Tù nô tân nương 102.1


 

Chương 102 Học được khoan dung


Cô không phải đứa ngốc, sẽ không nhìn ra hắn không giống người thường, hắn thần bí, không có ai biết bộ mặt thật của hắn cả.

Trong một thời gian ngắn ở cùng nhau, căn bản cô không có cơ hội hỏi hắn, hơn nữa hắn đối với cô và Tiểu Đào rất tốt, cho nên cô không nghĩ nhiều. Lúc này, khi đã ra khỏi bên người hắn, cô càng phải làm sáng tỏ mọi chuyện.

Đến tầng hai khu khách quý, một khắc mở cửa ra, Đào Chi Yêu thấy khuôn mặt Melissa trắng bệch, còn có cái miệng nhỏ nhắn của cô ta hơi mở ra vì kinh ngạc.

Toàn thân Mellissa khẽ run, ánh mắt gần như cầu xin nhìn Đào Chi Yêu, nếu cô nói ra chân tướng thật, vậy thì, cô ta chắc chắn sẽ thân bại danh liệt.

Đào Chi Yêu từ đầu đến cuối, không liếc Melissa một cái, cũng có thể nói, cô khinh thường.

Cười nhạt, đến gần phòng, trên sô pha là một người có tuổi, nhìn lướt có thể thấy đã qua trung niên, nhưng, tinh thần hăng hái, thần thái hồng hào, hai mắt sáng ngời, trông thấy Đào Chi Yêu đột ngột bước vào, tựa hồ không tức giận, nhưng ánh mắt lại khóa cứng Đào Chi Yêu.

Đào Chi Yêu không chút hoang mang, ánh mắt kia lại bao dung nhu tình như nước, rất nhanh cảm giác tức giận đã biến mất.

Đào Chi Yêu nhếch mày, thản nhiên nói: “Thật có lỗi, đã quấy rầy các vị nói chuyện.”

David thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn cô, cười chân thành, “Debbie, vừa nãy em đi đâu vậy, hại chúng tôi phải chịu tội đấy. Em đến thì tốt rồi. Vị này chính là đạo diễn Dadson.” Nói đến Mellissa bên cạnh hắn, David có chút do dự, vừa nãy khi bọn họ chờ Debbie ở đây, Melissa bỗng xuất hiện, nói Debbie quyết định từ chối cơ hội hợp tác với đạo diễn Dadson, để cô thay cô ấy đến đây.

Tuy bọn họ không tin, nhưng đợi Debbie quá lâu, mà vẫn không thấy bóng hình giai nhân đâu cả.

Hơn nữa tài ăn nói của Mellissa quá giỏi, vẫn cố gắng tự tiến cử với đạo diễn Dadson, mà đạo diễn Dadson vẫn chỉ chú ý vào cái tẩu, ánh mắt dường như đang cười, lại dường như không cười.

Nhưng là ông cũng không bẻ lại Melissa, cũng không thể hiện vẻ chán ghét, điều này khiến David có chút lo lắng, phải biết rằng, hắn tuy rằng rất hứng thú với nam chính trong phim của, nhưng nếu nữ chính là Mellissa, một diễn viên có danh tiếng không tốt, hắn chỉ có thể từ bỏ.

May mà giờ Debbie đã đến.

Biểu tình của David thoải mái mà khoái trá.

Dadson nhìn cô, khẽ thưởng thức sự lạnh nhạt bình tĩnh của cô, nhướng mày, tỏ vẻ không để ý cô.

Đào Chi Yêu vừa lại gần vừa nhìn Mellissa đang chột dạ bối rối, thấy ánh mắt của Melissa lóe lên, rồi lại chùng xuống.

Ngẩng đầu, ngay khi Melissa nhắm mắt lại chuẩn bị nghe sự thật tàn nhẫn kia bị nói ra, Đào Chi Yêu lại thoải mái nói: “ Đạo diễn Dadson, thật xin lỗi, vừa rồi tôi có việc gấp, nhất thời không thể đi được, lo để đạo diễn và David chờ lâu, cho nên, để Mellissa đến nói với các vị một tiếng trước. Tôi nghe Melissa nói hâm mộ đạo diễn đã lâu, cho nên tự mình cho cô ấy bắt lấy cơ hội này, tự đề cử mình với đạo diễn, nói không chừng đạo diễn lại có một vai thích hợp với cô ấy.” Đào Chi Yêu nhìn Mellissa khiếp sợ ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn cô, thản nhiên nói: “Melissa, tôi nói đúng không?”

Mellissa sửng sốt thật lâu, mới gợi lên một nụ cười chua xót, gật đầu nói: “Đúng vậy, khi nãy mới tán gẫu với đạo diễn Dadson rất vui. Debbie, cô đã đến rồi, tôi đi trước đây.”

Đào Chi Yêu lại ấn cô xuống, lại nhìn đạo diễn Dadson cười nói: “Đừng, như vậy sẽ khiến người ta nghĩ vì tôi đến nên cô không được hoan nghênh. Đạo diễn Dadson, để Melissa ở lại trò chuyện với chúng ta, ngài không ngại chứ?”

Vẫn cười mà không cười, Dadson đột nhiên sang sảng cười to nói: “Không ngại. Tiểu thư Debbie quả nhiên không giống bình thường.”

Ở cái nơi phù phiếm này lâu như vậy, Dadson sao có thể không nhìn ra kỹ xảo nhỏ của Melissa. Dựa theo tác phong của một ngôi sao Hollywood, Debbie nhất định sẽ không bỏ qua cho Melissa, không ngờ, cô không những không chấp, ngược lại còn nói giúp Melissa, thậm chí tự cho Melissa thêm một cơ hội.

Nữ minh tinh thế này, rất hiếm khi gặp.

Đôi mắt xanh ngọc sắc như đại dương sâu thẳm, sáng như ngọc lưu ly, lẳng lặng nhìn ông, nhìn sâu lắng nhưng lại như có sóng dâng trào, khiến ông không kìm được lưu luyến.

Cô dường như thật đặc biệt, đặc biệt như người ông vẫn luôn tìm kiếm.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s