Tù nô tân nương 87.3



Cầm lấy bức ảnh mặc áo cưới cười đến ngọt ngào kia, Khải Tư lẩm bẩm nói: “Bảo bối, ngay con cũng muốn kết hôn, muốn rời khỏi cha sao? Vì sao con còn sống mà lại muốn rời khỏi cha……” Nhiều năm như vậy, hắn nhìn ngắm dáng vẻ của cô một lần nữa, lại cảm thấy đẹp hơn, cô cười xinh quá, thì ra cô, lạnh như băng một con rối gỗ không có sinh mệnh, không có tình cảm gì, mà giờ phút này, lại thay đổi, cô cười với người khác giống như có tình cảm, nếu thật như vậy, giả sử bị nhốt bên cạnh hắn, thế há chẳng phải vui? Hai người kia là người cô quan tâm nhất, để cô đứng bên cạnh hắn; Từ từ nhìn hắn hủy diệt người cô yêu quý, có phải càng thú vị hay không?

Ánh mắt Khải Tư tối tăm nhìn hình xăm sư như ẩn như hiện tử sau lưng cô, nhẹ nhàng nói: “Bảo bối, con mãi mãi là của ta.”

******

Ba ngày sau, Hong Kong xa hoa diễn ra hôn lễ cao quý nhất.

Trong phòng trang điểm cô dâu, mọi người cãi nhau, khiến Đào Chi Yêu đau đầu hoảng hốt không thôi. Cung Nhược Hạ thấy sắc mặt cô hơi tái, vì khẩn trương mà trán toát mồ hôi, Cung Nhược Hạ săn sóc đuổi tất cả mọi người đang tranh cãi ầm ĩ ra ngoài, để lại không gian cho Đào Chi Yêu, để cô có thể bình tâm một chút. Dù sao, cô hình như còn chưa có chuẩn bị gì với việc kết hôn này.

Đào Chi Yêu có chút khẩn trương lộ ra một nụ cười cứng ngắc, nhìn bảo bối cao hứng, không muốn thừa nhận mình rất lo lắng xúc động muốn chạy trốn, phất tay với nó, Đào Chi Yêu dịu dàng nói: “Bảo bối, yên tâm đi, mẹ đã đồng ý rồi, nhất định sẽ không chạy trốn.”

Rất nhanh, Cung Nhược Hạ bỗng dang hai tay kéo Đào Tiểu Đào ra ngoài, Cung Nhược Hạ nhìn Đào Chi Yêu, nháy mắt mấy cái, trấn an nói: “Đừng lo lắng, cố lên.”

Đào Chi Yêu cố nở nụ cười.

Cô rất lo lắng, so với lần đầu tiên cô nổ súng giết người còn lo lắng gấp trăm lần. Cô lo hắn hối hận, không, là lo hắn sẽ không chịu nổi thân phận của cô, sát thủ từng bị coi chẳng khác nào công cụ, lấy một người vĩ đại như hắn, bọn họ thật sự có thể bình an vượt qua cả đời sao? Nếu có một ngày Khải Tư phát hiện, bọn họ phải làm sao?

Đủ loại phỏng đoán làm cô càng bất an.

Mặc áo cưới, Đào Chi Yêu một mình ở trong phòng đi tới đi lui, không biết nên làm thế nào cho phải. Mà tại căn phòng giám sát bên kia, có một người đàn ông gian ác, nhìn cô, cười lạnh lẽo.

Mà Đào Tiểu Đào bị bác lôi đi, đi sau cô một đoạn, đột nhiên mò thấy cái vòng cổ kia, đó là thứ duy nhất cha để lại cho mẹ, hôm nay lại là ngày có ý nghĩa kỷ niệm như thế, nếu như mẹ đeo chiếc vòng cổ xuất hiện, như thế có phải sẽ hoàn mỹ hơn một chút không?

Mắt Đào Tiểu Đào đảo quanh, trong hai mắt là ánh sáng lung linh gợn sóng.

Càng không ngừng lui về sau mấy bước, nhìn thân ảnh rời đi của Cung Nhược Hạ và Luyến Nhi. Đào Tiểu Đào xoay người chạy trở lại.

Mới chạy vài bước, ở một chỗ rẽ trên hành lang, một phụ nữ mặc một bộ quần án đỏ dài bó sát bỗng ngăn trước mặt nó, nhìn nó đáng yêu như tiểu thiên sứ, đôi môi đỏ mọng chu ra, cúi người, nhẹ giọng nói: “Tiểu thiên sứ, cháu muốn đi đâu?”

Đào Tiểu Đào cảnh giác nhìn cô ta, biết cô ta không phải người tốt, xoay người liền chạy, nhưng mà, dù sao nó chỉ là một đứa trẻ con.

Anna đi lên trước, lấy một chiếc khăn tản ra mùi thơm đến bên mũi Tiểu Đào, hai mắt Đào Tiểu Đào nhất thời trĩu lại, trước mắt là màn đen, không biết trời đất gì nữa.

“Mẹ……” Trước khi ngất hẳn nó vẫn nắm chặt cái vòng cổ, sau đó ném Long Diệu vào một góc.

Mà Anna đưa lưng về phía hướng nhìn của nó cũng không chú ý đến động tác nhỏ này.

Anna sau khi xác định nó đã ngất, nói với một bộ đàm giấu trong tóc: “Đại nhân, đã xong rồi.”

Đào Chi Yêu khẩn trương đi tới đi lui trong phòng, hai tay nắm thật chặt.

Đúng lúc này, có một người đột nhiên mở cửa, cười với cô nói: “Cô dâu mới, chuẩn bị tốt chưa? Chuẩn bị tốt thì ra ngoài đi, mọi người đợi lâu rồi.”

Đào Chi Yêu gật đầu với cô: “Xong ngay đây.”

Người phụ nữ kia thấy cô căng thẳng, cười nói: “Lần đầu tiên kết hôn đều như vậy, đừng lo lắng, tất cả sẽ tốt.” Nói xong liền đóng cửa lại đi ra ngoài.

Đào Chi Yêu hít sâu một hơi, nói mình đừng sợ, đây không phải trên chiến trường, chỉ kết hôn mà thôi.

Chân mới về bước về phía trước vài bước, đột nhiên, không biết di động ở đâu đột nhiên vang lên. Đào Chi Yêu vốn định không để ý, nhưng điện thoại vẫn vang bám riết không tha.

Đào Chi Yêu xoay người sang chỗ khác, tìm được điện thoại giấu trong một đống quần áo, cũng không thèm nhìn tới, vừa kết nối liền nói: “Alo, tôi ra ngay.” Cô tưởng người bên ngoài chờ cô không kiên nhẫn nổi nữa, gọi điện thoại thúc giục.

Bên kia điện thoại trầm mặc, một giọng nói như tản ra từ địa ngục, lòng Đào Chi Yêu đột nhiên hoảng hốt, có loại dự cảm không tốt, quả nhiên, bên trong truyền ra tiếng cười hắc hắc, truyền đến một giọng người đàn ông điềm đạm nhưng lại khiến thân thể Đào Chi Yêu đóng băng: “Sư tử thân yêu, con có khỏe không?”

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s