Tù nô tân nương 95.3


 


Đào Chi Yêu đã xem qua tư liệu về Debbie, cũng biết người Debbie khinh thường nhất không thích nhất chính là Melissa này.

Melissa xuất thân từ câu lạc bộ đêm, trước kia là một tiếp viên thoát y, sau khi được khai quật, mới đi lên con đường diễn xuất, nhân vật cô diễn chủ yếu là bình hoa, ngoài khuôn mặt và dáng người, những thứ khác, chẳng hề để lại ấn tượng gì, vì thế người thanh đạm, luôn lấy thực lực để nói chuyện như Debbie chán ghét nhất dạng này.  

Cho nên, Đào Chi Yêu liền hành xử dựa theo phong cách của Debbie, xoay người rời đi.

Ngay cả để cho phóng viên cơ hội chụp ảnh trên thảm đỏ cũng không có.

 Bị Debbie phới lờ rời đi trước mặt giới truyền thông, Melissa mất hết thể diện cười xấu hổ, vội vàng đi theo chiếc váy đỏ rực vừa rời đi.

Ánh mắt Melissa gian ác nhìn theo bóng lưng của Debbie, một ngày nào đó, một ngày nào đó cô sẽ hủy hoại cô ta, đồ  phụ nữ cao ngạo làm người ta chán ghét!

Đào Chi Yêu thản nhiên rời đi không nghe thấy gì ở phía sau, trên thảm đỏ xuất hiện một cơn sóng triều, mà chủ nhân của con sóng điên cuồng kia, không phải là một ngôi sao thảm đỏ, cũng không phải con cưng của tạp chí trên internet, người đàn ông kia khiến cho các cô gái thét chói tai, mang theo mặt nạ màu bạc tinh xảo khắc hoa vừa cổ vừa quỷ dị, khóe mắt ma quỷ chớp nhẹ, mũi cao thẳng, khóe môi mỏng khêu gợi khẽ mím, ánh mắt sâu như biển, khóe miệng lúc này vì nhìn thấy con mồi phía trước, hứng thú nhếch lên.

Một người đàn ông như ma quỷ đạp bóng đêm, như tiếng kêu ma quỷ vang vọng mãi trong đêm, gây một trận triều cường không nhỏ trong đêm nay.

Đào Chi Yêu bước vào trung tâm hội trường, nơi trao giải thật giống như rạp hát khổng lồ.

Dưới sự chỉ dẫn của người nào đó, Đào Chi Yêu đến hàng ghế ngồi của Debbie.

Bên trái cô, Mellissa, người vừa mới không lưu tình chút nào bị cô áp đảo, căm giận đi đến, sau khi ngồi xuống, nhiệt tình tán gẫu với người phụ nữ bên cạnh, tựa hồ không nhìn thấy sự tồn tại của Debbie, mà Đào Chi Yêu cũng chẳng quan tâm. Bên phải là Molly ngượng ngùng e lệ, trong tình cảnh này hai má đỏ bừng, hai tay nắm chặt lại, vừa nhìn biết ngay là một bông hoa mới.

Nhưng, người này cũng có điểm đặc biệt, chỉ bằng vai diễn thiếu nữ “Lưu Sơn” đã giành được sự chú ý của mọi người, là nhân vật có triển vọng nhất cạnh tranh với Debbie lần này.

Chắc là quá hồi hộp vì kết của cuối cùng, cho nên vừa khẩn trương lại ngượng ngùng.

Nhưng thật ra, vì cô vốn không phải là Debbie, không, cho dù là Debbie, với tính tình lạnh lùng kia cũng sẽ không để ý đến kết quả, đã đến đây rồi, với cô mà nói, chẳng qua chỉ là đi lướt qua thôi. Cho nên cô nhàn nhã mà tự tại, giống như tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến cô.

Đào Chi Yêu không biết, trên màn hình trực tiếp truyền đến hình ảnh cô đang ngồi, thần thái lạnh nhạt mà nhàn nhã, rất nhanh kẻ chủ mưu đã khen ngợi sự bình tĩnh thong dong không sợ hãi của cô, nói cô đúng là có khí chất trời ban.

Ngoài những cái máy chụp ảnh hướng về phía cô, trong bóng đêm, còn có một người đàn ông, một loại tình cảm dịu dàng, trong mắt tất cả là lãnh ý và oán hận, lạnh lùng nhìn cô, nhìn cô từ khi bỏ hắn vẫn sống tốt, vẫn đi lừa người như cũ, vẫn làm việc cho tên ác ma kia.

Đào Chi Yêu vẫn không phát giác ra Molly bên cạnh len lén nhìn cô, vì ấn tượng của cô với người khác là lạnh nhạt xa cách, cho nên, Molly có chút khiếp đảm, thật lâu sau, Molly mới khẩn trương lắp bắp nói: “Chị Debbie, em đã xem phim chị diễn, mỗi bộ đều rất thích. Hình tượng người phụ nữ cao quý, khiến em xúc động mấy ngày, còn có hình tượng lạnh nhạt kia, rất đặc biệt, còn có nữ hải tặc cải trang nam rất uy phong lẫm liệt……” Vừa nói đến những bộ phim cô đóng, Molly lại kích động không thôi.

Debbie nhìn thoáng qua hai vệ sĩ ở góc hội trường đang quan sát chặt chẽ nhất cử nhất động của cô, cúi đầu, khóe miệng gợi lên một nụ cười nhã nhặn, Debbie ôn hòa nói: “Phải không? Vai Lưu Sơn của Molly cũng rất xuất sắc mà.”

Nghe xong lời của cô, Molly kích động nói: “Chị xem phim của em ư?”

Đúng lúc này, trên sân khấu đèn bật sáng, hai bộ trang phục gọn gàng, người chủ trì đến từ New York tuyên bố buổi lễ bắt đầu.

Debbie nhẹ nhàng nói: “Bắt đầu rồi.”

Molly nhất thời im lặng, nhớ đến buổi lễ hôm nay, lại có chút hưng phấn dị thường.

Đào Chi Yêu ngồi ở chỗ kia, có chút kỳ quái, vì sao trong buổi lễ, trừ ánh mắt của Anna theo dõi cô, theo trực giác của sát thủ, ở hai nơi khác, còn có hai ánh mắt khác nhau nhưng đều nóng rực nhìn cô chằm chằm, khiến Đào Chi Yêu có điểm mất tự nhiên.

Rốt cuộc là ai?

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s