Tù nô tân nương 116.1


 

Chương 116 Diễn trong diễn một [ Phụ 1 ]

Ngày thứ hai Đào Chi Yêu tỉnh rất sớm, sau khi thức dậy mặc áo ngủ, đứng trước cửa sổ đưa lưng về phía phòng nhìn ra nhà cao tầng ở phương xa.

Thấy bộ dạng kỳ quái của Anna đi chơi cả đêm trở về cô cũng không để ý, mặc cho Anna về phòng nghỉ ngơi.

Người cao to kiệm lời luôn đi sau bóng dáng gầy yếu của cô, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn rời đi, chuyện của họ hãy để bọn họ tự giải quyết đi.

Đào Chi Yêu vẫn đứng trước cửa sổ thật lâu, lâu đến mức cô nghĩ mình có thể quên tất cả, nhưng cô vẫn đứng dó, chờ đến giờ hẹn.

Nhìn đồng hồ, mười một giờ, thời gian hẹn sắp đến.

Đào Chi Yêu than dài một tiếng, cuối cùng đã chịu thua, bắt đầu thay quần áo, trang điểm.

Quần áo đen lộ vai, đồ trang sức trang nhã, nhìn mình trong gương, sắc mặt tái nhợt đã dùng phấn để che đi, lộ ra màu phấn hồng, nụ cười nhạt nhẽo như gió, nhưng vẫn làm cho người ta không thể quên, hai má đỏ hồng, mắt như hoa đào, hai mắt vừa khép vừa mở, trong như nước mùa thu, khẽ gợn sóng, cực mê người.

 Đào Chi Yêu cười với mình trong gương, tự cổ vũ minh.

Mà lúc này, ở một nơi khác, Lạc Ngọc Sanh nhìn khuôn mặt mệt mỏi kia, người đàn ông tối qua một đêm không ngủ, nhẹ giọng nói: “Anh quyết định rồi à?”

Ayama gợi lên một nụ cười bất đắc dĩ mà u buồn, gật đầu nói: “Dù sao vật này với tôi cũng không quan trọng, nếu có thể giúp cô ấy, đó là vinh hạnh của tôi.” Tiền tài với hắn mà nói, không quan trọng, huống chi món đồ này, tuy đại biểu cho một lợi nhuận khổng lồ, nhưng, hắn lúc này, ngoài hi vọng được thấy Debbie mạnh khỏe, cũng chỉ muốn làm bạn với cha đi đến ngày cuối cùng, vật ngoài thân này, cũng không quan trọng.

Ánh mắt sắc bén của Lạc Ngọc Sanh nhìn Ayama, thản nhiên nói: “Anh có nghĩ đến không, có lẽ cô ấy không phải cô ấy!”

Ayama thản nhiên nở nụ cười, cười rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, ngược lại còn bi thương thấu xương, “Lạc, tuy tôi không thông minh, nhưng tôi chưa bao giờ là kẻ ngốc. Tôi đã sớm biết cô ấy không phải cô ấy. Nhưng vậy thì sao, tôi yêu người kia là đủ rồi, không phải sao? Sau đêm đó, tôi đã thỏa mãn rồi. Tôi nên trở về ở bên cha những ngày cuối này, đó mới là trách nhiệm của tôi, không phải sao?”

Sau đêm say rượu đó, trong lúc vô ý kéo cô đi, cũng vô ý nhìn thấy một hình sắc hoàng kim trên tấm lưng tuyết trắng, hình như là hình xăm sư tử, tuy không nhìn rõ, nhưng, Debbie hắn yêu, giấc mộng cả đời của hắn, mọi chuyện liên quan đến cô hắn đều rõ, tự nhiên biết Debbie không có hình xăm.

Cũng chính một khắc khi rơi vào đêm tối kia, hắn hiểu ra, Debbie này không phải Debbie hắn vẫn ái mộ kia.

Nhưng, khi ở chung hắn lại nhận ra, dù có phải Debbie kia hay không đã không còn quan trọng nữa.

Bởi vì…… Thì ra Debbie hắn yêu kia chỉ là một giấc mộng ảo, mà Debbie từ đó đến nay ở cạnh hắn mới là thật. Tỉnh lại sau đêm say rượu, hắn đã nghĩ hoàn toàn thông suốt.

Vì thế, hắn làm bộ như cái gì cũng không quan trọng. Dù cô có phải Debbie thật sự hay không cũng không quan trọng!

Quan trọng là mấy ngày ngắn ngủn này, hắn vẫn yêu cô như trong giấc mộng kia.

Lạc Ngọc Sanh nhìn hắn thật lâu, cuối cùng thở dài: “Yama, cậu thay đổi rồi.”

Ayama ngẩng đầu nhìn hắn, thản nhiên nói: “Khác so với cha và cậu kỳ vọng sao?”

Lạc Ngọc Sanh gật đầu nói: “ Như vậy, cha cậu có thể thanh thản ra đi rồi.”

Ayama nhấc tay lên, đi đến chỗ hẹn, quay đầu cười cảm kích với Lạc Ngọc Sanh: “Lạc, dù cậu là ai, cám ơn cậu.”

Lạc Ngọc Sanh nhìn hắn, chỉ cười, không phải cười bất cần, mà là một nụ cười sâu sắc và đầy tình cảm.

Con người, luôn dùng thân thể nhỏ bé của mình để chống đỡ tình cảm và trách nhiệm nặng nề nhất, luôn làm hắn cảm động không thôi.

‘Mị’ thường dặn dò hắn mỗi ngày đều ở chung với con người, cẩn thận lại nhiễm hơi thở không thuần khiết của con người. Nhưng lúc này, hắn rất muốn nói cho ‘Mị’ biết, những con người hắn nhìn thấy, tình cảm chân thật như vậy không thể có trong thế giới tử thần.

Những thứ đó, trước khi hắn gặp được người kia, mãi mãi không thể hiểu.

Mà lúc này, hắn bỗng cảm thấy, hắn hiểu suy nghĩ của Ayama, hắn hiểu lòng Ayama.

Vì người mình yêu mà có thể trả bất kỳ giá nào, mà không cần nghĩ đến hồi đáp!

Đây là tình yêu của con người ư?

******

Đào Chi Yêu, Anna, người cao to đi vào khách sạn, Anna mở cửa xe, khi Đào Chi Yêu đang chuẩn bị lên xe đến quảng trường Alamo…

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một chiếc xe thể thao gầm rú lao đến, đến trước mặt Đào Chi Yêu bỗng dừng lại, từ trên xe một người đàn ông đeo mặt nạ bạc, ánh mắt âm trầm bước xuống, đến trước mặt Đào Chi Yêu, nắm lấy cổ tay cô, không để tâm những người khác, rồi kéo cô lên chiếc xe kia.

Đào Chi Yêu nhìn hắn, vừa vùng vẫy vừa mắng: “Anh điên à, buông ra, buông!”

Hắc Đế làm một tư thế tao nhã, đến sát bên tai Đào Chi Yêu, ám muội nói: “Theo tôi đến một nơi.”

“Tôi không cần.” Đào Chi Yêu giãy khỏi tay hắn, căm giận nói.

Cô còn muốn đến nơi hẹn, căn bản không thời gian lãng phí với hắn!

Hắc Đế tức giận, khuôn mặt đỏ bừng, ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt của cô, cười nhẹ, nói:

“Hôm nay em không thể không đi theo tôi.”

Nói xong, đẩy Đào Chi Yêu vào trong xe, khóa cửa xe lại, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, kiêu ngạo mà đi, người cao to nhìn hai người rời đi, không biết vì sao, đột nhiên cười quỷ dị.

Anna đang tức giận tát cho hắn một cái, lạnh lùng nói: “Cười, cười cái gì! Còn không mau đuổi theo!”

Người cao to không tức giận, chỉ cười.

Dạ Phong nhìn theo bóng dáng rời đi của Hắc Đế, trong lòng thầm cười: “Tác phong thật sự của Hắc Đế, chỉ có người phụ nữ kia mới có thể chịu đựng được người đàn ông bá đạo này.”

Đào Chi Yêu tâm không cam lòng không muốn, nhưng vẫn bị Hắc Đế khiêng lên vai đưa cô vào một khách sạn, khi Hắc Đế đá văng cửa phòng vào, cô hoảng hốt không thôi.

Lúc này cô thậm chí có chút khiếp đảm đối mặt hắn.

Khi Đào Chi Yêu bị Hắc Đế ném lên giường, ánh mắt Đào Chi Yêu run rẩy, lui đến chân giường lạnh lùng hỏi hắn: “Anh dẫn tôi đến đây làm gì?!”

Hắc Đế thấy cô giống con thỏ nhỏ bị hồ ly đuổi bắt, ánh mắt lóe sáng, khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, cười trào phúng, khinh thường nói: “Đào Chi Yêu, em đang sợ gì? Em nghĩ Hắc Đế tôi là ai, sẽ buộc một người không yêu tôi, trái tim không ở nơi tôi lên giường sao? Nếu đúng là thế, vậy thì, em quá coi thường tôi.”

Nghe lời tự giễu của hắn, sắc mặt Đào Chi Yêu tái nhợt, đau xót trong lòng.

Hắc Đế bỗng đến trước cửa sổ, hung hăng giật tấm rèm, nhất thời, ánh mặt trời giữa trưa chiếu vào căn phòng u tối khiến nó sáng rực, Đào Chi Yêu không chịu nổi nâng tay che mắt.

Trong ánh sáng lấp lánh kia, bóng hình cao lớn của Hắc Đế đặt trong vầng sáng, giống như quanh thân thể có một vầng khí trắng nhẹ, nhìn qua như thiên sứ đến từ địa ngục.

Hắc Đế quay đầu lại, nhìn Đào Chi Yêu, cười một tiếng: “Đào Chi Yêu, em không muốn lại đây nhìn sao, tôi đã vì em đạo diễn một vở kịch đấy?”

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s