Tù nô tân nương 102.2


 

Những người trong phòng bàn vào chính sự, bắt đầu thảo luận về kịch bản và vai diễn, Dadson cũng nói về những nhân vật ông hiểu rõ.

Bỏ lại một ít thành kiến và việc vặt vãnh, đến cuối cùng bọn họ lại tán gẫu vui vẻ. Mắt thấy sắc trời tối mịt, David, Đào Chi Yêu và Melissa đều đứng lên nói lời từ biệt, Dadson cười, chúc ngủ ngon với bọn họ, tựa hồ còn gì muốn nói thêm.

Mãi cho đến khi Đào Chi Yêu ra đến giữa cửa, vẫn trầm ổn như núi, Dadson cuối cùng nhịn không được quay đầu hỏi:

“Tiểu thư Debbie, kịch bản này nếu cô có hứng thú, sau khi về hãy liên hệ với đại diện của công ty tôi. Tôi vừa có một cảm giác, cô chính là nữ chính Alice tôi vẫn đang tìm kiếm. Một cô bé rất đặc biệt.”

Biểu tình của Đào Chi Yêu không sợ không vui, thản nhiên hồi đáp: “Tôi sẽ bảo đại diện của tôi liên lạc với ngài, để tôi và đạo diễn Dadson có thể tâm sự.”

Dadson cao hứng nói: “Được, được, chúng ta quyết định vậy đi!”

Dadson vì Debbie mà cao hứng lại có chút tiếc nuối David nói: “Tiên sinh David, tôi rất thích diễn xuất của anh, nhưng chuyện nam chính tôi cần nghĩ thêm, nếu có kết quả sẽ thông báo cho anh trước tiên.”

David nhất thời lên tinh thần, ánh mắt rạng rỡ nói: “Đêm nay có thể nói chuyện với Dadson, tôi đã được lợi không ít rồi. Tôi chờ điện thoại của tiên sinh.”

Nhìn Melissa, ánh mắt mấy người đều yên lặng, tuy Debbie không nói gì thêm, nhưng Debbie càng không quở trách cô, biểu hiện khoan dung rộng lượng càng khiến cô khó chịu.

Cô bỗng tâm phục khẩu phục, Debbie nhận được vinh quang này, cô đột nhiên cảm thấy, là Debbie xứng đáng.

Trong lòng cô không ghen tỵ nữa, chỉ còn bội phục và hâm mộ.

Cúi mắt xuống, Melissa uể oải nói: “Tiên sinh Dadson, cám ơn ngài không đuổi tôi đi.” Không đuổi cô đi, đã là sự tôn trọng lớn nhất với cô.

Dadson nhìn cô, thú vị nói: “Tiểu thư Melissa, đêm nay cô đã khiến tôi có một cái nhìn khác so với những tin đồn tôi biết, vậy thì hãy cố lên, nếu có vai diễn thích hợp tôi sẽ gọi cho cô trước tiên.”

“Thật không?!” Melissa có chút kích động ngẩng đầu lên, cảm kích nhìn ông, có chút kiên cường nói: “Cám ơn ngài, tiên sinh Dadson.”

Dadson cân nhắc nói: “Tiểu thư Melissa vẫn nên cảm ơn người nào đó đi.”

Nghe ông nói vậy, Melissa nhìn thoáng qua Đào Chi Yêu sắc mặt vô cùng bình tĩnh ở bên cạnh, ánh mắt âm u.

Sau khi ba người chào tạm biệt đạo diễn Dadson sau, liền rời khỏi căn phòng.

David hưng phấn, tuy không chắc nhận được vai diễn, nhưng vẫn thật cao hứng khi có cơ hội trò chuyện như vậy. Rồi sau đó chào tạm biệt hai người.

Hai người ra khỏi khách sạn, Đào Chi Yêu liền thấy Anna và người đàn ông cao đó đứng cạnh chiếc xe cách đó không xa.

Cô đối với Melissa trầm mặc không nói chỉ cười nhẹ, rồi xoay người rời đi.

Melissa nhìn theo dáng người gầy yếu nhưng vô cùng kiên định của cô thật lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Debbie, cám ơn cô!” Cô không chỉ cám ơn cô ấy không có vạch trần cô, còn muốn cám ơn cô ấy đã cho cô một cơ hội mới.

Cô đã chìm trong chảo nhuộm Hollywood rất lâu rồi, cho nên, mất đi năng lực phân biệt phải trái. Cô thật sự chỉ muốn làm một người, không bị người khác chi phối, không bị người ta coi thường, cô cũng không muốn làm hại ai.

Trong gió đêm lành lạnh, Melissa đau thương, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Đào Chi Yêu vẫy tay với cô, lên xe, rồi im lặng biến mất trong bóng đêm.

Ngồi toa sau xe mệt mỏi nhắm chặt mắt, may mà cô đã giúp chủ nhân thân phận này đạt được vai diễn kia, để lương tâm cô dễ chịu hơn một chút. Hưng nữa, cô không muốn vì mình mà sau khi chủ nhân chân chính, Debbie trở về lại bị thương tổn gì.

Phải biết rằng, tha thứ cho một người không dễ, nhưng đắc tội với một kẻ tiểu nhân cũng nguy hiểm không kém.

Cô tha thứ cho Melissa, là thay Debbie tha thứ cho Melissa.

Trong chiếc thùng nhuộm kia, không ai biết nếu hôm nay Đào Chi Yêu không tha cho Melissa thì sẽ dẫn đến dạng trả thù gì, đến lúc đó người bị tổn thương, chính là Debbie chân chính. Cho nên, hôm nay cô đã bóp chết cái nguy hiểm tiềm ẩn đó.

Đây coi như là bồi thường cho Debbie.

Ngày mai, lại là một ngày phức tạp.

Trong đầu đột nhiên hiện lên vẻ mặt hạnh phúc của chú rể lẳng lặng đứng kia, chờ cô dâu của hắn đến. Từ sau khi rời khỏi hắn, một màn nhìn như hạnh phúc này vẫn ngày ngày đêm đêm tra tấn cô.

Cung Nhã Thương, xin lỗi.

Đào Chi Yêu cuộn thân thể của mình lại chặt hơn.

Cung Nhã Thương, em rất nhớ anh.

Cuộn mình, câu nói kia từ đáy lòng Đào Chi Yêu, theo đêm đó rong ruổi cùng chiếc xe, rồi biến mất trong làn gió lạnh một cách yên lặng.


Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s