Em yêu của anh – Phiên ngoại TNTN


Em yêu của anh 【Tôn chỉ: Không ngọt ngào không buồn nôn chết người thề sẽ không bỏ qua. Wow ha ha. 】


Cung Nhã Thương ôm cô dâu kiếp này của anh, trong lúc mọi người còn đang cười đùa mà đi đến nhà của họ.

Vẻ mặt đơn thuần yêu nhìn hai người đã đi xa, Luyến Nhi nắm lấy tay áo Đào Tiểu Đào, trong sáng mà hồn nhiên hỏi: “Anh Tiểu Đào, cái gì gọi là đêm xuân đáng giá ngàn vàng vậy?” Cô bé vừa nghe thấy rất nhiều người nói câu này, nhưng lại không hiểu.

Đào Tiểu Đào đã sớm có hiểu biết nghe thấy cô bé hỏi như thế, hai gò má nhất thời đỏ bừng, mất tự nhiên quay đầu lại, ra vẻ như thản nhiên nói: “Cũng vì sợ trời tối, cho nên hai người phải ngủ cùng trên một cái giường, bắt đầu kể chuyện cổ tích êm tai, để đối phương không sợ nữa, cuối cùng hai người ngủ trong hạnh phúc.”

Luyến Nhi nghe đến hai mắt sáng lên, sau đó vội cọ cọ vào ngực Đào Tiểu Đào, cao hứng nói: “Vậy mỗi lần sét đánh mưa rơi, Luyến Nhi mà sợ, cũng chạy đến động phòng hoa chúc với anh Tiểu Đào nhé!”

Đào Tiểu Đào nhất thời nghệch mặt ra, đỏ ửng như hoa nở rộ.

Đang đi lại gần, Cung Nhược Hạ vừa lúc nghe được Luyến Nhi nói, bị dọa đến ngẩn ra, không ngờ con gái mình chưa gì đã háo sắc đến thế, nhất thời đi đến, cầm tay Luyến Nhi lên dạy dỗ: “Luyến Nhi, không được tùy tiện chiếm tiện nghi của anh Tiểu Đào biết không? Nếu không, sau này anh Tiểu Đào sẽ không chọn Luyến Nhi làm cô dâu nữa đấy!”

Cung Nhược Hạ vừa đe dọa—vừa nhìn Đào Tiểu Đào—nở nụ cười gian ác, dỗ dành Luyến Nhi rời đi.

Chỉ nghe được giọng nói non nớt trẻ con vang khắp đại sảnh: “Không được, người ta nhất định phải cùng anh Tiểu Đào động phòng hoa chúc, khi con lớn lên nhất định sẽ làm cô dâu của anh Tiểu Đào, con vừa mới đóng dấu rồi, anh Tiểu Đào là của con! Là của con!”

Đào Tiểu Đào xấu hổ một trận, không ngờ mình lại bị lời của cô bé làm dao động, mà Luyến Nhi thì lại hiểu theo nghĩa khác.

Nhìn mọi người xung quanh cười đầy ẩn ý lại mang theo nụ cười màu hồng, Đào Tiểu Đào chỉ muốn độn thổ cho xong.

Đào Tiểu Đào vừa chạy trốn vừa nhìn về phía cha mẹ vừa rời đi, tin tức tối nay của họ mới là đặc sắc nhất, xem ra rất dài đây…

Đào Tiểu Đào cười quỷ dị một tiếng

******

Khi ôm Đào Chi Yêu đến “giường cho tổng thống” khổng lồ kia, Cung Nhã Thương cúi đầu chân thành, sắc mặt anh đã sớm đỏ rực, trong mắt hơi mờ nước nhìn Đào Chi Yêu trong tay, sau đò dùng giọng nhu tình như nước nói: “Hãy hái bông hoa nhỏ bé này đi, rồi chiếm lấy, đừng chần chừ em à. Anh sợ hoa sẽ rũ cánh và rơi vào cát bụi mất thôi. Nữ thần của anh, có lẽ nó sẽ không xứng với em, nhưng xin em hãy ngắt nó, dù là ngắt cũng là vinh dự của nó. Anh sợ ngày sẽ hết trước khi em biết và thời gian sẽ trôi qua. Dù màu sắc chẳng thắm tươi, hương không ngào ngạt, song nó là đại biểu cho trái tim này, trái tim này, còn có hoa hồng nhiệt tình này, nghe thế giới kia thì thầm, mang theo lời trái tim anh, hướng đến người anh yêu.”

Đào Chi Yêu nghe những câu tỏ tình này, đầu tiên là mắc cỡ mặt đỏ như quả táo, tiếp theo là cảm động.

Nhìn gương mặt xấu xa của Cung Nhã Thương, cùng lời nói vô cùng buồn nôn, cũng bắt đầu trở nên tự nhiên lại. Anh cho mình là thi sĩ gia à? Sao có thể nói ra những ý thơ đáng buồn nôn thế này!

Nhưng mà, tại sao từ khi bắt đầu thấy khó chịu, dần dần, khóe miệng lại nở nụ cười ngày càng lớn? Đáy lòng của phụ nữ, không phải cũng đều có vị trí giữ lại những câu nói tình yêu của đàn ông sao.

Mình cũng là phụ nữ, dĩ nhiên sẽ không ngoại lệ.

Đào Chi Yêu nhìn anh, hai người đi đến ngày hôm nay, đã trải qua rất nhiều sóng gió rồi, đường đi vô cùng khó khăn, nhưng bên cạnh luôn luôn có anh.

“Anh…… thật xấu!” Đào Chi Yêu thì thầm, sau đó quay đầu đi, thẹn thùng nói: “Người ta không để ý đến anh nữa.”

Cung Nhã Thương nhìn gương mặt đỏ bừng của nàng, như giấc mơ của hắn nhiều đêm. Hắn nhìn vào đôi mắt không đáy sáng như lưu ly kia, như đắm chìm trong cảnh mộng, Cung Nhã Thương hoàn toàn trầm mê.

Cả đời cũng không có thuốc chữa.

Cung Nhã Thương mỉm cười trong mắt, nhưng vẫn không bỏ qua cho nàng, khẽ cúi đầu, đến gần sát bên tai nàng, tiếp tục thì thầm nói: “Trái tim anh chỉ đập trước cơn sóng của em ở bờ biển thế giới và viết lên đó những dòng chữ bằng nước mắt ‘Anh yêu em’. Yêu Yêu, cuộc đời này của anh, tất cả đã hòa tan vào sự ngọt ngào này, chỉ mình em, tình yêu của em sẽ khiến anh giống như chú chim vui mừng, vỗ cánh bay qua đại dương bạt ngàn.”

Đào Chi Yêu nhìn anh chằm chằm, sao anh lại có thể nói ra những lời vô cùng kinh khủng này chứ!

“Anh từ khi nào đã học được kiểu nói ngọt xớt này thế? Đây có phải là thủ đoạn tán gái của hoa hoa công tử mà anh đã cho em xem hồi triển lãm trước kia không vậy?” Đào Chi Yêu nói thì mạnh mẽ như thế, nhưng cũng vì quá xấu hổ không biết làm thế nào cho tốt.

Cung Nhã Thương tự nhiên nhìn cô, nâng cằm cô lên, hôn cô đến mê mẩn, khí nóng phả lên mặt lên trán, Cung Nhã Thương tiếp tục nói: “Không ăn thua, mãi mãi không ăn thua, anh còn có cả cuộc đời này, mỗi ngày mỗi tối phải ôm em, mỗi lần lại thì thầm bên tai em những lời nói tình yêu kia, cho đến khi em nghe đến chán, cho đến khi chúng ta về già yên lặng chết đi.”

“Nếu như mãi mãi em cũng không chán?” Đào Chi Yêu cũng không nhịn được nước mắt lưng trùng, cô chớp chớp mắt đẹp, rơi lệ đầy mặt nhìn anh, khóc không thành tiếng hỏi, chỉ muốn hỏi thẳng nghi ngờ trong lòng: “Tại sao, tại sao em năm lần bảy lượt lừa dối và làm tổn thương anh mà vẫn chọn tin em, vẫn chờ em, rồi tiếp nhận em?” Cô không rõ, cô tàn nhẫn làm tổn thương anh nhiều lần như thế, tại sao anh còn muốn cô? Cô không xứng…

Cung Nhã Thương nhìn cô khóc như đứa trẻ, thả cô lên chiếc giường trải đầy hoa hồng kia, sau đó nghiêng người, nghiêm túc nhìn cô, nhìn mắt trái, mắt phải, nhìn mũi, miệng, gương mặt, mái tóc, cuối cùng vùi đầu vài xương quai xanh của cô, cọ cọ rồi mới nói: “Ngu ngốc, sao em có thể hiểu…”

Sao có cô thể biết anh yêu cô nhiều đến thế nào? Yêu đến mức ngay cả chính anh cũng không tưởng tượng nổi, đầu tiên Cung Nhã Thương cười tự giễu một tiếng, nhưng nghĩ đến lúc này anh đã có cô rồi, nghĩ đến cuộc đời sau này của họ, nhất thời cười ngọt ngào, lẩm bẩm nói: “Một ngọn lửa có thể đốt cháy ngọn lửa khác, đau khổ lớn có thể dùng thương đau nhỏ giải bớt đi; khi hoa mắt, chỉ cần quay người lại; đau khổ tuyệt vọng cùng cực, cũng có thể dùng phiền não khác giải trừ; để thoát khỏi một ánh mắt, chỉ cần tìm một nguồn mê hoặc mới. Nhưng, chỉ có mình em, dù anh có nghĩ đến những người phụ nữ khác thế nào, để lấp đi vị trí của em trong lòng anh, vẫn không có cách nào không nghĩ về em, đuổi em đi khỏi lòng được. Yêu Yêu, anh yêu em, thế gian này có trăm người yêu em, anh là một trong số đó, thế gian này có ngàn người yêu em, anh vẫn là một trong số đó. Thế gian này có trăm vạn người yêu em, anh vẫn là một trong số đó.”

Trên mặt anh vẫn là nụ cười cô không thể hiểu nổi, nhưng cô biết, đó là nụ cười ngọt ngào nhất chân thành nhất thế gian này.

Đào Chi Yêu im lặng không nói, chỉ chủ động ôm cổ anh, nụ hôn mang theo nước mắt nóng bỏng, thì thầm nhẹ giọng như đốt lên một mồi lửa: “Em yêu anh, Cung Nhã Thương, em yêu anh. Dù anh có yêu em sâu đậm thế nào, tình yêu của em vẫn nhiều hơn anh một phân.”

Hai người cứ triền miên như thế, nước mắt lặng lẽ lướt qua khóe mắt Đào Chi Yêu. Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Mị Nguyệt rồi lại biến mất, nhẹ nhàng như một loại lông vũ hôn lên trán nàng, Mị Nguyệt nhìn nàng, ánh mắt ưu thương như chảy ra nước máu, vừa tàn nhẫn vừa dịu dàng nói: “Đào Chi Yêu, ánh mắt, cuối cùng cũng được nhìn lại em, cánh tay, cuối cùng cũng được ôm em một cái, đôi môi, được thở cạnh em. Dùng phòng giam này, giao dịch là cái chết cho đến vĩnh hằng. Điều duy nhất về sau, anh sẽ chết đi mãi mãi. Sau này, tương lai, Đào Chi Yêu, em có còn nhớ, có một tử thần từng yêu em không? Đào Chi Yêu, em nhất định phải hạnh phúc, hạnh phúc thay cả phần anh nữa nhé.”

Nước mắt Đào Chi Yêu càng ngày càng nhiều, tình yêu của họ, là đường mật, ngọt đến đau thương.

Nỗi đau ngày đó, giờ đã hóa thành hạnh phúc.

Trong ngọt ngào, Cung Nhã Thương dần cởi quần áo trên người nàng, để thân thể thánh khiết như đóa hoa sen từ từ hiện ra trước mắt.

Anh mỉm cười dịu dàng thì thầm: “Là sự xuất hiện của em, đã đuổi đi thứ ghê tởm trong lòng anh, để tình yêu của anh nở hoa, vì anh biết trong lòng em vẫn có anh. Anh muốn cố gắng từ hành động của mình, để cho em biết rằng anh yêu em. Từ Cung Nhã Thương chưa bao giờ biết yêu là gì, những năm trước, anh lại gặp được em, Cung Nhã Thương không còn là Cung Nhã Thương nữa, Cung Nhã Thương chỉ còn là Cung Nhã Thương của Đào Chi Yêu.”

Ánh mắt cô đầy hạnh phúc dựa vào ngực anh, mái tóc đen xõa mê người, đôi môi mọng như đóa hoa xinh đẹp nhất, mang theo ánh sáng chiếu rọi khắp trời, thân thể trần trụi của cô như một tác phẩm nghệ thuật trân quý, chỉ hiện ra ở trước mặt người này.

Nụ hôn của anh, mang theo sự quyến luyến không tiếng động, mang theo tình ý dạt dào, in dấu lên người cô.

Ánh mắt Đào Chi Yêu mang theo tình cảm động lòng nhất thế gian, phát ra tiếng rên rỉ như khúc thánh ca. Anh nằm lên thân thể tinh xảo của cô, sau đó tiến vào thật sâu. Thân thể Đào Chi Yêu khẽ rung lên, sau đó vườn hoa động lòng người kia mở ra.

Tiếng ư ư thở dốc vang vọng khắp phòng, hai thân thể triền miên quấn lấy nhau dưới ánh nến kia. Đó là một khắc tương hợp của loài người, thấu tận tâm khảm.

Lúc này cả người như hòa tan, vì hai người bọn họ, đã nở thành đóa hoa hạnh phúc, lập một khế ước mãi mãi hạnh phúc cả đời bên nhau.

Hai tay Cung Nhã Thương từ từ nắm lấy ngón tay mảnh khảnh của Đào Chi Yêu, mười ngón tay đan xen nhau.

“Nguyện nắm tay em đến trọn cuộc đời.” Khi Cung Nhã Thương mang cô leo đến đỉnh sung sướng, Cung Nhã Thương nhẹ nhàng nói ra lời thề sinh tử không rời kia.

Đây là loại thuốc độc dịu dàng nhất thế gian, hoàn toàn xâm chiếm trái tim vốn lạnh lẽo của Đào Chi Yêu.

Đào Chi Yêu đã chiếm một phần rất lớn trong con người Hắc Đế luôn lãnh khốc vô tình này.

“Em yêu, anh yêu em.” Cung Nhã Thương mỏi mệt ôm Đào Chi Yêu, hai người từ từ bước vào giấc ngủ.

Anh yêu, anh yêu của em, Đào Chi Yêu nhìn anh thật gần, lại ôm anh thật chặt. Cung, Cung, đời này em chỉ muốn nghe giọng anh để ngủ, em cũng chỉ muốn nghe anh gọi em là em yêu.

Đây là bí mật nhỏ mãi mãi không thay đổi trong suốt cuộc đời này, cũng là….

Khởi đầu hạnh phúc.

4 comments on “Em yêu của anh – Phiên ngoại TNTN

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s