Tù nô tân nương 88.3



Chú rể ngoài phòng, đợi cô dâu đã lâu, vẻ mặt hạnh phúc đi vào, lại thấy căn phòng không một bóng người, cô dâu biến mất, sắc mặt bỗng trở nên trắng bệch, thứ hắn nhìn thấy duy nhất là mẩu tin nhắn lại.

Hai tay khẽ run, gân xanh nổi lên trên trán, mặt Cung Nhã Thương xanh mét, từ đen chuyển thành trắng bệch, lửa giận từ ánh mắt biến thành hận ý, biến thành đau buồn không đáy.

Tình yêu của hắn, với cô mà nói, rẻ mạt như vậy sao?

Rẻ đến mức cô chưa bao giờ cần, một khắc cuối cùng, lại chọn cách rời đi sao?

Đúng lúc này, Cung Nhược Hạ đột nhiên phá cửa vào, lo lắng nói: “Thương, không thấy Tiểu Đào……”

Cung Nhã Thương cười lạnh lẽo, lúc như khóc lúc như cười lạnh lùng nói: “Tất nhiên. Em biết rồi.”

Đào Chi Yêu để lại một bức thư đơn giản thế này, giống như bị nhiễm độc anh túc đau đớn đến chết, giống như một lưỡi dao sắc bén hung hăng cắm vào ngực hắn.

Sắc mặt Cung Nhã Thương xanh mét, hai tay nắm chặt tờ giấy kia, hung tợn nhìn phương xa, trong mắt sát khí chợt lóe, thật lâu sau, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giỏi lắm, giỏi lắm. Đào Chi Yêu, em giỏi lắm! Em có thể nhẫn tâm thế này, tổn thương tôi đến thế này…… Đào Chi Yêu, tốt nhất em đừng để tôi bắt được em, nếu không, tôi sẽ nhốt em bên cạnh tôi cả đời, em không yêu tôi, vậy thì, tôi để sống không bằng chết, làm tù nô cả đời của tôi!”

Lần đầu tiên, cô cho rằng hắn là trai bao, sau một đêm hoan ái, chật vật chạy trốn. Vụng trộm sinh hạ con hắn, biến mất sáu năm.

Lần thứ hai, cô cho hắn là gay, muốn cải tạo hắn, tra tấn hắn đến vậy, nhưng sau khi thành công dụ hoặc hắn lên giường của cô đêm đó, lại yên lặng rời đi.

Lần thứ ba, ở trước hôn lễ của hai người, cô lại một mình rời đi, mà lý do là cô không yêu hắn! Thật châm chọc!

Không, nếu như Cung Nhã Thương biết bọn họ gặp nhau lần thứ tư hắn sẽ không để cô chạy trốn nữa, lúc này tâm tình của Cung Nhã Thương không thể chịu nổi, cô giả vờ chấp nhận lời cầu hôn của hắn, trước khi cử hành hôn lễ, mang con của hắn chạy trốn, để lại quan khách ngồi đầy ở kia, để lại cho hắn một trò cười bi ai!

Cô đùa bỡn tình cảm của hắn, coi hắn như thứ đồ chơi. Tất cả hành động của cô với hắn đều là giả, chỉ là diễn kịch.

“Đào Chi Yêu……!” Trong phòng nghỉ cô dâu, đột nhiên truyền ra một tiếng rống bi phẫn mà thê lương, giống như lòng người kia đã chết, giống như trái tim của hắn đang rỉ máu.

Nhớ đến sáng nay theo lời hứa hắn và mẹ vì muốn cô vui nên đã chuyển tiền vào tài khoản của cô, ánh mắt Cung Nhã Thương càng lạnh vô cùng, là cô sao, kẻ lừa gạt Y, diễn kịch đạt như vậy, lừa được mọi người, cô chắc chắn đã sớm biết hắn là cha Tiểu Đào, khổ tâm bày kế để cha con họ gặp nhau, dùng hết tâm tư để hắn yêu cô, để hắn cam tâm tình nguyện cầu hôn cô, mà cô lại biến hắn thành một trò hề, đây là trừng phạt hắn sao? Hắn đã làm sai cái gì chứ?

Hay là, thương tổn như vậy với kẻ lừa gạt Y mà nói, chỉ là một trò chơi mà thôi?

Cho đến bây giờ cũng chưa có người phụ nữ nào dám đối với hắn như vậy! Cho đến bây giờ không có, bởi vì, dám trêu vào ma vương Hắc Đế, đều đã chết, không còn tồn tại trên thế giới này.

Mà cô, là người duy nhất. Đáng chết!

Vì cô xác định hắn yêu cô, cho nên mới dám trêu đùa như vậy!

Hắn, mãi mãi sẽ không giao tấm lòng của mình ra một lần nữa. Phụ nữ, đều là kẻ lừa gạt.

Cung Nhã Thương từ phòng hóa trang đi ra ngoài, nhìn khách quý ngồi chật hội trường, hôm nay, vốn nên là ngày hắn hạnh phúc nhất, nhìn một mảng trắng lớn, Cung Nhã Thương cười lạnh một tiếng, khóe môi nhếch len nụ cười tàn nhẫn.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, lạnh lùng nhìn lướt qua, vì thấy sắc mặt hắn xanh mét mà hội trường bỗng yên tĩnh, giọng nói như băng lạnh vang lên: “Hôn lễ này, không có cô dâu. Hôn lễ của Cung Nhã Thương tôi, hôm nay hủy bỏ.”

Đào Chi Yêu, em làm tất cả, đều là cười nhạo cảm tình của tôi với em. Người phụ nữ như em, không xứng nhận được tình cảm của tôi, tình yêu của tôi.

Sau khi nói xong, Cung Nhã Thương lạnh lùng rời đi, để lại các vị khách ồn ào phía sau.

Đào Chi Yêu, tốt nhất em nên trốn xa tôi một chút, tốt nhất em đừng để tôi gặp được em, tốt nhất em mãi mãi đừng xuất hiện trước mặt tôi.

Nếu không, tôi sẽ cho em biết, đừng bao giờ mơ tưởng thoát khỏi tôi!

Tôi muốn em làm tù nô cả đời của tôi! Làm chuyện em không muốn làm nhất, làm cô dâu của Cung Nhã Thương tôi!

Mà Cung Nhược Hạ đi trên hành lang, nhìn bóng dáng căm hận của hắn, đột nhiên, tầm mắt bị một chiếc vòng cổ hấp dẫn. Là vòng cổ em trai cô đeo từ bé, Long Diệu!

Long Diệu không phải ở trên cổ Tiểu Đào sao? Vì sao lại ở đây?

Mà Tiểu Đào, rõ ràng đi cùng với bọn họ? Vì sao lại đột nhiên không thấy đâu?

Vòng cổ này như bảo bối của Tiểu Đào, sao có khả năng bỏ lại ở đây chứ?

Nhiều nghi vấn xâm nhập vào suy nghĩ của Cung Nhược Hạ, nhưng mà, nhìn đứa em trai lúc này đang oán hận phẫn nộ, cô biết giờ hắn không bình tĩnh, không thích hợp để nói chuyện.

Cung Nhược Hạ thoáng nhìn qua phòng cô dâu kia, cô cũng từng nghĩ hôm nay là thời khắc hạnh phúc nhất của em trai cô, nhưng mà, không ngờ, hạnh phúc đẹp nhất bỗng biến thành một ly rượu độc, Đào Chi Yêu bỗng biến mất, hoàn toàn làm tổn thương em trai cô thật sâu nặng.

Xem ra, sắp tới bên trong hắn không thể phục hồi như cũ.

Bởi vì vết thương quá sâu, hơn nữa không thể cầm máu, cho nên miệng không thể khép lại.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s