Tù nô tân nương 93.2


 

“Chết tiệt!” Một tiếng vang thật lớn, trong chớp mắt, Cung Nhã Thương bỗng nhảy lên từ trên mặt đất, một cước đá văng chiếc bàn thủy tinh trước mặt, lực quá lớn, nhất thời bay ra ngoài, trực tiếp đập vào màn hình ti vi trên góc tường.

Trong lúc nhất thời, đột nhiên dòng điện phát ra những tiếng nổ vang, Dạ Hoàng bỗng bị lửa giận làm cho sợ đến hét lên một tiếng.

Người đàn ông vốn đang suy sụp uể oải lại đột nhiên giống như một con sư tử nổi giận, vì lửa giận mà khí phách hiên ngang oai vệ đứng ở nơi đó, lạnh lùng nhìn mọi thứ trước mặt, thản nhiên xé tan bức ảnh trong tay, nhìn những mảnh nhỏ đầy trời, Cung Nhã Thương lạnh lùng nói: “Kẻ lùa gạt, kẻ lừa gạt, người phụ nữ chết tiệt kia, cô lừa tôi, từ đầu đến cuối đều là cô lợi dụng tôi, lừa tôi! Mụ đàn bà chết tiệt!”

Yêu càng sâu, càng quan tâm, lúc này, tổn thương lại càng lớn, hận lại càng nhiều!

Hắn hận cô! Hắn hận cô, hận cô lừa hắn, đùa giỡn tình cảm của hắn, mối hận này cơ hồ làm hắn bùng nổ!

Cô đến bên hắn, quả nhiên là vì cô là người của Khải Tư!

Mọi thứ cô làm chẳng qua chỉ là muốn hắn chú ý đến mà thôi.

Trong quán bar lý cố ý chọc giận hắn, để hắn ném cô vào thế giới cực lạc dưới lòng đất, cô lại nhân cơ hội này giết người làm chứng cho hành vi phạm tội của Khải Tư! Cô đến bên cạnh hắn, chỉ vì để hắn yêu cô, lại chạy trốn trong đám cưới để nhục nhã hắn!

Từ đầu đến cuối, tất cả những chuyện xảy ra giữa bọn họ đều là tội lỗi vào lừa gạt, ngay cả con của họ, lúc này, hắn cũng không dám tin có phải con của hắn hay không! Nhưng mà, đứa bé kia đáng yêu như vậy, thuần khiết như vậy, hiểu chuyện như vậy, ngay cả thông minh cơ trí, ngay cả vết bớt trên thái dương cũng giống hắn, mang theo chiếc vòng Long Diệu mà nguy hiểm đến tính mạng, cũng giống như hắn vậy, nó không thể không là con của hắn.

Nhưng, nếu người phụ nữ kia sinh ra con hắn, vì sao lại năm lần bảy lượt lừa gạt hắn đùa bỡn hắn!

Thật lâu sau, Cung Nhã Thương bỗng tỉnh táo lại, trong tay nắm vòng cổ kia, từng giọt máu từ từ chảy xuống, Dạ Hoàng kinh ngạc nhìn hắn, che miệng kinh hô: “Hắc Đế , tay ngài!”

Cung Nhã Thương như không phát giác ra, khóe miệng gợi lên một nụ cười lạnh, nói “Ban lệnh xuống, truy tìm hành tung của Khải Tư, điều tra triệt để cho tôi, trong thời gian ngắn nhất phải tìm ra được hành tung của cô ấy!”

Dạ Hoàng cung kính nói: “Rõ Hắc Đế.” Dạ Hoàng cúi đầu, biết lần này Hắc Đế tức giận thật sự. Hắn quan tâm đến người phụ nữ kia như vậy sao? Dạ Hoàng cười chua xót.

Lúc hắn lui ra ngoài, Cung Nhã Thương bỗng nói: “Nhớ kỹ, cô ta là kẻ lừa đảo muôn mặt, tất nhiên sẽ có đủ loại mặt dịch dung! Không thể bỏ qua bất kỳ dấu vết gì!”

“Vâng, Hắc Đế.” Dạ Hoàng rời khỏi căn phòng đen tối kia, trong lòng có dự cảm không tốt, bốn người họ Dạ bọn họ, đều từng chịu ân huệ của Hắc Đế, thề mãi mãi trung thành với hắn. Xem ra lần này Hắc Đế tức giận thật sự rồi, nhớ đến nhiều năm trước khi Hắc Đế báo thù cho cha đã làm dấy lên màn tinh phong huyết vũ, Dạ Hoàng sợ run cả người.

Đi dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ bên ngoài biệt thự, thân thể vẫn mang theo khí lạnh, vẫn lạnh như vậy. Dạ Hoàng cảm khái lực ảnh hưởng của Hắc Đế quả nhiên không tầm thường.

Bấm điện thoại, Dạ Hoàng lại khôi phục giọng nói mềm mại đáng yêu: “Dạ Lang, lần này chúng ta có rắc rối rồi.”

Mà trong căn phòng tối đen kia, một đôi mắt như lang sói tỏa sáng âm u, lộ ra sát ý và hận ý.

Đào Chi Yêu, dù thế nào, lần này em cũng không thể chạy trốn được nữa!

Em tốt nhất nên cầu nguyện đừng gặp được tôi, nếu không, tôi sẽ để em sống không bằng chết!

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s