Tình nhân tuổi 18 – 100.1


100 Ai bá đạo nhất?

Thang Duy Thạc tuyệt đối là cố ý, vẫn ngồi ở chỗ đó không chịu đi.

Nhíu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn thấy Tiểu Bác đang ngủ, lại còn đang ôm người phụ nữ đang nói chuyên phiếm với Thang Duy Thạc.

“ Nhạc Nhạc. đừng quấn quít lấy ba con, con phải đi ngủ.”

Nhạc  Nhạc nhìn mẹ, rồi lại nhìn người đang chiếm lấy giường của mình. “Nhưng, nhưng chăn nhỏ gối nhỏ của con đều bị Tiểu Bác chiếm dụng rồi, con ngủ thế nào đây?”

Giọng điệu kia đúng là mang theo mùi vị chua chua.

Thang Duy Thạc khóe miệng gợi lên nét cười, nhìn con bé trong lòng mình :” Nhạc Nhạc có muốn cùng ba mẹ sống bên nhau như trước đây không?”

“ Muốn, con rất muốn!” Có thể sống cùng với cả ba và mẹ đối với một đứa trẻ mà nói đây chính là cuộc sống hạnh phúc nhất.

“ Vậy Nhạc Nhạc sẽ nói với mẹ, để mẹ cùng Nhạc Nhạc đến nhà ba ở được không?” Đây không phải là hắn tiểu nhân, dùng con gái làm “sân sau” để đạt được mục đích sao?Nhạc Nhạc là người tuyệt đối trung thành ủng hộ ba mình.Chỉ vừa nhận được thánh chỉ Nhạc Nhạc đã lập tức tuân mệnh làm việc.

“Mẹ, chúng ta đến nhà ba ở được không?”

“ Câm miệng!” trừng mắt liếc một cái, Vũ Tình lạnh lung nói lớn với Thang Duy Thạc :” Anh đừng xui con bé, Thang Duy Thạc, chúng ta không thể ở cùng với nhau.”

“ Anh thật không hiểu em cố chấp vì cái gì? Vì Vũ Hân sao?Vũ Tình, em không cần bận tâm đến Hoàng Vũ Hân, xin em hãy quan tâm đến con chúng ta một chút được không?” Thang Duy Thạc thực cũng bị tức chết rồi, hắn đã khom lung uốn mình, nhún nhường đến vậy rồi, cô còn muốn thế nào?

“ Nhiều năm như vậy, con bé cũng quen sống không có ba rồi, cuộc sống của nó chẳng phải vẫn rất tốt sao?” Cô nhấc mi hỏi ngược lại.

Không để cho hắn có cơ hội mở miệng lần thứ hai.“ Hiện giờ cũng không còn sớm nữa, anh ở lại đây thật không tiện, mời anh về cho.” Cô lạnh lùng như muốn ra lệnh đuổi khách.Tuy nhiên Thang Duy Thạc không đạt được mục đích không bỏ cuộc.Hắn thầm nghĩ trong lòng, nếu không phải ở đây còn có người khác, hôm nay hắn nhất định sẽ cùng con trai ở lỳ không đi.

Hắn hôn nhẹ lên mặt Nhạc Nhạc sau đó cẩn thận thả con bé xuống.

“Ba, ba phải đi sao, không đi không được sao?”Nhạc Nhạc trong mắt là chờ mong, phi thường chờ mong.

Thang Duy Thạc cũng làm bộ khó khăn nói :” Nhưng mẹ con đuổi ba về rồi, ba không thể không đi.”

Nhạc Nhạc quay đầu lại lập tức nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của mẹ thì sợ tới mức không dám vì ba mà đấu tranh đòi quyền lợi.

Haiz, tiểu bảo bối chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn ba nói :” Ba, tạm biệt!”

Thang Duy Thạc bật cười nhéo nhẹ mũi con gái sau đó sải bước đến giường lớn ôm lấy con trai. Đang ngủ say, Tiểu Bác bị người khác ôm lấy, giật mình khóc lớn. Nhạc Nhạc nhìn thấy tiểu đệ khóc rống lên thì bĩu môi le lưỡi khinh bỉ :” Vậy mà cũng khóc, thật là ngốc.”

“ Dì, dì!” Bị làm giật mình, Tiểu Bác chưa tỉnh hẳn, mắt nhắm mắt mở gọi tên Vũ Tình.

“ Ngoan, Tiểu Bác, là ba, không có chuyện gì đâu.” Thang Duy Thạc vỗ về Tiểu Bác trấn an. Tiểu Bác khóc vài tiếng rồi gục đầu vào vai ba ngủ tiếp.

“Để Tiểu Bác ngủ lại đây đi, sang mai em sẽ đưa cả hai đứa đến vườn trẻ!” Vũ Tình đột nhiên nói sau đó nhẹ nhàng ôm lấy cục cưng trong lòng Thang Duy Thạc.

“ Vậy cũng được, nếu không nó ngủ trong khi anh lái xe, anh cũng không thể làm thế nào dỗ nó.”

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s