Tù nô tân nương 121.1


 

Chương 121 Cơn ác mộng tái diễn: Mẹ ơi đừng khóc

Sau khi Đào Chi Yêu trở lại khu nhà cũ, đúng như dự đoán, bức hình nhanh chóng rơi vào trong tay Khải Tư.

Hơn nữa, Đào Chi Yêu cũng đoán được, sau khi Khải Tư lấy được món đồ sẽ không làm theo ước hẹn thả Tiểu Đào và quạ đen ra.

Nếu không phải rất hiểu hắn, lúc này, Đào Chi Yêu nên tức giận đến xanh mặt rồi.

Điều khiến Khải Tư thấy kỳ lạ là, sắc mặt Đào Chi Yêu thật bình tĩnh, bình tĩnh giống như căn bản không để ý đến chuyện này…

“Sao vậy?” Ánh mắt như loài sói lướt qua Đào Chi Yêu.

Đào Chi Yêu cười nhạt, thản nhiên nói: “Cha à, người quên rồi sao? Con đã nói con hiểu người nhất đúng không?”

Nghe được đáp án của cô, Khải Tư bỗng nở nụ cười, quả nhiên người phụ nữ và bộ máy hắn đắc ý nhất, chính là tiểu sư tử của hắn.

Hình như đã lâu rồi hắn không cảm nhận được độ ấm thân thể của cô, tất cả đều khiến toàn thân hắn cuồng nhiệt sôi trào.

Đào Chi Yêu gần như không chú ý đến hắn, ánh mắt như lửa đầy nhiệt tình và chờ mong nhìn Đào Tiểu Đào đi xuống từ cầu thang, vội vã đi đến, ôm lấy Đào Tiểu Đào nhung nhớ đã lâu, Đào Tiểu Đào cũng vui mừng ôm lấy cô, Đào Chi Yêu ôm nó xoay một vòng, Đào Tiểu Đào vui vẻ cười rộ lên. Đầu vùi vào xương quai xanh của mẹ như một con thú nhỏ được mẹ ôm. Sau khi cảm nhận được nhịp tim và nhiệt độ ấm áp của nó, Đào Chi Yêu thỏa mãn thở dài, những ngày kia đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện, dù là đau đớn nhưng đến lúc này đã hóa thành hư không.

 “Bảo bối bảo bối, cuối cùng mẹ đã trở về gặp con rồi.” Đào Chi Yêu thì thào tự nói. Đào Tiểu Đào cũng cao hứng nói: “Mẹ ơi, con cũng vậy. Tiểu Đào nhớ mẹ quá đi mất.” Đào Chi Yêu buông nó ra, nhìn đôi mắt đen lay láy của nó—một loại tình cảm yêu thương tràn ngập cõi lòng.

“Tiểu Đào, nói cho mẹ biết, những ngày qua con sống có tốt không? Có…” Đào Chi Yêu hỏi được một nửa thì lòng lại bất an, cô muốn biết nó có phải chịu khổ không.

Đào Tiểu Đào dường như chẳng phát hiện điều gì, nghiêng đầu nghịch ngợm nhìn Khải Tư, chớp chớp mắt cười nói: “Mẹ à, tuy lúc ngủ một mình con hơi sợ, nhưng mỗi ngày gia gia đều chơi với con rất vui đó, ngoài nhớ mẹ ra, thì Tiểu Đào rất tốt!”

Khải Tư cười đầy yêu thương nhìn Tiểu Đào, Đào Chi Yêu quay đầu lại nhìn bắt gặp tình cảnh này, trong lòng cực kỳ kinh ngạc, cô rất hiểu hắn, tự nhiên nhận ra nụ cười kia là thật hay giả.

Mà Khải Tư vừa cười với Tiểu Đào, dĩ nhiên là yêu thích thật tình.

Đào Chi Yêu nhìn đứa con khờ dại ngây thơ của mình, lại nhìn con cáo gian ác Khải Tư, hai người hai thái cực lại có thể dung hòa, thật kỳ lạ.

Khải Tư nhìn Đào Tiểu Đào, dịu dàng nói: “Tiểu thiên sứ, theo như hẹn ước, ta sẽ cho mẹ con nghỉ ngơi, ở đây chơi với con được không?” Hắn không muốn làm tổn thương Đào Tiểu Đào, cho dù mặt ngoài là giả tạo, nhưng trước mặt tiểu thiên sứ hắn phải cố hết sức, chỉ sợ một ngày nào đó khi tiểu thiên sứ biết hết tất cả, nó sẽ không thương gia gia này nữa.

Tiểu thiên sứ rất tinh khiết rất trong sáng, tựa như…. Tựa như người phụ nữ quan trọng nhất trong sinh mệnh của hắn kia, mẹ hắn, người dịu dàng thiện lương nhất trên thế giới này, bọn họ rất giống nhau, như không phải người trần.

Khi mẹ mất đi hắn đã rất đau khổ, nhưng lúc này, hắn lại có tiểu thiên sứ.

Hắn từng nghĩ tiểu thiên sứ chính là thế thân của mẹ hắn, lúc này, hắn lại càng cảm thấy tiểu thiên sứ giống người.

Trong mắt Khải Tư hiện lên một tia đen tối, hắn phải nghĩ cách để tiểu sư tử biến mất thần không biết quỷ không hay, để tiểu thiên sứ xinh đẹp mãi mãi ở cạnh hắn. Mà hắn sau khi thành công trong đợt làm ăn dầu mỏ này, sẽ xây một tòa thành quý giá hoa lệ cho nó, để cả đời nó sống ở đó, trở thành vị thần thuần khiết nhất trên thế gian này.

Sắc mặt Đào Chi Yêu hơi tái, ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn, hắn lại dùng cách này để giam lỏng bọn họ, nhưng, cũng không quan trọng, qua tối nay, chuyện gì cũng không quan trọng nữa.

Đào Tiểu Đào như chẳng biết gì, ngây ngô nói: “Vâng, vâng, gia gia tốt quá, vậy thì, một nhà chúng ta có thể ở cạnh nhau rồi. Con rất hạnh phúc khi có gia gia và mẹ bên cạnh.”

Đào Tiểu Đào ra khỏi vòng tay của Đào Chi Yêu, chạy đến hôn nhẹ lên má Khải Tư, rồi ôm hắn.

Đào Chi Yêu đau lòng nhìn cảnh trước mắt, chỉ sợ khi Tiểu Đào ngây thơ biết sự thật, sẽ làm tổn thương nó, sẽ để lại cho nó một bóng ma không thể xóa mờ.

Không ai thấy, khóe miệng Đào Tiểu Đào nhếch lên nụ cười chán ghét và thù hận.

Dù hắn ta có đối tốt với nó thế nào, dù có phải hắn thật sự thích đứa cháu ngoại này hay không, nhưng dưới mắt Tiểu Đào, hắn mãi mãi là tội nhân không thể tha thứ!

Nó yêu cha mẹ nhất, ác ma này mãi mãi không thể thay thế, hơn nữa, nó còn muốn báo thù rửa hận cho mẹ.

Ba người đều có tâm sự riêng.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s