Mật thám thiếu niên 3.2


::Chương 3::

Thế nào là ‘Người đó’

[2]

Đương lúc do dự, nghe được phu thê Tiêu Tả ở ngoài bông đùa vài câu, rồi thanh âm của Tài Bá xen vào: “Thành chủ, phu nhân, có vị cô nương ở trái phòng chờ đã lâu, có phải nên gặp qua một lần trước?”

“Y da, tỷ tỷ! Đệ sao lại quên khuấy mất tỷ tỷ kia chứ!” Đây là Tiêu Nặc thanh âm, vừa nghe xong đã hướng ta chạy tới bên này.

Ta đứng lên, hô hấp không tránh khỏi dồn dập, muốn gặp ông ta… Rốt cục đã gặp được.

“Nặc nhi, tỷ tỷ nào thế? Con chạy nhanh như vậy làm gì…”

Cung Phỉ Thúy tại chỗ quát to, rèm cửa trước mặt ta đã bị người xốc lên một phát, ta hít sâu một hơi, rồi mới giương mắt nhìn vào trong một đôi đồng tử sâu không đáy.

Đó là một đôi mắt kỳ dị, liếc thấy phảng phất trầm tĩnh tựa hồ nước, chỗ sâu lại giống như tàng ẩn vô số vòng xoáy, dường như không chút lưu tình đã muốn đem người cuốn vào trong… Ta vội chuyển hướng nhìn, sang đánh giá chủ nhân ánh mắt kia.

Ông ta đã qua thời tuổi trẻ, nhưng là thuộc loại này mây trôi lay động phong lưu hàm súc, loại này thanh nhàn như thu thủy tiêu sái lỗi lạc, đủ để làm người ta quên mất ông ta từng tuổi này.

Tiêu Tả!

Chỉ có Tiêu Tả mới có được phong tư như vậy, hoặc là nói, chỉ có phong tư như vậy mới xứng được với một nhân vật truyền kỳ như thế.

Ta kinh ngạc ngưng mắt nhìn ông ta, ông ta cũng chỉ là cười cười nhìn ta lại, trong lúc nhất thời chúng ta đều không nói lời nào.

Một lát sau, Cung Phỉ Thúy mở miệng đầu tiên: “Vị cô nương này là…”

Ta phục hồi lại tinh thần, đi về phía trước vài bước, đang muốn tự giới thiệu, Tiêu Nặc đã cướp lời nói: “Mẹ, tỷ tỷ đây gọi là Phong Thần Hi, Kim đại thúc nói tỷ ấy là ‘đồ đệ cố nhân’.” Nói xong, xuất ra khăn gấm Kim Nhất Đấu giao hắn bảo quản.

Cung Phỉ Thúy tiếp nhận, chỉ xem liếc mắt một cái sắc mặt liền thay đổi, nhanh chóng nâng mặt nhìn về phía Tiêu Tả, nói: “Ông, ông xem! Là…”

Tiêu Tả lại nhìn ta, cười nói: “Đã ba mươi năm không gặp, Phong tổng quản… Sư phụ cô nương, vẫn khỏe?”

Ông ta không cần xem khăn gấm đã biết lai lịch ta, hiển nhiên Thành Trăm Dặm cùng khách điếm Trăm Dặm trong lúc đó nhất định có cách liên lạc khác nhanh hơn, khiến cho ông ta đã sớm biết hết thảy.

Ta hướng ông ta thi lễ, đáp lời: “Gia sư xưa nay thể nhược khí hư, thân thể luôn luôn không được tốt. Bất quá lão nhân gia thường bảo, người sống trên đời, chỉ cần có tấm lòng phóng khoáng, sẽ được an khang.”

“Nàng thật nói như vậy?” Trong đôi mắt lấp lánh ánh sao của Cung Phỉ Thúy lóe lên một tia sáng lạ.

“Đúng thế.” Ta thản nhiên nói, “Sư phụ còn nói, thành bại đều do số mệnh an bài, người cứ vô ưu.”

Cung Phỉ Thúy trầm mặc xuống, sau một lúc lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Tiêu Tả chần chờ nói: “Ông vẫn định mang nàng đến nơi đó à? Nể mặt Tiêm Tố tỷ tỷ, cũng không thể… phá lệ?”

“Không thể.” Tiêu Tả giơ tay đặt lên vai nàng, vỗ nhè nhẹ, “Bà ăn cơm trước, chúng ta trở về thôi.”

Tiện đà chuyển hướng sang ta nói: “Đi theo ta.”

Dứt lời xoay người đi trước, ta có ngạc nhiên, cũng chỉ hướng Cung Phỉ Thúy gật gật đầu rồi bước theo, nghe thấy Tiêu Nặc ở phía sau nói: “Mẹ à, cha mang vị tỷ tỷ này đi đâu thế?”

Tài Bá cắt ngang: “Lão nô đoán bọn họ đi Tiên Kiến Lâm. Cược mười hai lượng vàng.”

“… Tài Bá, lão lại tới nữa…”

Xuyên qua hành lang gấp khúc, nhà dựa vào núi mà xây, giữa sương sớm mơ hồ, tựa như đang hành tẩu ở tận chân trời góc biển. Đá vụn trên đường mòn đủ hình đủ dáng, bụi cây thấp bé hai bên bờ, xanh ngát ướt át. Phía trước con đường là cổng vòm, trên cửa không khóa, chỉ dùng sợi tơ màu đỏ kết lại. Nhưng đợi đến lúc ta tới trước cửa mới phát hiện cái nút thắt kia cực kỳ phức tạp, khó mà phá giải, đồng thời còn thấy trên cửa treo một tấm biển, đề đúng y ba chữ “Tiên Kiến Lâm”.

Quả nhiên là bị Tài Bá kia đoán trúng, Tiêu Tả mang ta đến nơi này, nhưng là, nơi này có huyền cơ gì đây?

Tiêu Tả xuất thủ hóa giải hồng kết, ngón tay linh hoạt thuần thục, vận luật độc đáo, càng giống như múa. Ai ngờ ông ta vừa cởi bỏ xong liền dùng tốc độ nhanh hơn kết trở về, sau đó quay đầu nói: “Tới lượt cô nương.”

Ta run sợ chốc lát, chần chờ tiến lên, đối với kết kia nhìn hồi lâu, rồi đem mắt đóng lại, trong đầu nhớ lại động tác cùng trình tự hóa giải vừa rồi của ông ta, chờ nhớ lại xong, lại mở to mắt, kết đã bị ta cởi bỏ.

Ánh mắt Tiêu Tả lộ ra vẻ tán thưởng, mỉm cười nói: “Tốt lắm.”

Hắn đẩy cửa, cổng vòm gỗ mun đáp lại mở ra, ánh vào mi mắt là sắc xanh trước mặt——rừng trúc, gặp lại rừng trúc.

Sương đọng thành hạt trên lá trúc, thiên địa một mảnh u tĩnh, như thể thanh âm từng giọt sương chảy xuống đều nghe ra được. Trên vài cành trúc trong đó, hoặc treo hoặc cắm rất nhiều binh khí, trong đó hơn phân nửa đã ăn mòn vì mưa gió, tàn cũ không chịu nổi.

Tiêu Tả đi đến trước một cây trúc, rút ra thanh kiếm cắm trên mặt kia, ở giữa món binh khí trần trụi, duy độc chuôi kiếm như trước ánh lên mát lạnh như làn nước sâu lắng, không thấy chút sét gỉ.

Ta không khỏi thở dài: “Nguyệt xuất trầm thủy, anh hùng nơi đâu… Không thể tưởng được mười lăm năm trước dương danh thiên hạ nhưng đột nhiên tiêu thanh biệt tích Trầm Thủy kiếm lại là bị thất lạc tại đây.”

Ánh mắt Tiêu Tả chớp động, nói: “Gọi là Tiên Kiến Lâm, kỳ thực cũng là Giải Kiếm Lâm. Khang Vịnh tiên sinh không chịu rời kiếm, ta cũng chỉ có thể thỉnh ông ấy đem kiếm vĩnh viễn lưu ở chỗ này.” Cánh tay giương lên, Trầm Thủy kiếm quét qua một đường lưu tinh lộng lẫy sáng rọi, lại lần nữa cắm vào thân trúc.

Một đường tiến vào, chứng kiến toàn là danh binh lợi khí, phía sau mỗi dạng binh khí đều là giang hồ đệ nhất truyền kỳ, mà Tiêu Tả lại bỏ mặc chúng giữa gió táp mưa sa, không chút nào yêu quý.

Bắt gặp thần sắc khác thường của ta, Tiêu Tả hỏi: “Có phải cô nương cảm thấy đáng tiếc cho những thanh kiếm này?”

“Không. Chúng đều không phải là kiếm của ta.”

“Cô chỉ quan tâm đến kiếm của bản thân?”

“Không sai.”

“Thật đúng là kiếm khách thiên bẩm.” Tiêu Tả nở nụ cười.

Trong tiếng cười, ông đưa ta đi đến trước một gian phòng nhỏ. Gọi phòng nhỏ quả không ngoa, dài rộng không tới năm bước, toa xe ngựa lúc ta tới so với nó còn lớn hơn.

Tiêu Tả bắn đá vào gậy trúc bên hông nhà, cửa phòng lập tức mở. Trong phòng trống trơn, cái gì đều không có. Tiêu Tả lại bắn thân trúc dưới, chỉ nghe một tràng động tĩnh, sàn tự động dời, lộ ra cái ngỏ đi vào.

Xuôi theo bậc thềm đi xuống, là địa đạo bằng đá rất dài, một trận hàn khí đập vào mặt, như đặt mình trong hầm băng, mà phía sau rầm một tiếng, sàn đã khép lại.

Vậy đây là nơi ẩn nấp, Tiêu Tả mang ta đến, hắn phải biết rõ ta đã gặp qua là không quên được, chẳng lẽ sẽ không sợ ta ý đồ bất chính?

Cuối địa đạo là cửa đá, Tiêu Tả từ phải sang trái đẩy cửa ra, lúc ta đi vào làm ra vẻ giống như vô tình đụng phải cửa đá, phát giác nó dày độ hơn cả thước, ta vận hai thành lực đạo đẩy mà trước sau vẫn bất động.

Một đường đi tới, ba chỗ cơ quan: thứ nhất chỗ dây tơ hồng thử độ khéo léo, thứ hai chỗ cành trúc thử trí thông minh, nơi thứ ba cửa đá thử sức lực. Nếu muốn cùng lúc vượt qua ba chỗ này đi đến nơi đây, đích xác không phải người bình thường có khả năng làm được.

Bên trong cửa trên vách đá có gắn đèn thạch anh, tất cả ngọn đèn đều đều chiếu về một chỗ——trên chiếc trường kỷ gỗ đàn hương chạm trỗ hoa văn, một thanh kiếm đặt ngang. Vỏ kiếm như mực, chuôi kiếm tử kim, dù chưa ra khỏi vỏ, nhưng kiếm khí đã thịnh, ta chỉ cảm thấy chỗ lông mày và lông mi một mảnh băng hàn, hô hấp đều nhanh tăng tốc.

Tiêu Tả nhìn chăm chú thanh kiếm này, ánh mắt càng sáng, từng chữ từng chữ nói: “Cô cùng sư phụ mình giống nhau nghe gì nhớ đó, đối với chuyện giang hồ thuộc như lòng bàn tay, ắt cũng biết cái chuôi này là của kiếm nào chứ?”

Ta mỉm cười, nói: “Tiêu thành chủ thuở nhỏ luyện kiếm, sau lại lấy kiếm thành danh, đến nay đã hơn ba chục năm, nếu quả có người nói ngài không phải là kiếm khách chân chính, chỉ e ai cũng sẽ không tin tưởng, có phải không?”

Tiêu Tả cười nói: “Chỉ sợ chính bản thân ta còn không tin.”

“Kiếm khách chân chính, đều chỉ yêu kiếm của bản thân, có phải không?”

“Đây vốn là căn bệnh chung của kiếm khách.”

“Vậy nên…” Ta nhàn nhạt ra kết luận, “Thanh kiếm này tất nhiên là Kinh Hồng kiếm không thể nghi ngờ.”

Tiêu Tả có nhiều danh kiếm như thế mà lại bỏ hoang hoàn toàn không để ý, lại duy độc đối thanh kiếm này xem như bích bảo, dùng cơ quan bảo vệ trùng trùng, đủ thấy được tầm quan trọng của kiếm này. Một tay kiếm khách, chỉ biết đối bội kiếm bản thân quý trọng đến vậy——ta tin tưởng mình tuyệt đối không đoán sai.

Tiêu Tả lại lần nữa nở nụ cười, nói: “Vậy thì, cô cũng biết Kinh Hồng kiếm là thanh kiếm thế nào chứ?”

“Sở quốc kiếm sư Tư Đồ Quang gần lâm chung đã nôn máu lên lò đúc, dài ba thước bốn (đơn vị cổ, khoảng 112cm), kiếm tựu thành, sát khí làm chim nhạn đang bay cũng phải kinh diễm, vì vậy viết là Kinh Hồng. Thượng cổ danh kiếm, cư nhiên bất phàm, chỉ là kiếm này bộc lộ sức mạnh quá độ, nếu không có tuyệt đại cao thủ, chẳng những chế ngự không xong, ngược lại còn bị phản phé.” Ta cười cười, nói, “Bất quá thành chủ đương nhiên không cần lo lắng chuyện đó. Ba mươi năm trước ngài hộ tống Cung đại tiểu thư cùng xử (một món binh khí giống gậy, hai đầu to, giữa nhỏ làm tay cầm) vàng bình bạc đi Thành Trăm Dặm, từng ba lượt xuất kiếm, đều vì bảo hộ mĩ nhân, bởi vậy nảy sinh một đoạn võ lâm giai thoại. Sau lại càng cùng thanh kiếm này tung hoành giang hồ, không gặp địch thủ, được tôn làm thiên hạ đệ nhất kiếm. Chỉ có thanh kiếm như vậy mới xứng đáng với thành chủ, cũng chỉ có cao thủ như thành chủ vậy, mới khống chế được thanh kiếm này.”

Tiêu Tả nhìn chằm chằm ta, hồi lâu, chậm rãi nói: “Cô nương sao không thử cầm kiếm lên cẩn thận nhìn xem?”

Trong lời nói của ông tựa hồ có huyền cơ khác, ta nghe theo, nắm lấy chuôi kiếm rút ra, sắc mặt nhất thời đại biến——kiếm gãy!

Đây đúng một thanh kiếm gãy, chỉ còn lại có một phần ba lưỡi kiếm, chỗ bị gãy vô cùng bóng nhẵn.

Ta nhìn thanh kiếm gãy cười khổ: “Lần sau trước khi bình kiếm, ta sẽ nhớ nhìn thân kiếm đầu tiên. Đây… là nội lực chấn động?”

“Đúng.”

Ta thở dài một cái, lẩm bẩm nói: “Tiêu thành chủ bản lĩnh công phu đầy mình như thế, chỉ tiếc cái chuôi bảo kiếm này…”

Tiêu Tả thản nhiên nói: “Kiếm này cũng không phải cô nương sở hữu, cớ chi cảm thấy đáng tiếc?”

“Ta không phải vì Kinh Hồng kiếm đáng tiếc, ” ta nhìn ông ta, “Ta là đáng tiếc cho ngài.”

“Sao?”

Ta cười cười, chậm rãi nói: “Kiếm tuy gãy, người vẫn còn——Tiêu thành chủ anh minh hơn người, chẳng lẽ đến đạo lý này không thể nghĩ ra được?”

Tiêu Tả sắc mặt không thay đổi, thản nhiên nói: “Ta đã dứt khoát đoạn kiếm, Phong cô nương tội gì phải khó dễ ta?”

“Thần Hi không dám.” Ta hồi đáp, “Huống chi, các hạ vì cầu rời xa giang hồ thị phi, không tiếc đánh gãy bội kiếm, hiển nhiên là đã hạ quyết tâm, đừng nói là Thần Hi, cho dù là người được trọng vọng nhất trên võ lâm hiện giờ, chỉ sợ cũng vô phương khiến Tiêu thành chủ đổi ý.”

Tiêu Tả cười nói: “Ba tháng trước, Thiếu Lâm đại sư sau khi nhìn thấy cái chuôi kiếm gãy này, không nói hai lời liền thở dài mà đi.”

Ta đem kiếm đặt lại trên giá, nói: “Đại sư là cao tăng đương thời, có thể khiến ông ấy đích thân rời Thiếu Lâm đăng môn bái phỏng, chắc hẳn có phiền toái lớn.”

“Không sai.” Tiêu Tả kêu lên cả giận, “Nói thực ra, cuộc đời ta sợ nhất chính là phiền toái, vậy mà phiền toái lại luôn thích tìm tới cửa.”

Trách không được Cung Phỉ Thúy hỏi ông ta có thể hay không nể mặt sư phụ vì ta phá lệ một lần, hóa ra nàng đã nghĩ ta cũng là vì thỉnh Tiêu Tả rời núi mà đến. Ta cười cười, nói: “Tiêu thành chủ đừng hiểu lầm, Thần Hi lần này đến đây thật không phải rước thêm phiền toái cho ngài, mà là——vì ngài giải quyết phiền toái.”

“Vì ta giải quyết phiền toái?” Tiêu Tả có vẻ thật kinh ngạc.

“Không biết thành chủ có hay không hứng thú cùng ta đánh cá một phen? Đánh cuộc chính là phiền toái của ngài.”

Tiêu Tả ánh mắt lóe ra nói: “Thật có ý tứ, tiếp tục nói đi.”

Ta thản nhiên nói: “Người người đều nói, Tiêu thành chủ được tôn xưng đương kim võ lâm đệ nhất nhân, kinh tài tuyệt diễm, kiếm pháp vô song. Đáng tiếc thế sự không hoàn mĩ, lại sinh phải đứa con trai bị thiểu trí, vì hắn đau đầu mười bảy năm…”

Tiêu Tả khổ cười rộ lên: “Nặc nhi nó, nó chỉ là… đạo lý càng đơn giản càng không rõ mà thôi.”

Ta phụng phịu tiếp tục nói: “Nhưng ta có biện pháp ở trong một tháng khiến cho Tiêu Tam công tử trở nên giống với người thường. Nếu ta làm được, xin mời thành chủ đáp ứng ta một việc, cùng ta một lần đến Âm Sơn.”

Tiêu Tả bất động thanh sắc nói: “Nếu cô làm không được?”

“Nếu ta làm không được, ta liền ở lại trong thành vĩnh viễn làm tỳ nữ của Tam công tử.”

Tiêu Tả nhìn thẳng ta, trầm giọng nói: “Cô nương tuổi tuy nhỏ, nhưng hành sự giỏi giang trầm ổn, võ công cũng coi như nổi bật trong đám đồng trang lứa, có cô vĩnh viễn đi theo bên người Nặc nhi, cũng đích xác có thể đảm bảo hắn không gặp rắc rối… Đánh cuộc này thật có lực hấp dẫn đây.”

“Ngài đáp ứng?” Khi hỏi lời này ta khẩn trương đến nỗi ngừng hô hấp.

“Sao không đáp ứng?” Thế mà ông ta lại trả lời sảng khoái vô cùng, “Đúng như lời cô nói, ta đã viên mãn mọi chuyện, duy độc một nỗi tiếc nuối, chính là tiểu nhi Tiêu Nặc. Thời gian một tháng có thể tiêu trừ khúc mắc lớn nhất của ta, có lại được một đứa con xuất sắc, cớ sao mà không làm?”

Cả trái tim nhẹ nhàng thả lỏng, ta dương môi lên cười: “Sư phụ nói trong cuộc đời ngài thích nhất mạo hiểm, chỉ cần tiền đặt cược đủ to, ngài sẽ đáp ứng.”

“Hẹn ước cả đời, tiền đặt cược này đích thực đủ lớn.” Tiêu Tả nói xong hướng ta vươn tay đến.

Ta định cùng ông ta vỗ tay chưởng, nhưng trong lòng lại phiêu du đãng đãng, để một câu nói cuối cùng kia của ông ta, đánh mất yên tĩnh ngày xưa——

Cả đời… hẹn ước.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s