Tù nô tân nương 121.2


 

Đào Chi Yêu đưa Tiểu Đào lên lầu nghỉ ngơi, sao đó ba người ăn bữa cơm chung hai lần, sắc mặt Đào Chi Yêu hơi tái, nhưng tinh thần cũng không tệ lắm.

Sau khi dùng xong bữa tối, Đào Chi Yêu nắm tay Đào Tiểu Đào chuẩn bị lên giường đi ngủ, Khải Tư bỗng gọi hai người lại, như một gia gia hiền lành nhìn Đào Tiểu Đào, Khải Tư dịu dàng nói: “Tiểu thiên sứ, con lên phòng ngủ với dì Anna trước được không, ta và mẹ con có chuyện cần nói, ví dụ như sắp xếp công việc chẳng hạn. Con phải ngoan nhé?”

Ngữ khí của hắn rất ôn như, nhưng lại lộ ra mệnh lệnh trong đó.

Đào Tiểu Đào lưu luyến nhìn Đào Chi Yêu, giống như muốn tách khỏi cô là điều không thể, tình cảm của nó làm ánh mắt Khải Tư trầm xuống, chết tiệt, hắn ghen tỵ với tiểu sư tử, lại có thể được Tiểu Đào nhìn với ánh mắt tin tưởng và lưu luyến như thế!

Bọn họ đều là đồ chơi của hắn, chủ là mọi người thường có mới nới cũ, cho nên, lúc này Khải Tư lại dấy lên dục vọng chinh phục Đào Tiểu Đào, hắn sẽ lợi dụng tâm tính khờ dại của nó, từ từ gặm nhấm linh hồn nó.

Thấy sắc mặt hắn không tốt, Đào Chi Yêu run rẩy, vội cười để Đào Tiểu Đào yên lòng: “Bảo bối ngoan lắm, lên lầu với dì trước đi, mẹ nói chuyện với gia gia xong, sẽ lên làm bạn với Tiểu Đào nhé. Ngoan nào.”

Đào Tiểu Đào do dự nhìn Đào Chi Yêu, lại nhìn thấy ánh mắt dịu dàng vô hạn của Khải Tư, cuối cùng cái miệng xinh xắn đáng yêu chu ra gật đầu nói: “Vậy mẹ lên nhanh nhé, Tiểu Đào ngủ một mình sợ lắm.”

Đào Chi Yêu miễn cưỡng nói: “Ừ. Mẹ đồng ý với Tiểu Đào, lát nữa mẹ sẽ lên ngay.”

Lúc này Đào Tiểu Đào mới yên tâm, buông tay Đào Chi Yêu ra, ngoan ngoãn nói chúc ngủ ngon với mọi người: “Chúc mẹ ngủ ngon, chúc gia gia ngủ ngon, còn chúc quản gia ngủ ngon, chúc các dì ngủ ngon.”

Sự ngoan ngoãn và khuôn mặt thiên sứ của nó đều chinh phục được tuyến phòng thủ sắt đá nhất trong lòng mọi người.

Nó với bề trên, dù có phải người hầu hay không đều dùng tên để gọi, thái độ cũng dễ bảo, vâng lời, căn bản không có sự kênh kiệu của tiểu thiếu gia, cho nên khi Khải Tư đi vắng, đi thăm mọi nơi, tất cả đều vui mừng chào đón nó.

Cho nên nó mới có cơ hội thực hiện kế hoạch kia.

Sự giả tạo của nó, là vũ khí tốt nhất.

Nhưng, người duy nhất nó không nhượng bộ, chỉ có Anna từng chịu qua sự ranh ma của nó, nhưng Anna lúc này nhận ra tiểu ác ma rất được lòng người, cho nên trước mặt mọi người cô có nói cũng không tin. Cô không ngốc đến mức tạo cơ hội cho tiểu ác ma hại mình.

Đào Tiểu Đào nắm tay Anna, hai người từ từ đi lên lầu, Đào Tiểu Đào ngẩng đầu lên nhìn Anna không chớp mắt, ngô nghê mà quan tâm hỏi: “Dì à, lần trước mông có còn đau không?”

Nhớ đến lần trừng phạt được nó ban lần trước, Anna tức giận, lạnh lùng nói: “Tiểu quỷ, thu hồi cái vẻ giả dối của mày đi, tao không thèm để tâm đâu.”

Đào Tiểu Đào bỗng dừng lại, tựa hồ như bị tổn thương rất lớn ngước nhìn Anna, trong mắt ngập nước, thật lâu sau, nó cúi đầu, im lặng đi tiếp.

Trước khi đi nói nhỏ, nhưng trong đại sảnh yên tĩnh, mọi người đều có thể nghe thấy giọng nói ấm ức của nó: “Con biết dì Anna không thích con, nhưng con rất thích dì Anna, cho nên chỉ muốn nói chúc ngủ ngon với dì thôi, xin lỗi, Tiểu Đào sai rồi, đã làm phiền dì Anna…”

Đào Tiểu Đào lững thững bước đi, để lại Anna đông cứng đứng trên mặt đất.

Cảnh cô vừa mới không quan tâm đến Đào Tiểu Đào đều bị người hầu thấy được, nhìn Tiểu Đào thương tâm bước đi, nhất thời sôi nổi nhỏ giọng chỉ trích Anna.

Anna đau đầu một trận, biết mình đã phạm sai lầm rồi, giờ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, bây giờ không có ai tin là tên tiểu quỷ kia cố ý chỉnh cô cả!

“Anna!” quả nhiên, giọng nói lạnh lẽo của Khải Tư truyền đến: “Nếu cô còn bất kính như thế với tiểu thiên sứ lần nữa, vậy thì, một người bất kính với chủ nhân thì không cần ở lại đây, cho nên tôi sẽ…”

Anna quay đầu lại, là Khải Tư đại nhân mà mình luôn ái mộ, không hiểu vì sao hắn lại thích tiểu quỷ và mụ đàn bà kia như thế, lại không có nửa phân tình cảm với cô!

Mím chặt môi, sắc mặt Anna trắng bệch rời đi.

Lạnh lùng đi ra khỏi tòa nhà này, Anna thầm nghĩ, nếu hắn không thương cô, không tin cô như thế, cô cần gì phải tự rước nhục vào mình, cô sẽ….

 

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s