Tù nô tân nương 86.3



Đào Chi Yêu lẳng lặng thay bộ áo cưới hắn chuẩn bị vì cô, không, là lễ phục phù dâu.

Vừa mới thay, những nhân viên vây quanh cô đã hóa trang tóc, mặt cô, tất cả đều thay đổi hoàn toàn.

Sau khi xong, các cô vây quanh cô mở to hai mắt nói: “Oa, đẹp quá.”

Biểu tình Đào Chi Yêu thản nhiên, cho đến khi cô bị đẩy ra trước tấm gương lớn. Đào Chi Yêu kinh ngạc nhìn mình trong gương.

Hắn xác định đây là trang phục phù dâu mà không phải áo cưới sao?

Cả người như được bọc trong một lớp ánh sáng ngọc lưu ly, vầng sáng thản nhiên mờ ảo, dáng người cao gầy mà hoạt bát. Mái tóc khẽ vén lên có chút tự nhiên, khuôn ngực hơi lộ ra, phía sau lưng ẩn hiện hình xăm sư tử, trên cổ là một sợi dây chuyền ngọc bảo đơn giản. Trên mặt trang điểm tự nhiên, da trắng ngần, mắt ngọc mày ngài, tiếng cười như gió mát, trên mặt như mang theo một vầng sáng đầy màu sắc. Cả người phong thái thướt tha, muôn hình muôn vẻ, quyến rũ động lòng người, rõ ràng màu đỏ tường vi xinh đẹp, nhưng ẩn bên trong, còn là khí chất lạnh lùng thoát tục, Cung Nhã Thương ngơ ngác nhìn cô.

Hắn tưởng tượng qua khi cô mặc bộ áo cưới hắn chuẩn bị cho cô thì sẽ xinh đẹp thế nào, nhưng, cho đến lúc này, hắn mới biết, hắn còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý.

Hắn nín thở, cả người đều bị cô câu dẫn hồn phách, đến đánh rơi cả ngôn từ, trong lúc nhất thời, toàn bộ đại sảnh đều im lặng đến quỷ dị.

Đào Chi Yêu quay đầu lại, thấy hắn ngơ ngác, ánh mắt Cung Nhã Thương như lửa nhìn cô chằm chằm, ấp úng hỏi: “Anh có chắc, đây là trang phục phù dâu mà không phải anh lấy sai, lấy thành trang phục cô dâu chứ?” Hay là cô hiểu lầm, tổng tài tập đoàn Cung thị như hắn, hôn lễ của mình không phải chỉ có cô dâu xinh đẹp quý phái, ngay cả phù dâu nho nhỏ cũng không được làm người ta xem thường.

Cho đến lúc này, Đào Chi Yêu mới nhận ra Cung Nhã Thương cũng đã thay một bộ âu phục màu đen đuôi tôm, tóc chải gọn gàng, khiến cả người hắn nhìn qua ngoài vẻ đẹp lạnh lùng, còn có vẻ mê hoặc tiềm tàng.

Vẻ mặt của hắn làm cô có chút hoảng hốt, nghiêm túc như là thật vậy.

Cung Nhã Thương không trả lời cô ngay, mà đi đến gần, lấy khăn voan trong tay nhân viên cửa hàng nhẹ nhàng đội lên đầu cô, người đẹp như ôm đàn tỳ bà che nửa mặt, xinh đẹp mà quyến rũ.

Cung Nhã Thương quỳ xuống, giống như kỵ sĩ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cô, tay kia lấy một chiếc hộp, cẩn thận mở ra, từ bên trong lộ ra chiếc nhẫn kim cương mười ca ra, ngọt ngào như mật nói: “Yêu Yêu, hãy lấy anh.”

Vốn định để đến lễ kết hôn mới nói cho cô, mới cầu hôn cô, nhưng, nay nhìn thấy cô xinh đẹp động lòng người như thế, hắn không nhẫn nhịn được, hắn ước gì hôm nay có thể lấy cô về nhà, hắn ước gì cô lập tức trở thành vợ hắn.

Hắn ước gì lập tức biến cô thành của riêng hắn!

Nếu biện pháp duy nhất có thể giữ cô lại là kết hôn, vậy thì, hắn sẽ cưới cô!

Đào Chi Yêu lẳng lặng nhìn hắn, thâm tình và chân thành trong mắt hắn nói cho cô, hắn không nói đùa, trước mắt tất cả không phải mơ, là thật, hắn cầu hôn cô.

Đào Chi Yêu kinh ngạc quay đầu nhìn bản thân trong gương, trên mặt tất cả là thẹn thùng ngọt ngào của cô dâu mới, còn có mong chờ hạnh phúc nhưng hạnh phúc đến quá nhanh thì đột nhiên lại sợ hãi…

Đào Chi Yêu nhìn hắn, vì kinh ngạc quá mức mà miệng hơi mở ra, thật lâu sau, mới cố nói: “Anh điên rồi, anh điên rồi……”

Hắn điên rồi, mới có thể đột nhiên cầu hôn cô, cô cũng điên rồi, mới có thể vừa nhìn vào ánh mắt kia, đã tin hắn.

Cung Nhã Thương nhìn cô, cuồng nhiệt nói: “Đúng, anh điên rồi! Đào Chi Yêu, từ sáu năm trước sau lần đầu tiên gặp được em anh đã điên rồi. Anh như kẻ điên tìm em sáu năm, anh như kẻ điên vì trốn tránh sự ép buộc của mẹ vì chờ em mà giả làm gay sáu năm, anh như kẻ điên hờ hững với những người phụ nữ đến tận cửa, anh như kẻ điên khi để mọi người hiểu lầm anh thích đàn ông chỉ vì muốn tìm em, anh như kẻ điên  khi gặp lại em vẫn trầm mê như cũ, anh như kẻ điên lo em sẽ rời khỏi anh, anh như kẻ điên lẳng lặng thích em, sợ em bị người đàn ông khác đoạt mất, anh như kẻ điên yêu em, anh như kẻ điên muốn kết hôn với em, anh như kẻ điên cầu hôn em!” Cung Nhã Thương lúc này không cấm kỵ gì nữa, đem lòng mình nói ra cho cô, Ở trước mặt cô, hắn không phải tổng tài tập đoàn Cung thị, cũng không phải Hắc Đế người đứng đầu hắc đạo, chỉ là một người đàn ông yêu cô, muốn chăm sóc cô cả đời.

Cung Nhã Thương đứng dậy, cứ như vậy mà nhìn cô không chớp mắt, bên trong là bi thương và mừng rỡ vì cô đơn chờ đợi đã lâu nay đã gặp lại, hắn thản nhiên nói chân tướng: “Hôn lễ ba ngày sau, là hôn lễ em tự chuẩn bị cho chúng ra. Không có người yêu Dạ Hoàng của anh, không có người đàn ông này, cái gì cũng không có, tất cả đều là giả, vì không để em cải tạo anh thành công, vì không để mẹ anh dùng tiền đưa em đến bên anh ngụy trang thành công, tha thứ cho anh, chỉ vì anh quá quan tâm mà giận dữ, mà ghen tuông, mà đau khổ, mà không muốn em rời khỏi anh… Lúc này, hãy để chúng ta quên hết tất cả, làm lại từ đầu, còn có con của chúng ta, cùng tạo thành một gia đình, của em và của anh. Trong nhà chỉ có em, có anh, còn có con của chúng ta. Yêu Yêu, lấy anh, lấy anh được không?”

P/s: Chap này cảm động ha, chúc các nàng một ngày nghỉ vui vẻ

G9 tình iu, ta đi ngủ đây

One comment on “Tù nô tân nương 86.3

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s