Mật thám thiếu niên 23.2


::Chương 23::

Đối chọi gay gắt

[2]

Tiêu Nặc cười tươi tỉnh, sau khi cười xong, kéo một chiếc ghế dựa khác đặt đối diện với nàng mà ngồi, nói: “Hôm nay lúc ta ra khỏi cửa có tiếng chim khách kêu, ta biết ngay nhất định có chuyện tốt phát sinh, không nghĩ tới lại còn tốt đẹp hơn dự tính của ta nữa.”

Thất ca nhướng nhướng lông mi lên nói: “Tốt chỗ nào?”

“Bởi vì cùng một đại mĩ nhân bàn chuyện buôn bán, so với cùng một nam nhân thô tục bàn chuyện buôn bán thú vị hơn nhiều.”

“Vậy thì hi vọng tới đây công tử cũng có thể luôn luôn cảm thấy thú vị.” Thất ca nói xong tay duỗi ra sau, lập tức có hắc y nhân đem một quyển tập đưa tới tận tay nàng.

Ánh mắt của ta lập tức bị hắc y nhân kia hấp dẫn, nói chính xác hơn, là bị cái chuôi cổ kiếm hắn đeo bên hông hấp dẫn. Nếu ta không nhìn lầm, thanh kiếm này giá trị cùng tiếng tăm, chỉ sợ không dưới Trầm Thủy Kiếm ngày xưa của Đường Vịnh tiên sinh.

Người có thể mang theo một thanh kiếm như vậy, nhất định là cao thủ không thể khinh thường, mà một cao thủ như vậy, vẫn đứng phía sau Thất ca làm người hầu, Thất ca này, rốt cuộc là nhân vật lợi hại đến chừng nào đây?

Không biết sao, ta bỗng nhiên có loại ảo giác, dường như hắc y nhân kia đang chiếu ánh mắt vào ta, chờ đến lúc ta ngẩng mắt nhìn lên, hắn lại khôi phục trở lại bộ dáng âm trầm lãnh khốc.

Thất ca lật mở quyển tập xem xem bên trong, từ từ nói: “Trương công tử, lệnh đường hen suyễn sao rồi?”

Lệnh đường? Ta ngạc nhiên, trong khoảnh khắc, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi lạnh! Nguy rồi! Ta cùng Tiêu Nặc giả trang công tử hậu duệ quý tộc Giang Nam tiến vào Trấn Trăm Dặm hòng gạt mọi người, vốn là ỷ vào việc Giang Nam cách nơi này khá xa, cho dù Hắc Hổ bọn hắn muốn điều tra chi tiết về chúng ta, cũng cần phải có thời gian nhất định, mà trong khoảng thời gian này, hẳn là cũng đủ để chúng ta tra được tra manh mối gì đó. Chẳng lẽ đối phương liên tục nhiều ngày không lộ mặt chính là để điều tra chi tiết về chúng ta sao? Đã tra được tới đâu rồi? Trong cuốn tập trên tay nàng ta rốt cuộc là viết cái gì đây?

Ai ngờ Tiêu Nặc mặt không đổi sắc, mỉm cười nói: “E là Thất ca nhớ lầm, người có hen suyễn nọ là gia phụ, gia mẫu sớm đã qua đời nhiều năm.”

Ta nghe được ngẩn ngơ, lời này của Tiêu Nặc, từ đâu mà ra thế?

Thất ca lại hỏi: “Vì sao lần này du ngoạn, không dẫn theo tẩu phu nhân luôn thể? Nghe nói nàng diễm tuyệt Giang Nam.”

Tiêu Nặc đáp: “Thất ca lại nhầm lẫn rồi, lão bà nhà ta chính là cọp mẹ, ta trốn nàng còn chưa kịp, sao lại dám dẫn nàng ra ngoài để mất mặt xấu hổ? Nếu không phải là có nhạc phụ quá lợi hại, ta đã sớm hưu nàng!”

Càng nói năng càng loạn, lý nào lại nói càn thế? Ta nghe vừa buồn cười vừa nhíu mày, bản lĩnh ứng biến tức thời của tên oắt con này thật đúng là chẳng ra làm sao.

Ai ngờ Thất ca đóng quyển tập lại, giương mắt nói: “Trương Tiên Phóng, hai mươi bảy tuổi, là người trấn Bình Dương tỉnh Giang Nam, cha là Trương Đỉnh, danh y đức cao vọng trọng tại Bình Dương trấn, ba năm trước cưới ái nữ duy nhất của tri phủ Mạc Viễn Chi—Mạc Phinh Đình—làm vợ, từ đấy phải chịu tra tấn bội phần. Ngươi sợ vợ như sợ cọp, không dám phản kháng, lợi dụng luyện đan để tránh mặt vợ, suốt ngày đóng cửa không ra.”

Hơ? Nàng ta đang nói cái gì thế?

Tiêu Nặc chớp chớp mắt, cười hì hì nói: “Ha, nàng biết rõ ta như vậy, không biết có nên tính là ‘Hồng nhan tri kỷ’ của ta hay không đây?”

Thất ca mặt lạnh nói: “Không ngờ ngươi tình cờ lại phối chế ra tân hàn phục tán, cho nên mượn việc đến Trấn Trăm Dặm xem xét coi có thể tìm kiếm cơ hội làm ăn, đúng không?”

Tiêu Nặc xoa hai tay vào nhau, nói: “Nàng cái gì cũng đều đã biết cả rồi, ta sẽ không cần phải nói nhảm nhiều nữa.”

Thất ca vung tay lên, một ông lão đầu tóc trắng xoá khiêng cái rương nhỏ đi vào, đem nó đặt trên bàn, mở nắp vung ra, bên trong là một chồng ngân phiếu thật dày, con số của tờ trên cùng kia, chính là một ngàn lượng.

“Ngươi đến đây đơn giản là cầu tài. Chỗ này là hai mươi vạn lượng, chỉ cần ngươi gật đầu, là có thể mang theo nó trở về.”

Tiêu Nặc cười nói: “E là muốn ta lưu lại phương pháp điều chế tân hàn phục tán mới được trở về chăng?”

Thất ca lạnh lùng nhìn hắn, không nói chuyện.

Tiêu Nặc lại nghiêng đầu quay sang ta nói: “Tiểu Thần Thần, nếu quả có người dùng hai mươi vạn lượng mua phương thuốc mới của ngươi thì ngươi có đồng ý không?”

Ta cười nhạo nói: “Dùng trứng vàng để mua gà mái đẻ trứng vàng, loại chuyện thiệt thòi này sợ cả đứa ngốc cũng không làm a!”

Tiêu Nặc nhìn Thất ca, bất đắc dĩ thở dài nói: “Nàng nghe rõ rồi chứ?”

Thất ca ánh mắt lạnh như băng lườm sang ta, ở trên mặt ta đảo qua mấy vòng, thu hồi lại nói: “Ta khuyên công tử vẫn là nhận lấy đi.”

“Nếu không nhận thì sao? Rượu mời không thành, phải chăng tiếp theo chính là rượu phạt?”

Tuy Thất ca chưa nói gì cả, nhưng mà tên hắc y nhân phía sau nàng kia, đã tiến lên hai bước tỏ ra uy hiếp.

Tiêu Nặc cong môi, lộ vẻ nghiền ngẫm: “Tiểu Thần Thần.”

“Dạ.”

“Theo ngươi thì, thanh kiếm của người kia trị bao nhiêu tiền?”

“Hồi thiếu gia, không đáng một đồng.”

Dưới ánh đèn, hắc y nhân kia cả người chấn động.

Tiêu Nặc nói: “Vì sao?”

“Bởi vì kiếm của hắn đã bị gãy.” Lời còn chưa dứt ta liền ra tay, nhắm vỏ kiếm của hắn bắn ra một viên đạn, đợi hắn có phản ứng, ta đã thu tay lại lui về sau lưng Tiêu Nặc, đem nửa câu sót lại nói cho hết lời, “Mà một thanh kiếm gãy, chính là không đáng giá một đồng.”

Hắc y nhân kinh hãi rút kiếm, quả nhiên chỉ còn lại có nửa thanh, ánh mắt một khắc kia của hắn, thật sự rất đáng buồn cười… Đợi chút đã! Vì sao chỉ có ánh mắt? Biểu tình trên mặt hắn vẫn giữ nguyên như lúc ban đầu, không có nửa điểm biến hóa.

Thuật dịch dung! Với kinh nghiệm lâu năm như ta, lập tức nghĩ ngay tới loại khả năng này.

Thất ca nổi giận mắng: “Đồ vô dụng, còn không lui ra cho ta!”

Hắc y nhân trừng mắt liếc nhìn ta một cái, đặt đèn xuống phẫn nộ rời đi.

Thất ca một lần nữa xiên ánh mắt về phía ta, trầm giọng nói: “Vị tiểu ca này võ công thật rất khá.”

Tiêu Nặc thở dài nói: “Ai, hết cách thôi, tuy rằng ta lần đầu tiên ra khỏi cửa, nhưng vẫn biết câu Kẻ thất phu không có tội, người mang ngọc mới có tội, không dẫn theo bên cạnh người như vậy, lỡ có người vừa cho ta uống rượu mời vừa uống rượu phạt, thì ta phải làm sao bây giờ?”

Thất ca biến sắc, qua hồi lâu, mới mở miệng nói: “Công tử cứ việc nói thẳng đi, công tử muốn cái gì?”

“Rất đơn giản, ta muốn nguồn cung cấp của các nàng, cùng nhau mở rộng loại tân dược này, lợi nhuận chia ba bảy, nàng ba, ta bảy.”

Thất ca nhìn hắn nửa ngày, bỗng nhiên nở nụ cười, nàng cười tươi như vậy, đúng là vừa mị hoặc vừa đáng yêu, khác hẳn vẻ cao ngạo lãnh đạm lúc trước.

“Trương công tử——” nàng kêu.

Tiêu Nặc ơi một tiếng, mặt mày hớn hở nghiêng quá mức tới gần nàng. Hai người mặt đối mặt, mũi chạm mũi, khoảng cách cực kỳ gần.

“Công tử có biết hiện nay ta kinh doanh hàn phục tán tại Trấn Trăm Dặm này, lợi thu vào chia làm sao không?” Nàng cười tủm tỉm.

“Không biết, mong Thất ca nói rõ cho.” Tiêu Nặc cũng tủm tỉm cười theo.

“Là không-đối-mười!” Lúc vừa nói xong một chữ cuối cùng, Thất ca đột nhiên ra tay nhanh như chớp, tính bắt lấy mặt Tiêu Nặc. Ta hoảng kinh hồn vía!

Nàng hành động như vậy đương nhiên không phải đả thương Tiêu Nặc, mà là muốn gỡ đi mặt nạ da người trên mặt hắn, chẳng lẽ đã bị nàng ta nhìn ra sơ hở gì rồi?

Chỉ trong khoảnh khắc, buốt lạnh lan khắp toàn thân.

Ai ngờ nàng đã nhanh, Tiêu Nặc còn nhanh hơn nàng, vừa lật tay bắt lấy cổ tay nàng, nàng giãy giụa, hắn liền bắt nốt luôn cả tay kia của nàng, đổ tới trước ngực cười nói: “Khó trách người khác đều nói nữ nhân giống mèo, hóa ra đều thích bắt người loạn… Bất quá, nàng thật đúng là xinh đẹp, như vậy đi, nếu nàng chịu hiến thân cho ta, ta sẽ chấp nhận chịu thiệt chút, chia đều năm-năm, thấy thế nào?”

Thất ca bị hắn khóa chặt cả hai tay, toàn thân cũng bị hắn giam vào trong ngực không thể động đậy, tức giận đến cả khuôn mặt đều đỏ ửng. Ngoài cửa phòng lập tức nhảy lên vài tên, Tiêu Nặc lạnh lùng nói: “Nếu các ngươi không sợ nàng mất mạng, thì cứ việc lại đây thử xem.”

Bọn chúng chần chờ một chút, ngưng bước không dám tiến lại.

Tiêu Nặc lúc này mới thôi, lại cúi đầu cười với Thất ca, giọng nói mềm mại như là pha với mật: “Định giá chót, chia sáu bốn, ta sáu nàng bốn, đồng ý không?”

Thất ca trừng mắt nhìn hắn giận dữ, cuối cùng cắn răng nói: “Được!”

“Ta tin tưởng nàng tuy là nữ nhân, nhưng mà có thể giữ chữ tín.” Tiêu Nặc nói xong buông nàng ra, xoay xoay cái hông đại đại lười nói, “Hôm nay vận động quá độ, ta thật đúng là mệt mỏi. Tiểu Thần Thần——”

“Dạ.”

“Chúng ta đi thôi.”

Mấy tên bên cạnh kia khẽ động đậy, tựa hồ muốn cản lại, nhưng Thất ca nói: “Để cho bọn họ đi.” Chúng đành phải thối lui nhường đường.

Chúng ta bước ra ngưỡng cửa, Tiêu Nặc quay đầu cười nói: “Vậy thì giờ này ngày mai, sẽ đợi Thất ca tại đây cùng thương nghị công việc hợp tác cụ thể. Hẹn tái ngộ.”

Ta liếc mắt một lần cuối cùng, trông thấy trên mặt nữ tử tự xưng Thất ca kia, một màn đỏ ửng xấu hổ mang đầy hận ý.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s