Tù nô tân nương 134.2


 

Cúi đầu nhẹ nhàng mà gần sát bên tai cô, Cung Nhã Thương ám muội nói: “Em à, về sau làm chuyện nguy hiểm thế này, đừng đi ra một mình, đừng quên, bên cạnh em giờ còn có anh.”

Đào Chi Yêu khẽ quay đầu, nhìn người đàn ông cao quý đang mỉm cười với cô, anh vốn nên đứng trong bóng tối hoặc ở chỗ cao nhất lạnh lùng nhìn xuống người đời, hờ hững chỉ về giang sơn, nhưng vì cô, nhiều lần biến thành người đàn ông bình thường nhất, vì cô mà đứng ở đây, chỉ vì cô và Tiểu Đào mới bắt đầu giũ bỏ hình tượng của mình, nhân vật anh đóng, là một người biết yêu thương săn sóc, là một người cha có trách nhiệm.

Đào Chi Yêu cảm động, nhìn anh thật lâu.

Không biết qua bao lâu, trên bầu trời bỗng phát ra một tiếng nổ, nổ đến điếc tai, mọi người đều che tai lại.

Khi mọi người đang kinh hoàng, vẻ mặt Khải Tư tỏ vẻ trò chơi đã kết thúc, hắn chĩa súng vào hai người nói: “Cung Nhã Thương, anh đến trước.”

 “Đừng……” Đào Chi Yêu kéo tay anh, lo lắng lắc đầu nói.

Cung Nhã Thương cười an ủi cô, nhẹ giọng nói: “Em quên rồi sao? Anh là Hắc Đế vẫn đối đầu với Khải Tư, sẽ không để lão dễ dàng đưa em đi đâu.”

Cung Nhã Thương gạt tay Đào Chi Yêu ra, sắc mặt bình tĩnh từ từ lại gần, một khắc Cung Nhã Thương đến bên cạnh Khải Tư, hắn lại chỉ vào Đào Chi Yêu, xua tay nói: “Cô, cũng đến đi.”

Đào Chi Yêu cảnh giác nhìn hắn, từng bước một, từ từ đi lại gần.

Khi Đào Chi Yêu và Cung Nhã Thương đã đến, Khải Tư bỗng cười gian độc, lạnh giọng nói: “Ta thả tay, trò chơi kết thúc.”

Người phụ nữ trung niên kia nhất thời sợ kêu đến thê lương, nghĩ mình chắc chắn chết rồi, bỗng, một đôi tay mạnh mẽ giữ hai tay bà lại, thân thể tuy hạ xuống một chút, nhưng vẫn chưa chạm đất, bà còn sống.

Màn mạo hiểm kia căn bản không có mấy người nhìn thấy, ngoài lực lượng cảnh sát và phóng viên, đa số đều nhắm mắt lại, không dám nhìn thời khắc sinh ly tử biệt này!

Sau khi tất cả chấm dứt, mới hơi mở mắt ra, lại thấy Cung Nhã Thương ngã trên mặt đất, tay dùng sức kéo người phụ nữ kia lại.

Cung Nhã Thương không ngờ hắn lại dùng cách này, mạng người ở trước mặt, hắn chỉ có thể cứu người trước, hắn căn bản không có sự lựa chọn!

Hai tay giữ chặt lấy người phụ nữ sợ đến chết khiếp, bắt đầu dần có khí lực, từng chút một kéo bà lên!

Nhưng một khắc hắn cứu người phụ nữ kia, Khải Tư đã tiến đến bắt lấy Đào Chi Yêu, chĩa khẩu súng vào đúng thái dương của cô.

Cung Nhã Thương vừa cứu người vừa lạnh lùng nói: “Khải Tư, tôi lấy danh nghĩa Hắc Đế cảnh cáo ông một lần cuối cùng, nếu ông dám động đến một sợi tóc của cô ấy, dù ông có chạy đến chân trời góc bể nào, tôi cũng để ông sống không bằng chết.”

Khải Tư lạnh lùng cúi đầu nhìn hắn, thản nhiên nói: “Không…… trước đó, ta sẽ cho cả nhà các ngươi sống không bằng chết. Ta sẽ cho các ngươi tận mắt nhìn thấy đối phương chết vì mình!”

Tiếng gầm rú càng lúc càng lớn, gió cũng càng lúc càng mạnh, khuông hiểu từ đâu, một chiếc máy bay xuất hiện trên nóc nhà,  lúc này mọi người mới biết, thì ra hắn trốn đến đây không phải là tìm đường sống trong cõi chết, mà là đã sớm chuẩn bị cách chạy trốn tốt nhất, vừa rồi trước khi máy bay đến chỉ là hắn chơi một trò chơi với mọi người mà thôi.

Đào Chi Yêu nhìn chiếc dây thừng ném xuống không trung, trên mặt hiểu rõ, cô biết hắn tuyệt đối không phải là một người ngoan ngoãn đầu hàng số mệnh, quả nhiên đã sớm chuẩn bị tất cả.

Những người khác thấy hắn định chạy trốn, đều muốn ngăn cản, nhưng Khải Tư đã nổ súng, pằng một tiếng, không khí khẩn trương gần như làm đứt dây cung căng thẳng của mọi người.

Nhất định không được hành động thiếu suy nghĩ, nghe hắn nói xong, Stephen khoát tay, ngăn cản đội cảnh sát đang rục rịch, ổn định nói: “Mọi người ổn định, không được hành động thiếu suy nghĩ, vì sự an toàn của mọi người.”

“A……” Cung Nhã Thương thét dài một tiếng, dùng toàn lực, kéo con tin lên, hai người cuối cùng cũng an toàn.

Ánh mắt Cung Nhã Thương cuối cùng cũng chuyển đến vẻ mặt dữ tợn của Khải Tư, cùng đau lòng và lo lắng nhìn đến Đào Chi Yêu bên cạnh.

Đào Chi Yêu nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh, nhẹ giọng nói: “Đừng lo lắng, em không sao.” Tất cả mọi chuyện hôm nay, đã đủ rồi, hôn anh, ôm anh, nói chuyện với anh, thời khắc được ở trong lòng anh, cô đã mãn nguyện rồi.

Trong cơn gió lớn, tóc Đào Chi Yêu bay lên, tay áo bồng bềnh, mang theo vẻ đẹp chấn động lòng người, trên mặt cô nở ra một nụ cười tuyệt đẹp, nhẹ như mây mỏng như khói.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s