Tù nô tân nương 122.2


 

Đào Chi Yêu cảnh giác nghe tiếng bước chân đang đến gần, cảm nhận được hơi thở của kẻ kia, một bước, hai bước, ba bước, thời cơ đã đến!

Như rắn hổ mang rình mồi im lặng không tiếng động bỗng nhảy ra cắn một cái chí mạng, Đào Chi Yêu như sư tử say ngủ bỗng thức tỉnh, mạnh mẽ một cái, phóng kim bạc trên giấu trên cánh tay vào cơ thể hắn, sau đó xoay người một cái đè hắn lên giường lớn.

Khải Tư đang muốn mở miệng nói chuyện, Đào Chi Yêu cười lạnh lùng, vừa cắm kim bạc vào cổ hắn, vừa cười kỳ quái.

Đào Chi Yêu nén đau đớn nhìn thần sắc âm trầm của Khải Tư, thân thể có cảm giác tê dại, lạnh lùng nói: “Tối nay, hồ ly bọn họ sẽ đưa quạ đen đi, những vết thương trên người cô ấy, tôi sẽ đoạt lại từng chút từng chút một trên thân thể của ông. Con tôi là bảo bối của riêng tôi, tôi sẽ không để ông có cơ hội chạm đến nó. Còn nữa, biết tôi vì sao không trực tiếp cắm châm vào tử huyệt của ông không? Biết tôi vì sao còn kể chuyện này cho ông không? Khải Tư, tôi sẽ lấy từng thứ một của ông, những thứ mà ông kiêu ngạo nhất. Dù ông mặc áo giáp trốn trong chỗ sâu nhất tôi cũng dùng móng vuốt sư tử lôi ông ra, để ông bị tất cả loài vật cắn đến chết.”

Đào Chi Yêu như quỷ satan đến từ địa ngục tuyên thệ nói: “Tôi sẽ không giết ông, giết ông chỉ làm bẩn tay của tôi. Tôi sẽ dùng cách chính nghĩa nhất, giao ông ra tòa án, cho ông mất hết danh dự, để mọi người biết sự nhơ bẩn, sự giả tạo của ông!”

Khải Tư nhìn cô, vốn cười lạnh lùng, tựa hồ đang cười sự ngu ngốc của cô, tựa hồ không đặt sự uy hiếp của cô ở trong lòng.

Trong mắt hắn, biểu hiện của Đào Chi Yêu lúc này chỉ là của một con sư tử bị nhốt đã lâu đang bất mãn mà thôi.

Hắn căn bản không sợ hãi không lo lắng.

Nhưng đến lát nữa, hắn có muốn cũng chẳng cười nổi nữa.

Đào Chi Yêu đặt kim bạc cạnh tử huyệt của hắn, bỗng cười đầy hứng thú: “Nghe đến họ Đông Phương ở Trung Quốc chưa? Chỉ cần nhẹ nhàng xuyên xuống tử huyệt của ông, ông sẽ chỉ còn cái chết, hai mắt chảy máu, hai tai chảy máu, dần dần, mũi cũng chảy máu, tiếp theo là miệng của ông…. Sau khi chảy máu, ông sẽ trừng lớn hai mắt rồi chết…. Đó gọi là nụ hôn của rồng.”

Hai mắt Khải Tư đầy phẫn nộ, đầu lắc không ngừng.

Mắt Đào Chi Yêu mắt lộ ra hung quang: “Nói! Hồ sơ tập đoàn đế quốc ông giấu ở đâu!?”

Thì ra đây mới là mục đích thật sự của cô ta.

Lúc này Khải Tư cũng hiểu cô ta bình tĩnh như thế là vì cái gì, vì sao lại không thèm để ý đến bức bản đồ kia, mục đích của cô là cứu người và lấy những hồ sơ đó, cô ta đã sớm vạch kế hoạch, chiếm sự tín nhiệm của hắn, nhân cơ hội lấy được thứ cô ta muốn.

Mà cô thứ muốn, hắn sẽ không nói cho cô ta biết.

Cô ta nói cô ta sẽ không giết hắn, lúc này uy hiếp hắn chỉ là làm dáng thôi.

Ánh mắt Khải Tư hờ hững mang theo ý cười, cười đến khinh thường, là nhắc nhở Đào Chi Yêu đang lãng phí thời gian.

Ngay khi đó đầu Đào Chi Yêu lại đau nhói, máu chảy ngày càng nhiều, thần trí cô dần mơ hồ, gần như sắp bất tỉnh, sức lực ngày càng yếu.

Nếu Khải Tư không nói cho cô biết, vậy thì, cũng đừng trách cô ác độc, đây là hắn tự ép cô vào đường này.

“Ông đã chọn im lặng, vậy thì, để tôi tiễn ông xuống địa ngục! Cha, hãy để con đem những thứ từng học được của cha trả lại từng thứ một cho cha!” Trong mắt Đào Chi Yêu hiện lên mộ tia lạnh lẽo, tay vừa nâng lên, đang muốn cắm xuống, bỗng, một giọng nói non nớt ngăn cô lại.

 “Mẹ, đừng. ” Là giọng nói của Đào Tiểu Đào. Đào Tiểu Đào xuất hiện trước mắt hai người, từ từ mở cửa vào.

Khải Tư nhìn nó, trong ánh mắt hiện lên một điểm vui mừng. Nếu tiểu thiên sứ ở đây, vậy thì, tiểu thiên sứ nhất định sẽ ngăn sư tử giết hắn!

Mà hắn rất hiểu sư tử, vì không muốn tiểu thiên sứ sợ, vì không muốn tiểu thiên sứ biết sự thật, sư tử tất nhiên sẽ dừng lại.

Không phải bỏ qua cho hắn, mà là……

Không muốn làm tổn hại đến đứa con bảo bối của cô ta.

“Bảo bối……” Đào Chi Yêu ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn con mình, không biết nên giải thích thế nào để nó không bị tổn thương.

Lần đầu tiên cô kinh hãi không biết phải làm gì, để bảo bối của cô nhìn thấy cảnh tượng tà ác thế này, một người làm mẹ như Đào Chi Yêu sẽ xấu hổ muốn chết nếu cô biết Tiểu Đào sẽ xuất hiện, vậy thì, lúc nãy thà cô bị đánh chết còn hơn.

Cô thầm muốn để Tiểu Đào nhớ cô là một người mẹ hiền lành và dịu dàng, cô không muốn con mình chứng kiến sự thật tàn khốc đến vậy!

Cô không thể tưởng tượng ra suy nghĩ của con lúc này!

 Cô nên làm gì bây giờ?

Hai mắt Đào Chi Yêu tối sầm lại, nếu không phải có ý chí sắt đá, cô đã sớm bất tỉnh rồi!

Hai người hai tâm tư, căn bản không phát hiện sự bình tĩnh và lạnh lẽo trong mắt Đào Tiểu Đào. Căn bản không nghĩ một đứa trẻ thuần khiết như thiên thần này lại không kinh sợ!

 “Mẹ, đừng giết ông ta.” Quả nhiên, Đào Tiểu Đào nói ra lời dự đoán của Khải Tư, nhưng Khải Tư còn chưa kịp cười, đã bị lời nói như tiểu ác ma của Đào Tiểu Đào làm kinh sợ, Đào Tiểu Đào nhìn Khải Tư không thể động đậy, lạnh lùng nói: “Người như vậy chỉ làm ô uế hai bàn tay mẹ. Ông ta nên bị lăng trì phê phán trước đạo đức và pháp luật.”

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s