[Phiên ngoại] Tù nô tân nương – Bí mật nhỏ


https://i2.wp.com/www.magitek-designs.net/wallpaper/alice19/secret_1024.jpg

So với chạy bộ ướt đẫm mồ hôi, cô càng nguyện ý dùng một cách mồ hôi ướt đẫm khác. Đào Chi Yêu cười đến vô cùng giả dối.

Cung Nhã Thương – cười giảo hoạt, đầu tiên là hôn lên đôi môi đỏ mọng mị hoặc hơi mở ra, anh nhấm nháp, quả nhiên có mùi thơm ngát và mỹ vị.

Anh hôn rất chân thành, Đào Chi Yêu rất nhanh cũng bị anh làm nổi lên nhiệt tình, mơ mơ màng màng đáp lại anh. Nhìn dung nhan tinh xảo gần ngay trước mắt, Cung Nhã Thương kìm lòng chẳng đặng nhớ tới bí mật nhỏ sau khi hai người kết hôn mới phát hiện ra.

Một bí mật làm cho vợ của anh vô cùng cảm động.

Sau vành tai Đào Chi Yêu, trên cổ thon dài, có một nốt chu sa màu đỏ, mỗi lần khi Cung Nhã Thương hôn lên nốt chu sa kia, cả người Đào Chi Yêu lại như có dòng điện chạy qua, thân thể nhịn không được run lên, rung động không thôi.

Mỗi khi đó, ánh mắt của cô đều đã trở nên dịu dàng như nước, khóe miệng của cô luôn cong lên một cách đáng yêu, làn da của cô trắng mịn, hai chân thon dài như rắn ôm lấy thân hình cường tráng của anh. Hai người dán chặt, da thịt gắn bó, có cảm giác một khắc cũng không rời, khiến Cung Nhã Thương luôn thấy hạnh phúc như chốn tiên cảnh Dao Trì không thể nói thành lời.

Thậm chí, tiếng nức nở như con thú do cô vô thức phát ra trong hạnh phúc, đều làm cho anh phiêu phiêu như tiên.

Cung Nhã Thương ôm chặt Đào Chi Yêu, người anh muốn cả đời không rời xa, vì đáy lòng có chút nhẫn nhịn mà giọng nói khàn khàn, nhưng lại vô cùng động lòng người thì thầm bên tai cô nói: “Mèo con của anh, em luôn nghịch ngợm như thế. Em mang lửa đến, thì chính em phải chịu trách nhiệm dập tắt.”

“Ngu ngốc, em không phải nhân viên cứu hỏa nhé.” Đào Chi Yêu cười đến run cả người, kiều mỵ như con mèo con uể oải nằm cong người nghỉ ngơi dưới ánh mặt trời.

Cô đột nhiên dùng lực lớn một cái, xoay người đảo ngược lại nằm lên Cung Nhã Thương, chỉ thấy mái tóc dài của Đào Chi Yêu rơi trên lồng ngực cứng như thép của Cung Nhã Thương, chọc lòng người, càng tà ác hơn là, Đào Chi Yêu dùng mắt đẹp như tơ nhìn anh, miệng vẫn cười tươi, ngón tay lạnh giá từ từ men theo da thịt trượt xuống, cổ, ngực…. lại xuống nữa.

“Vậy để chúng ta thử xem ai hơn ai đi……” Như chú mèo con thì thầm.

Sáng sớm ánh mặt trời dần xuyên qua cửa sổ thật lớn chiếu vào giữa phòng, rơi xuống trên hai cơ thể hạnh phúc.

Cảnh xuân tươi đẹp, trong phòng xoay vòng.

Đứng ngoài cửa cách đó không xa Đào Tiểu Đào ngẩng đầu đánh giá bầu trời ngoài phòng, khẽ cảm thán nói: Ai~, là một ngày đẹp trời.

Từ khi Đào Chi Yêu dùng cách như vậy quyến rũ Cung Nhã Thương thành công, Cung Nhã Thương tựa hồ còn thích chơi trò này hơn cả Đào Chi Yêu. Mỗi ngày khi ngủ dậy – lại quấn quít lấy Đào Chi Yêu bắt đầu vận động sáng sớm hàng ngày.

Đào Chi Yêu cuối cùng thật sự là hối hận không kịp, hối không nên lúc trước câu dẫn con dã thú ngụy trang kia.

Đáng tiếc hối hận cũng không còn kịp rồi.

Cung Nhã Thương thực giống như được hút độc.

Đào Chi Yêu chỉ có thể vẻ mặt ai oán vì mình nhất thời trốn tránh mà trả giá đắt. Giúp chồng tiếp tục luyện tập……

Mỗi ngày trước khi hai người rời khỏi căn phòng kia, Đào Chi Yêu luôn dùng ánh mắt thê lương nhìn Cung Nhã Thương hữu khí vô lực nói: “Anh….. có một ngày…… sẽ…… mất…… hết sức lực……”

Cung Nhã Thương cũng không để ý, đi lên trước kéo tay trắng nõn của cô, đặt xuống một nụ hôn, nói: “Vợ yêu, anh cảm thấy cách thức luyện thần công này không tệ đâu, lại rèn luyện thân thể, lại có dược lạc thú, cớ sao mà không làm tiếp chứ!”

Đào Chi Yêu một hơi cũng không thở ra, thiếu chút nữa ngã xuống đất không dậy nổi.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s