Tù nô tân nương 129.2




Ngay một khắc các cô dùng vài chiêu đã quật ngã được những viên cảnh sát cao lớn kia, hội trường vốn huyên náo như bị kích thích, giống như có một người vừa quăng một viên pháo đặc biệt khiến người ta im lặng, trong nháy mắt bốn phía đều tĩnh lặng.

Nhưng có người vội tỉnh lại sau cơn xuất thần, vội cầm máy ảnh chụp một màn đặc sắc này. Vài cô gái chỉ sau mười mấy giây đã hạ gục những cảnh sát được huấn luyện nghiêm khắc, tin tức này tuy còn kém tin về người phụ trách Đào thị thần bí kia, nhưng cũng không đến mức để hôm nay thất vọng mà ra về.

Mọi người ngơ ngác nhìn một màn xảy ra trước mắt, thậm chí quên năm người phụ nữ và bé trai này là khủng bố cỡ nào, bọn họ nên báo cảnh sát trước tiên, nhưng lúc này, người phụ nữ vẫn nắm tay đứa bé kia bỗng cười nhạt, trấn ai những người còn lại: “Thời gian không còn sớm, các cô chơi cũng đủ rồi, chúng ta vào thôi.”

 Chơi?

Lời cô vừa phát ra, cả hội trường yên lặng như nghĩa trang nhất thời rơi vào náo loạn, mọi người bắt đầu bàn tán xem những người phụ nữ này có thân phận gì?

Các cô lại có thể đem cuộc đấu với cảnh sát ra nói là trò chơi!

Một đám người rơi mắt kính, một đám người trật khớp hàm.

Mọi người ngơ ngác nhìn một màn này, chờ chuyện xảy ra tiếp theo.

Khi Đào Chi Yêu nói xong, những người khác cũng để lộ ra nụ cười nhàn nhã thoải mái tự tại, duỗi tay chân, buông mấy tên cảnh sát kia ra, giống như mọi chuyện vừa xảy ra, chỉ là các cô khởi động mà thôi.

Hồ ly nhếch mày nhìn về phía Đào Chi Yêu, nũng nịu cười nói: “Cũng là cô hiểu chúng tôi nhất, chết tiệt, từ khi rời nhà tôi đã khó chịu rồi. Khó chịu bị đè nén, may mà bọn họ lại không sợ chết chọc tôi, để tôi được thư gân giãn cốt đả thông khí huyết.”

Cô biết các cô có điểm cưỡng từ đoạt lý, cố ý gây sự, nhưng vẫn làm theo cảm hứng, không muốn ngăn cản, nói vậy chính là nhìn những người này thật sự có điểm khó chịu, có cơ hội thì trút giận đi.

Mèo đêm và chồn tía cũng cười nói: “Hồ ly nói rất đúng. Giờ toàn thân thoải mái nhiều rồi.”

Đào Chi Yêu nhìn bốn người cười thoải mái tự nhiên, cả người bức bối, là có lẽ là do không khí khẩn trương ở đây nên mới vậy.

Vì đã chờ ngày này lâu lắm rồi, chỉ nghĩ nó là giấc mộng xa vời, cho nên khi nó đến, lúc này, ngoài cảm giác vui sướng, còn là mất tự nhiên và thần kinh bị buộc chặt.

Khó trách khi bốn người ra ngoài đã rầu rĩ không vui, sắc mặt uể oải.

Đào Tiểu Đào cười đến tà ác: “Dì Hồ ly có phải ăn nhiều quá nên muốn vận động không?” làm bộ như bất đắc dĩ, thở dài một cái, Đào Tiểu Đào tiếp tục nói: “Hết cách, già rồi.”

“Thằng bé kia, nói gì thế, ta già ở đâu, có người đàn ông nào có thể từ chối một tuyệt đại giai nhân như ta, có người nào không bị ta mê hoặc chứ. Con thì biết cái gì… Cái này là phong tình, phong tình biết không? Đàn ông đều thích …” Hồ ly vừa nói vừa vươn ra đường cong chữ S quyến rũ, pose hình chứng minh mị lực của cô là vô địch. Vài người không chịu nổi mắt trắng dã ra, tất cả đều không nhìn cô coi như bảo vệ bản thân.

Nhưng thật ra các phóng viên đều đã đưa cô vào tầm ngắm, chụp ảnh lia lịa, hồ ly cũng không ra vẻ, bày ra các tư thế quyến rũ động lòng người. Sinh tồn lâu trên màn ảnh, chuyện này là như cơm bữa, với một minh tinh điện ảnh nổi tiếng Hollywood, cô sẽ mãi trường tồn.

Các phóng viên cảm thấy cô gái xinh đẹp như hồ ly này có điểm quen thuộc, ngoài trang điểm và phong cách ăn mặc khác, những thứ còn lại, đều giống một người….

Khi mọi người còn đang phỏng đoán trong lòng, Đào Chi Yêu đã nắm tay Đào Tiểu Đào vượt qua người Stephen đau đớn nằm trên mặt đất, mọi người cũng đi theo, trước khi đi chỉ để lại một tấm danh thiếp xinh đẹp, còn có một giai nhân thỏ thẻ một câu: “Cảnh sát trưởng Stephen, biểu hiện vừa rồi của anh không tệ, xem ra có thể tin tưởng được, sau này tôi sẽ bổ nhiệm anh làm thượng cấp.”

Cô nói ra tên và chức vị của hắn chính xác như thế, hiển nhiên trước đó đã quen hắn, hơn nữa giọng nói kia lại giống như thượng cấp của hắn, giống như một người bạn cũ vậy.

Stephen vùng vẫy đứng lên, nhìn người phụ nữ vừa đáng yêu vừa thô lỗ cơ hồ khiến hắn muốn gãy tay kia, sau đó cầm lấy tấm danh thiếp thơm ngát, hai mắt kinh ngạc mở lớn, xoay người, nhìn hướng Đào Chi Yêu vừa đi, toàn thân run rẩy, sửng sốt không nói nên lời.

 Cô, cô, cô lại chính là chủ nhân của Đào thị trong lời đồn kia, vua của rừng rậm—chủ tịch Đào thị!

Oh, my god! Stephen không nên kinh sợ hay nên giật mình, tóm lại thật lâu một câu cũng không nói nổi.

Bộ dạng ngây ngốc kia nhìn thật khôi hài. 



Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s