Tù nô tân nương 82.2


Chương 82 Bóng đêm quyến rũ im ắng [2]

Đào Chi Yêu không nhớ rõ mình đã uống bao nhiêu rượu, cô chỉ nhớ cô không ngừng nuốt những chỗ rượu đắng ngắt này xuống, như vậy lòng cô mới dễ chịu hơn.

Trong mông mông lung lung, nghe được có người gọi cô, cô mơ mơ hồ hồ đáp một tiếng, sau đó không biết từ khi nào trong tay lại có nhiều hơn một chén rượu, vô thức, Đào Chi Yêu từ từ nhắm hai mắt lại, ngửa đầu nâng cốc uống cạn.

Đầu đau quá, Đào Chi Yêu mở mắt ra, dùng sức lắc đầu, mọi vật ở trước mắt lại lay động, màu sắc rực rỡ, còn có vài bóng người.

Trogn mơ mơ màng màng, nghe được có người điềm đạm hỏi cô: “Tiểu thư, em chuẩn bị về nhà à? Tôi đưa em ra ngoài gọi xe nhé.”

Đào Chi Yêu tưởng là bồi bàn, gật gật đầu, vịn vào người hắn lảo đảo đứng dậy, lấy một xấp tiền từ trong túi đặt lên bàn, hai chân Đào Chi Yêu như nhũn ra, đầu thì choáng váng, nhưng vẫn cười ngây ngô cười không ngừng mà đi ra ngoài.

Rõ ràng nói mình không được say, nhưng mà, vì sao trong thời điểm thương tâm, lại dễ dàng say như vậy, đầu đau như vậy, lòng cũng đau, cô muốn ngủ quá, muốn quên hết tất cả……

Đi thật lâu, Đào Chi Yêu thấy một ngõ tối trước mắt, kỳ lạ hỏi: “Ơ, đây là chỗ nào, đây không phải nhà tôi đâu?”

Vẻ mặt những người đàn ông vốn dịu dàng, bỗng trở thành hung thần ác sát, đẩy cô thật mạnh, Đào Chi Yêu đứng thẳng còn không xong, liền ngã xuống đất, cái ngã này, làm đầu óc cô tỉnh ra không ít.

Lắc lắc đầu, nhìn bóng người ngày càng đến gần trước mặt, còn có nụ cười dâm đãng trên mặt bọn họ, Đào Chi Yêu cuối cùng cũng hiểu cô gặp chuyện gì, vài tên sắc lang muốn uy hiếp phụ nữ sao?

Đào Chi Yêu đứng lên, nhìn những người đàn ông trước mắt ngày càng đến gần, cười lạnh nói: “Các anh muốn làm gì?”

“Làm gì?” Mấy đàn ông đối diện cười dâm đãng liếc mắt một cái, con mắt dữ tợn nhìn về phía Đào Chi Yêu, cười châm biếm: “Cô bé này, em còn không hiểu sao? Chờ lát nữa ngoan ngoãn nghe bọn anh, chúng ta đảm bảo làm cho em sung sướng, đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, để mấy anh làm em chết thì khổ!”

Đào Chi Yêu lúc này mới nhận ra mắt kính trên mặt mình không biết đã biến đâu mất. Có thể lúc nãy uống rượu rơi mất trên bàn. Cô nghĩ không sai, vì cái mắt kính vướng víu kia rơi xuống, mới có thể làm ba gã sắc lang trong quán rượu này chú ý đến một người phụ nữ đơn độc như cô.

Đào Chi Yêu bỗng thản nhiên cười câu hồn mấy gã, dịu dàng nói: “Vậy thì, các anh ai muốn lên trước?”

Vài người xắn tay áo, nghe cô nói vậy, cao hứng cười nói: “Nói vậy mới tốt, để các ca ca thương em nhé.”

Nói xong ba người nhảy lên, ánh mắt Đào Chi Yêu lạnh lùng, đang định cho bọn chúng mỗi tên một bài học, ai ngờ, vừa đánh một quyền đã dễ dàng bị bắt được, lúc này Đào Chi Yêu mới biết mình toàn thân vô lực, thậm chí trong thân thể còn có một cảm giác kỳ lạ bắt đầy lan tràn, toàn thân nóng dần lên.

Một người đàn ông trong đó cầm lấy bàn tay mềm mại trắng nõn của cô, hôn nhẹ sờ sờ, vươn đầu lưỡi ghê tởm liếm liếm, Đào Chi Yêu giận dữ nói: “Vô sỉ hạ lưu!” Lúc trước gặp người đàn ông ghê tởm như vậy, cô có thể giải quyết dễ dàng, nhưng mà, lúc này lại chẳng có chút sức lực nào.

Đào Chi Yêu lạnh lùng nói: “Các anh muốn làm gì tôi?!”

Ba người nhìn cô vô tội, cười dâm đãng một tiếng, “Không có gì, bọn anh chỉ muốn cho em gái uống thêm chút rượu thôi.”

Rượu?! Nhớ đến lúc mơ màng uống chén rượu kia, Đào Chi Yêu cuối cùng cũng hiểu.

Bọn khốn kiếp kia!

Một trận sóng nhiệt ở bụng dưới tập kích toàn thân, toàn thân bắt đầu mềm yếu vô lực, bọn chúng đã cho cô uống thuốc kích thích (xuân dược)! Là một loại thuốc có dược tính lớn! Bằng không với sự nhẫn nại và sức lực của cô, làm sao có thể phản ứng nhanh như vậy!

Đều do cô nhất thời bị tình cảm chi phối, mất đi lý trí, mới để lũ rác rưởi này thừa dịp làm ác!

Ba người tiến lên trên, một người đẩy cô xuống đất, mặt khác hai người kia giữ tay chân đang giãy giụa của cô, mà người ở giữa rất nhanh cởi quần áo của cô ra, càng cởi ánh mắt của những tên đàn ông kia càng sáng rực nhìn chằm chằm cảm khái: “Mụ đàn bà chết tiệt, quần áo xấu như vậy lại dùng để bao lấy thân thể bạch ngọc hoàn mỹ thế này. Hôm nay, phải để bọn anh sung sướng vài lần đi.”

Đào Chi Yêu nhìn hắn cởi thắt lưng trước mặt mình, sau đó cởi quần, lộ ra thứ xấu xí của hắn, tuyệt vọng nhắm mắt lại, chẳng lẽ hôm nay cô thật sự bị lũ này chà đạp sao?! Bọn chúng tốt nhất thì đừng để cô còn sống, nếu không khi thuốc hết tác dụng, cô sẽ để bọn chúng sống không bằng chết!

Đào Chi Yêu cắn chặt môi dưới, không để tác dụng của thuốc làm mình phát ra tiếng rên rỉ.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s