Tù nô tân nương 88.1



Chương 88 Cô dâu khóc bỏ đi

Điện thoại trong tay theo tiếng trả lời mà rơi, đến mặt đất phát ra tiếng vang thật lớn.

Khải Tư nhìn hành động của cô qua màn hình, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh băng, nhưng lại lộ ra vẻ mặt hài lòng, xem ra hắn với cô mà nói, vẫn giống như trước đây, vẫn tiềm tàng một lực uy hiếp.

Báu vật của hắn không hoàn toàn quên sự tồn tại của hắn.

Khải Tư nhìn thân hình đông cứng mà tinh tế trên màn hình, nhìn vết xăm ánh hoàng kim hơi lộ ra trên tấm lưng tuyết trắng, cô mặc áo cưới vào thật đẹp.

Xinh đẹp như thiên tiên.

Nhưng là, thật không may, chú rể của cô mãi mãi không đợi được cô dâu đến.

Hai tay Đào Chi Yêu nắm chặt góc áo, không ngừng thở sâu, qua thật lâu thật lâu, mới miễn cưỡng tỉnh táo lại cúi người, nhấc chiếc điện thoại gần như đã bị đập hỏng.

Đào Chi Yêu hiểu rõ tính hắn, nếu hắn đã tìm được cô rồi, vậy thì, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô.

Hơn nữa cô càng sợ là, hắn có tự tin gọi cho cô như vậy, cũng chứng minh đã nắm được nhược điểm của cô trong tay, nói đơn giản, hắn đã nắm chắc lợi thế bắt cô phải ngoan ngoãn trở về. Nếu không hắn sẽ không gọi điện đến vào lúc này.

Vì sao, lại cố tình gọi đến đúng vào hôn lễ của cô.

 “Khải Tư đại nhân, tôi vẫn khỏe, ngài có khỏe không?” Đào Chi Yêu nhận điện thoại, ngữ khí bình tĩnh nói.

Giờ phút này cô, không cần e ngại hắn. Hắn với cô mà nói, không phải là người có thể khống chế toàn bộ con người cô như trước kia rồi.

Điện thoại truyền đến tiếng cười khẽ của Khải Tư, “Sư tử thân yêu, trước con đều gọi ta là cha mà.”

Kiên cường cố giữ vững của Đào Chi Yêu dường như đã sụp đổ: “Khải Tư đại nhân, ông đã tìm được tôi rồi. Vậy thì, ông nói thẳng đi, do ngày đó tôi chạy trốn phải không? Chỉ cần ông không làm hại đến người bên cạnh tôi, tôi sẽ lập tức tự sát. Chỉ cần ông, đừng làm hại người vô tội.”

 “Ai……” Khải Tư than nhẹ một tiếng, tựa hồ bất đắc dĩ nói: “Bảo bối, con ở bên ta học tập nhiều năm như vậy, vì sao lại không học được cái lãnh khốc vô tình chứ? Biết vì sao cha đối đãi với con khác những kẻ khác không? Ngoài thân hình xinh đẹp kia của con ra, còn có tấm lòng thiện lương xinh đẹp không gì sánh kịp…” Trái tim cô bị hắn cải tạo biến thành công cụ giết người nhiều năm như vậy, nhưng vẫn không mất đi tính người, vẫn thiện lương như cũ, dễ dàng mềm lòng như vậy. Thứ hắn chờ mong, so với vẻ ngoài lạnh như băng của cô không giống chút nào.

 “Đủ rồi!” Đào Chi Yêu giống như một con thủ đang ngủ gầm nhẹ nói: “Khải Tư đại nhân, tôi xin ông, hãy coi sư tử đã chết trong biển lửa đi, sư tử đã không còn trên đời này nữa!”

“Thật không? Ta đương nhiên không ngại để sư tử chết đi trong vụ nổ đó, nhưng mà…” Khải Tư dừng lại một chút, lời nói đầy ẩn ý: “Sư tử mà chết, vậy ai đến cứu người bạn quạ đen này nhỉ, đây dúng là vấn đề đau đầu. À đúng rồi,” Hai tay Đào Chi Yêu run rẩy, sắc mặt trắng bệch hoàn toàn, mà Khải Tư vẫn không buông tha cho cô, nói tiếp: “Sư tử còn một tiểu thiên sứ đáng yêu cũng đến làm khách thăm gia gia nữa, nếu sư tử mà chết thật, thì bọn họ phải làm sao đây?”

Quả nhiên, quả nhiên, trong tay hắn đã nắm được lợi thế uy hiếp cô phải ngoan ngoãn nghe lời, quạ đen, Tô Tiểu Vũ, cô đã đi nhiều ngày như vậy, cô lại không ngăn cản cô ấy đến Los Angeles, cô nên sớm nhìn ra, đây là một cái bẫy, nhưng mà, lúc ấy cô lại đắm chìm trong tình cảm rối bời kia, chuyện gì cũng không nhìn ra.

Cô đúng là một kẻ ích kỷ!

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s