Tù nô tân nương 130.3


 

Lạnh lùng nhìn Khải Tư, Đào Chi Yêu khẽ cười nói: “Khải Tư, ông thua rồi. Ông đừng mơ như thế có thể uy hiếp tôi, ông thua vì ông tự cho mình là đúng, ông thua tất cả mọi người trong thiên hạ này, trong lòng chỉ có mình ông, mọi chuyện ông làm chỉ vì chính mình, vì thế những người bên cạnh ông dễ dàng phản bội ông, cũng vì thế mà ông không có một người bạn, một người thân cho dù ông có chiếm được cả thể giới, đáng tiếc thế giới này đã sớm từ bỏ ông! Khải Tư, để tôi nói cho ông một sự thật, thật ra ông chỉ có hai bàn tay trắng thôi!”

Đào Chi Yêu vừa nói xong, Khải Tư như một con thú bị thương ép Đào Chi Yêu lên vách tường đối diện, tay Khải Tư  như cái kiềm sắt bóp chặt cái cổ mảnh khảnh của Đào Chi Yêu.

 “Tiểu sư tử, cô đừng ép tôi giết cô…… Không, để tôi giết cô……” Biểu tình Khải Tư càng ngày càng âm trầm sợ hãi, lực tay càng lúc càng lớn, càng ngày càng làm Đào Chi Yêu không thở nổi.

Không khí càng ngày càng ít, đầu óc càng ngày càng quay cuồng, nhưng Đào Chi Yêu lại vẫn cười vui vẻ như một đứa trẻ, cô chịu đựng cái cảm giác linh hồn sắp thoát khỏi thân thể này, vẫn cười trào phúng nhìn Khải Tư, giả tiếng nói trong trẻo của Anna nhưng lạnh lùng nói: “Cho dù ông giết tôi, cũng không thay đổi được gì, bạn tôi đều ở ngoài, Khải Tư, ông xong rồi, đế quốc của ông cũng xong rồi. Ông chẳng có gì cả!”

Khải Tư tới gần bên tai cô, nhẹ nhàng nói nhỏ: “Cho dù chết, ta cũng lôi cô cùng xuống địa ngục.” Hai mắt Khải Tư đỏ đậm như máu, hiển nhiên muốn đẩy Đào Chi Yêu vào chỗ chết.

Đúng lúc này, cửa bị phá ra, người đi vào, là Stephen có chút chật vật, sau khi vọt vào, Stephen nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt, rút súng ra, vội nói với Khải Tư: “Tiên sinh, tiên sinh. Buông tay ra nhanh lên, nếu không tôi sẽ nổ súng!”

Nhìn người vào ngoài ý muốn, hai mắt Khải Tư như chim ưng dữ tợn đảo qua lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, lực tay càng lớn, hai chân Đào Chi Yêu từ từ cách mặt đất, nghĩ mình sắp chết, Khải Tư bỗng buông cô ra.

Sau khi được tự do, cả người Đào Chi Yêu ngã xuống, càng không ngừng hít thở không khí, càng ho khan không ngừng.

Hai má đỏ bừng, lại không hề sợ hãi, vẫn thấp giọng cười như cũ.

Stephen cẩn thận đến gần cô, Khải Tư rút tay khinh thường bước sang một bên, Stephen nâng Đào Chi Yêu dậy, lo lắng nói: “Đào tiểu thư, cô không sao chứ? Có cần đến bệnh viện không?”

Đào Chi Yêu vừa dựa vào hắn đứng lên, vừa ho khan xua tay, nói đứt quãng: “Không, không cần. Cám ơn anh.”

Sắc mặt Stephen hơi đỏ lên, vỗ nhẹ vai cô, nhẹ giọng nói: “Đừng khách khí, bảo vệ mỗi người nơi đây là trách nhiệm của tôi.”

Khi hai người lui đến cửa, Stephen nhìn người đàn ông bên trong vẫn đang nhìn chằm chằm Đào Chi Yêu với con mắt độc ác đầy thù hận, uy nghiêm nói: “Tiên sinh, xét hành vi vừa rồi của ông, tôi nghĩ, ông nên đến đồn cảnh sát cùng tôi một chuyến.”

Mặt Khải Tư không đổi, tựa hồ như thờ ơ.

Đào Chi Yêu lại ngăn cản nói: “Ngài cảnh sát, tôi không sao, đừng, tôi quen vị tiên sinh này, chúng tôi chỉ tranh chấp một chút thôi, không có chuyện gì.”

“Đào tiểu thư…… Nhưng ông ta……” Stephen không hiểu, nghi hoặc hỏi.

Đào Chi Yêu lại nhìn Khải Tư đầy ý vị, lạnh lùng nói: “Vì tôi muốn cho mọi người tận mắt nhìn thấy, tôi tự tay đoạt tất cả trong tay ông ta, mà ông ta sẽ mất đi tất cả.”

Khải Tư lạnh lùng nói: “Vậy để tôi được rửa mắt đi. Đào Chi Yêu, cô sẽ phải trả giá đắt.”

Lúc này Stephen mới phát hiện, giữa hai người có điểm quái dị, không khí thật nặng nề. Sau khi dẹp hết nguy hiểm, trong lúc vô ý Stephen mới đến phòng này, lại nhìn thấy hình ảnh quái dị trên màn hình, mà người phụ nữ bị thương trên đó, hình như giống cô gái ở bên cạnh hắn lúc này.

Stephen còn đang nghi hoặc, Đào Chi Yêu đã thản nhiên nói “Cảnh sát trưởng, chúng ta đi. Phiền anh đưa tôi đến vị trí ở phòng hội nghị.”

Stephen vội vàng gật đầu nói: “Đào tiểu thư, đây là vinh hạnh của tôi, coi như bù lại sự bất kính của tôi với mọi người ban nãy.”

Đào Chi Yêu đi được một đoạn, bỗng nghi hoặc nói: “Cảnh sát trường, sao anh biết tôi ở trong?” Vừa rồi cô không để ý, vì sao hắn lại xuất hiện đúng lúc như thế? Theo lý thuyết hắn không thể biết bọn họ đang ở trong!

Stephen sờ sờ cái mũi, nhẹ giọng nói: “À, cái đó à. Vừa nãy có một tiên sinh nói cho tôi biết bên trong xảy ra chuyện nghiêm trọng, bảo tôi đi cứu người. Không ngờ lại là Đào tiểu thư cô.”

“Một tiên sinh? Trông như thế nào?” Đào Chi Yêu cực kỳ nghi hoặc.

Stephen ừ một tiếng, nói tiếp: “Tôi cũng không rõ hình dáng anh ta thế nào nữa, anh ấy đội mũ, không nhìn rõ khuôn mặt.”

“Cám ơn anh.” Đào Chi Yêu nhìn hắn cười xinh đẹp. Sau đó buông tay ra, tự mình bước lên đài.

Đào Chi Yêu đi đến chính giữa, nhìn màn hình cực lớn trên đại sảnh, lại nhìn những người bạn và người thân ở phía sau vẫn đang cổ vũ cô.

Dưới ánh đèn sáng loáng, các phóng viên không ngừng bấm máy, mọi người đều đang chờ giờ khắc này, bao gồm cả các cô.

Đào Chi Yêu nhìn Khải Tư cách đó không xa cũng đã trở lại, cười kiên định, sau đó tỉnh táo lại, cầm mic trong tay, nói với mọi người từng chữ một: “Giờ tôi tuyên bố, tập đoàn Đào thị chính thức thu mua 50% cổ phần của tập đoàn đế quốc, mà tôi, Đào Chi Yêu chủ tịch tập đoàn Đào thị, từ bây giờ, sẽ chính thức nhậm chức chủ tịch tập đoàn đế quốc, Cảm ơn mọi người đã có mặt ở hội nghị hôm nay, sau đây sẽ có một bữa cơm trưa, hi vọng mọi người có thể ở lại cùng chia sẻ thời khắc này.”

Giọng nói Đào Chi Yêu rất nhẹ, lại thật kiên định, lúc này chỉ có tiếng đèn flash không ngừng vang lên.

Mà theo đó, Khải Tư bỗng cười âm trầm, trên màn hình lớn bỗng lóe lên hình ảnh, sắc mặt Đào Chi Yêu trắng bệch, nhắm hai mắt lại, cười khẽ chấp nhận số phận.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s