại phát hiện trong biệt thự một mảnh tối đen, im lặng quỷ dị, không có hơi thở của bất kỳ ai.

Đào Chi Yêu, người phụ nữ kia, không có ở đây!

Mà trước cửa tiệm cơm, gió rất to, Đào Chi Yêu lạnh run rụt cổ vào trong áo, bên cạnh đã có người lặng lẽ choàng chiếc áo khoác màu đen lên người cô.

Đào Chi Yêu nhìn Lạc Ngọc Sanh bên cạnh, cười cảm kích “Cảm ơn.”

Đôi mắt xám của Lạc Ngọc Sanh phát sáng như sao trong bóng tối, hắn nhẹ nhàng nói: “Không có gì, dù sao anh chưa bao giờ sợ lạnh.”

Hắn đến từ địa ngục, địa ngục còn lạnh hơn nơi này một trăm một ngàn lần, hắn thực quen với không khí lạnh như băng rồi.

Đào Chi Yêu nghe xong, kéo hai tay lạnh lẽo của hắn, chà xát lại chà xát trong lòng bàn tay, sau đó lại hướng lên trên mặt không ngừng truyền nhiệt.

Lạc Ngọc Sanh nhìn cô có chút ngây ngốc, nhưng là ngây ngốc vì động tác khả ái kia.

Cho tới bây giờ chưa có ai đối với hắn như vậy.

Hắn là tử thần, căn bản không nhiệt độ cơ thể của con người, toàn thân đều là lạnh như băng, ngay cả máu cũng lạnh. Nhưng mà, giờ phút này bàn tay của cô thật cẩn thận truyền hơi ấm cho hắn, hắn lại cảm thấy ấm áp.

 Đã mấy trăm năm rồi không ấm áp như vậy.

Đào Chi Yêu ngẩng đầu lên cười yếu ớt như hoa: “Thế nào, giờ tốt hơn rồi chứ.”

Lạc Ngọc Sanh kinh ngạc gật đầu.

Đào Chi Yêu bước xuống bậc thang trước tiệm cơm hai người vừa mới ăn xong, nói với hắn: “Vừa ăn cơm xong, tôi muốn đi tản bộ, anh về trước đi.” Thật ra là, không biết trở về sẽ đối mặt với người kia như thế nào.

Lạc Ngọc Sanh vội theo sau, ưỡn ngực nghiêm mặt cười nói: “Anh cũng vừa ăn cơm xong, đi tản bộ rất tốt cho sức khỏe và tinh thần. Ánh trăng cũng không tệ, cùng nhau đi dạo đi.”

Đào Chi Yêu biết nhiều lời chỉ vô ích, hắn cũng sẽ đi theo.

Hai người đi dạo, đi ngang qua một con đường nhỏ tất cả đều là quán rượu, nhìn qua xa hoa trụy lạc, ánh mắt sắc bén nhìn bên trong một cái, nói với người đàn ông đi theo cô: “Không bằng, chúng ta vào quán bar uống vào chén đi.”

Lạc Ngọc Sanh cười nói: “Được.”

Uống rượu, hắn thành thạo nhất.

Nhưng mà, nếu hắn biết người phụ nữ trước mặt mình đây khi say rượu thì sẽ điên khùng cỡ nào, thì hắn nhất định sẽ không đồng ý, để cô uống cái gọi là mấy chén.

Thời gian chậm chạp trôi, nhưng mình lại không có cách đối mặt với người đàn ông kia. Hơn nữa người ta đã có con, có vợ xinh đẹp, dù nói thế nào, cũng không đến lượt cô.

Đào Chi Yêu càng nghĩ càng sầu, hung hăng uống chén rượt tiếp theo, nuốt xuống cổ là mùi xay đắng ngắt, rơi xuống dạ dày, một trận lạnh như băng, làm cô càng ngày càng tỉnh.

Nặng nề chụp được chén rượu, mắt Đào Chi Yêu mê man nói: “Mang thêm đi! Rượu!”

Cho đến bây giờ Lạc Ngọc Sanh chưa từng thấy cô như vậy, vội đoạt lấy chén rượu của cô, khuyên nhủ: “Em à, em làm gì vậy!? Trong lòng khó chịu thì uống một chút là được rồi, Uống nữa sẽ say đấy.”

“Say? Ha ha…” Đào Chi Yêu nhấc ngón tay ngọc chỉ vào hắn, ngây ngô cười nói: “Tôi sao có thể say, cho đến bây giờ tôi chưa từng say!” Có người từng nói, chỉ cần ta uống rượu mà nghĩ mình không say, thì ta sẽ không say, vậy thì, ta có uống ngàn chén cũng không say!

Nhưng mà, vì sao càng uống trong lòng càng chua xót, càng uống càng khó chịu?

Khuôn phép, ngươi đừng làm trái. Ngươi có biết thế giới kia lớn thế nào không!

Lạc Ngọc Sanh đang định nói gì đó, tiếng nói quỷ mị lại biến mất.

Nhìn người phụ nữ ở đối diện, Lạc Ngọc Sanh khẽ cắn môi, kéo cô đứng lên, cả giận nói: “Em à, nhanh đứng lên đi, nên trở về nhà. Anh có việc gấp, nhanh lên, đưa em về nhà trước, anh sẽ đi sau.”

Đào Chi Yêu mở hai mắt ra, tựa hồ bên trong là một mảnh trong suốt, nước ánh mắt kia gần như đã lừa được Lạc Ngọc Sanh. Đào Chi Yêu cố bình tĩnh.

“Anh có việc thì đi trước đi. Tôi uống thêm vài chén, rồi đón xe trở về. Anh đừng lo lắng.”

Lạc Ngọc Sanh hồ nghi nhìn cô, nhíu mày nói: “Thật hay giả?”

Đào Chi Yêu bỏ tay hắn ra, lẳng lặng nói: “Tôi không say, anh yên tâm, tôi là loại người gì anh còn không rõ sao? Người bình thường không làm hại tôi được đâu, anh đi nhanh đi, đừng làm phiền tôi.” Hắn đã sớm nhìn thấu cô, cô còn phải ngụy trang để làm gì.

Ngụy trang đã lâu, chính cô cũng quên cuối cùng dáng vẻ thật của mình như thế nào.

Cảm giác này mệt mỏi quá.

Lạc Ngọc Sanh tuy lo cho cô, nhưng bên kia tình hình rất nghiêm trọng, linh hồn rời thân thể không có chỗ về với tử thần như hắn mà nói, là chuyện vô cùng nghiêm trọng, hắn không thể không lo.

Cuối cùng lo lắng thành một câu dặn dò: “Em đừng đi đâu, ở lại đây ngoan ngoãn chờ anh, anh lập tức đến đón em.”

 “Biết rồi biết rồi.” Đào Chi Yêu không kiên nhẫn nói: “Đi nhanh đi.”

Cuối cùng Lạc Ngọc Sanh nhìn cô một cái, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.

7 comments on “Tù nô tân nương 82.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s