Tù nô tân nương 103.2


 

Khi đi ngang qua một góc nhỏ, Đào Tiểu Đào phát hiện hai giá sách ở góc tường có treo một bức tranh, là một người phụ nữ hiền lành, mang theo nụ cười hòa ái bao dung, ánh mắt dịu dàng. Nhìn người trong bức tranh, thân thể của cô giống như được vây bởi một tầng hào quanh màu trắng, trên mái tóc vàng óng có gài một bông tường vi đỏ thắm kiều diễm, bức họa nhìn qua thật sống động, giống như thật, tựa hồ như đang ở một bên nhìn bọn họ.

Đào Tiểu Đào thấy vẻ mặt Khải Tư khẽ biến, lập tức làm bộ như rất hứng thú, kích động hô: “Gia gia, cô gái này là ai vậy, cô ấy không những đẹp mà còn dịu dàng nữa.”

Đào Tiểu Đào nói xong, liền nhón mũi chân lên, tay muốn sờ lên hai má ửng đỏ của cô gái, nhìn qua mang theo ý cười, làm Đào Tiểu Đào rất muốn sờ.

 “Dừng tay!” Khác với lúc hòa ái bình thường, thấy động tác của Đào Tiểu Đào, Khải Tư biến sắc, trầm xuống đáng sợ, lớn tiếng kêu.

Bang một tiếng chụp được bàn tay nhỏ bé của Đào Tiểu Đào.

Đào Tiểu Đào đau đớn, nhất thời sợ đến mức rùng mình toàn thân, không dám cử động.

Trong đôi mắt to mà đen nhánh như ánh sáng rực rỡ trên bầu trời đêm ẩn chứa nước mắt, vô tội mà ấm ức nhìn Khải Tư, khóe miệng rúm lại, nhưng không dám khóc thành tiếng

Nhưng mà, bộ dáng rưng rưng lệ, điềm đạm đáng yêu như vậy, so với việc nó khóc lớn còn khiến người ta đau lòng hơn.

Trong lửa giận tỉnh táo lại, Khải Tư lập tức hiểu, hắn vừa không kìm chế được đã dọa tiểu thiên sứ của hắn.

Khẽ cúi người, lau nước mắt cho nó, than nhỏ một tiếng, Khải Tư ôm lấy Đào Tiểu Đào, giải thích nói: “Tiểu thiên sứ, nghe gia gia nói, trong phòng này, con có thể làm bất cứ việc gì, nhưng không thể sờ hay làm hư bức họa kia, nếu không, gia gia nhất định sẽ trừng phạt con thật nặng, hiểu không? Tiểu thiên sứ, gia gia thích đứa trẻ ngoan, con nhất định phải ngoan nhé.” Nếu những người bên cạnh Khải Tư nhìn thấy vẻ mặt Khải Tư lúc này, nghe hắn giải thích như vậy nhất định sẽ chấn động.

Thậm chí không dám tin.

Bởi vì người bình thường cũng không được phép bước vào căn phòng này.

Từng có người được cho phép vào căn phòng này lại vô ý đụng đến bức tranh kia, bị Khải Tư lôi xuống tại chỗ, đập nát hai tay cho chó ăn. Cho nên nói, hành vi vừa rồi của Đào Tiểu Đào làm Khải Tư tức giận, mà Khải Tư không trừng phạt Đào Tiểu Đào, đã là kỳ tích giữa ban ngày.

Đào Tiểu Đào bởi thấy lão dùng tay lau nước mắt cho nó, nước mắt rưng rưng vì thế mà tràn ra như đê vỡ.

Đào Tiểu Đào vừa cố chịu đựng, nhưng vẫn không thể xóa đi sự ấm ức, nó vừa cố tỉnh táo lại vừa đỏ mắt vô tội nói: “Người trên bức họa kia là người rất quan trọng trong lòng gia gia ư?”

Lúc này tinh thần Khải Tư hoảng hốt, nhất là bị kia bức họa gợi lên chuyện cũ, mà lại áy náy với bộ dáng ấm ức của Đào Tiểu Đào. Cho nên không thấy trong mắt Đào Tiểu Đào hiện lên một tia giảo hoạt.

Khải Tư mắng càng dữ dội, biểu hiện càng tức giận, chứng tỏ hắn càng để ý.

Chính nơi này, là nơi nó muốn tìm!

Khải Tư nhìn bức họa kia, hứng thú nói: “Bức tranh này với gia gia mà nói rất quan trọng, người trên bức tranh là mẹ của gia gia, cũng chính là cụ ngoại của con. Là người gia gia yêu nhất trên thế gian này.”

Đào Tiểu Đào nhỏ giọng khóc như cũ, vô cùng oan ức hỏi: “Gia gia không thương Tiểu Đào sao? Vì Tiểu Đào không ngoan?”

Rất quan trọng? Đào Tiểu Đào nhìn nhìn bức tranh kia, xem ra, bức tranh này thật sự không đơn giản.

Khải Tư ôm nó, vừa đi ra ngoài vừa an ủi: “Ngoan, đừng khóc nhé. Gia gia rất thích thiên sứ mà. Sắc trời không còn sớm nữa, tiểu thiên sứ nên đi ngủ thôi. Người đâu, đưa thiếu gia về phòng nghỉ ngơi.”

Khải Tư vừa nói, nhất thời có một người nữ hầu lớn tuổi đi vào, đón Đào Tiểu Đào trong tay Khải Tư.

Đào Tiểu Đào vừa đi vừa thấp giọng nói: “Gia gia ngủ ngon.”
Khải Tư nhướng mày cười, “Tiểu bảo bối ngủ ngon.”

Bị đưa về phòng, Đào Tiểu Đào giả vờ ngủ, sau khi chắc chắn nữ hầu kia đã đi rồi, mới lén lút quay lại, thông qua khe hở ở thư phòng nhòm vào, Đào Tiểu Đào quả nhiên nghĩ không sai, Khải Tư không biết chạm vào cái gì, bức tranh kia liền mở ra, lộ ra một cái tủ sắt bên trong.

Đôi mắt như ngọc lưu ly hiện lên một tia quỷ quái, nơi đó, chính là nơi để thứ đồ mẹ muốn. Âm thầm nắm chặt hai tay, mà nó, sẽ lấy thay mẹ.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s