Mật thám thiếu niên 29.2


::Chương 29::

Thiên đạo tuần hoàn

[2]

Tiêu Nặc lại nói: “Huynh biết Phong tỷ tỷ nhất định sẽ tiếp tục truy xét chuyện Hắc Hổ, liền lệnh cho hắn bố trí bày mưu dẫn bọn đệ mắc câu, muốn cho chúng ta theo manh mối ‘Đại ca’ sai lầm kia tiếp tục truy tìm. Bất quá bọn đệ không mắc mưu, ngược lại giả trang phú thương Giang Nam lấy linh đan để dụ Thất ca lộ diện, huynh rõ ràng tương kế tựu kế, cho Tử Ngang cùng nhóm bọn đệ chu toàn. Huynh nghĩ cùng lúc sẽ được phối phương linh đan, mặt khác lại có thể trừ đi Phong tỷ tỷ, ai ngờ cơ quan không vây được Phong tỷ tỷ, lại nhốt nhầm đệ. Thất ca ở trong địa lao bị đệ đánh tan chân thân, mà hắc y hộ vệ bên cạnh người hắn lại là giả mạo, huynh biết rốt cuộc không thể giấu giếm nữa, liền tiên hạ thủ vi cường giết Tử Ngang!”

Tiêu Mạch lẳng lặng nhìn Tiêu Nặc, nhìn một hồi lâu, ý cười trên khóe môi lại hiện lên: “Hóa ra bọn đệ âm thầm vì nhị đệ làm nhiều chuyện như vậy, Nhị đệ mà biết nhất định sẽ rất cảm kích. Ai da, còn có cơ quan với địa lao nữa à, xem ra dã tâm của Tử Ngang so với tưởng tượng của huynh lớn hơn nhiều, người như thế quả nhiên không thể giữ lại được, ta đem hắn xử quyết, coi như đòi lại công đạo cho bọn đệ, vì Trấn Trăm Dặm trừ bỏ một mối hại a.”

Hắn cười càng rạng rỡ, biểu tình Tiêu Nặc càng đau đớn kịch liệt, khàn khàn thanh âm nói: “Đại ca! Vì sao làm như vậy? Huynh hãy nói cho đệ vì sao muốn làm như vậy đi!”

“Ngươi hỏi ta? Ta ngược lại muốn hỏi ngươi!” Ánh mắt Tiêu Mạch trở nên bén nhọn, “Ngươi dựa vào cái gì nhận định hết thảy chuyện này đều do ta chủ mưu? Cũng là tại ta bình thường chiều chuộng ngươi quá, khiến cho trong mắt ngươi không còn huynh trưởng, vô pháp vô thiên. Nếu chỉ nói suông như vậy, ta cũng có thể nói Phong tỷ tỷ của ngươi làm ra hết thảy, ngươi có tin hay không?”

Ta ngạc nhiên, nhất thời mở to hai mắt.

Lại nghe Tiêu Mạch nói tiếp: “Phong Thần Hi lai lịch ra sao, chúng ta mọi người đều rõ ràng, năm đó sư phụ của nàng ám hại mẹ không thành, sắp thành lại bại, vì thế ba mươi năm sau phái đồ đệ đến báo thù. Có thể đem lôi khuẩn cùng hàn phục tán hại người gì đó sử dụng nhuần nhuyễn thành thục, chỉ sợ chúng ta ai cũng kém nàng, huống chi việc này sớm không phát sinh trễ không phát sinh, cố tình lại là sau khi nàng đến Thành Trăm Dặm liên tiếp xảy ra chuyện, nói đến hiềm nghi, còn có ai so với nàng lớn hơn nữa?!”

“Ngươi!” Ta thế nào cũng không nghĩ tới, Tiêu Mạch có chối bỏ hết mọi sự đã đành, thế mà lại còn bị cắn ngược lại một cái, đem tất thảy mũi dùi chỉ cả lên người ta, từ nhỏ đến lớn ta chưa từng chịu qua vũ nhục như vậy!

“Tỷ tỷ luôn luôn theo đệ cùng một chỗ, đại ca nói như vậy, có phải ngay cả đệ cũng muốn hoài nghi luôn thể?”

Tiêu Mạch nhếch lông mi cười lạnh nói: “Cũng không hẳn là không thể. Tam đệ giả ngây giả dại mười bảy năm, đã lừa gạt tai mắt mọi người, chỉ tính riêng bản lãnh này, cũng đủ để làm toàn bộ đào hát trong thiên hạ xấu hổ.”

Lần này đến phiên Tiêu Nặc trùng trùng chấn động, đúng là không còn gì phải nhiều lời nữa, nhìn Tiêu Mạch nói: “Hóa ra là như vậy… Hóa ra huynh lại là người như thế… Đệ luôn nghĩ phải nghe chính miệng huynh giải thích, là vì đệ vẫn còn ôm một tia hi vọng, hi vọng huynh là vì có nỗi khổ, bất đắc dĩ mới làm ra chuyện tình như vậy. Từ nhỏ đến lớn, luận võ công tự nhiên nhị ca đứng đầu, nhưng luận làm người, mọi người đều nhất trí cho rằng đại ca tốt nhất, cả đệ cũng là cùng huynh thân thiết hơn một chút. Đệ trời sanh tính ham chơi, chịu không nổi nửa điểm trói buộc, vì để được tự do, cho nên cũng không tranh giành chút gì với hai vị ca ca, từ nhỏ đến lớn, đối với việc gì cũng đều là được chăng hay chớ, có thể nhường thì nhường. Người một nhà quan trọng nhất chính là thông suốt phóng khoáng. Đệ vốn tưởng rằng đại ca cũng là quân tử thanh đạm, lại không ngờ, hóa ra huynh luôn luôn ghen ghét nhị ca, ghen ghét cha mẹ thích nhất nhị ca, ghen ghét dân chúng trong thành tôn sùng nhị ca nhất… Chẳng có nỗi khổ nào, cũng chẳng hề bất đắc dĩ, mà là huynh từ nhỏ chính là như thế, huynh vô lương tâm, dã tâm bành trướng, cho nên phải trừ bỏ đối thủ cho thống khoái! Huynh là cái người như vậy, mà đệ lại đối với huynh còn mang có ảo tưởng, thực buồn cười, thật sự là buồn cười a! Ha ha ha…”

Hắn càng cười càng lớn tiếng, giống như phát cuồng, cho thấy đã thương tâm đến cực điểm. Ta nghĩ thầm tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp, chúng ta căn bản chỉ chứng không được Tiêu Mạch, tiếp tục cãi nhau cũng sẽ không ra kết quả gì, phí công hao tổn tinh thần thôi. Chỉ cần biết rằng hung thủ là hắn, cuối cùng sẽ đến một ngày có thể tìm được chứng cớ định tội hắn. Tức thì kéo tay áo Tiêu Nặc nói: “Nhiều lời vô ích, chúng ta đi thôi.”

“Cũng nên trở về nghỉ ngơi tốt một chút.” Tiêu Mạch tiếp lời nói, “Giả ngu thời gian lâu vậy, không chừng đã nhập vai diễn quá sâu, đến lúc trở lại thì choáng váng, hồ ngôn loạn ngữ cả nửa ngày như thế.”

Ta trừng mắt liếc hắn một cái, mạnh mẽ kéo Tiêu Nặc rời đi, hắn toàn thân cứng ngắc, hai mắt trống rỗng, bộ dáng này thực khiến ta trông mà phát sợ.

Đi tới bên hồ, Tiêu Nặc bỗng nhiên ôm đầu ngồi xổm xuống, lại không chịu đi tiếp. Trên hồ gió thổi lại, buổi chiều náo loạn này cũng gần kết thúc, hoàng hôn mặt trời lặn, chân trời một lớp mây dày, tầng tầng lớp lớp, giống như mang tâm sự bức bối, khiến người hít thở không thông.

Ta khẽ mím môi, lại khẽ mím môi, quyết định làm chút gì đó để đánh vỡ không khí nặng nề này, tay phải giơ một cái lọ ra, đem đến trước mặt Tiêu Nặc.

Tiêu Nặc liếc mắt nhìn ta một cái: “Gì đây?”

“Đây là Khai Tâm.” Ta dùng thanh âm thật thành khẩn nói cho hắn.

Mày của hắn vẫn như cũ không nhướng, xem ra, hắn đối với độc dược trên tay ta cũng không có chút hứng thú.

Vì thế ta lại nói: “Ta nghĩ là có lẽ nên cho đại ca ngươi dùng. Hắn làm nhiều chuyện xấu như thế, lại có thể nguyên vẹn thoát ra, trong lòng nói vậy rất đắc ý, lúc này chúng ta cũng nên cho hắn chân chính ‘khai tâm’ (vui vẻ) một hồi đi.” Ta đương nhiên không phải thật sự muốn độc sát Tiêu Mạch, ta chỉ là hi vọng Tiêu Nặc có thể cười một cái, đừng nản lòng nữa như vậy.

Tiêu Nặc rốt cục có phản ứng, đầu tiên là hiện rõ vẻ kinh ngạc, dở khóc dở cười nói: “Tỷ tỷ, ta thực tình không biết tỷ cũng có khiếu hài hước.”

“Cười được là tốt rồi.” Ta nhẹ nhàng nói. Hắn trước kia suốt ngày trên mặt đều đeo vẻ tươi cười ngu ngốc vừa ngây thơ vừa đơn thuần, ta tuy thấy có chút phiền, nhưng giờ phút này hắn không cười, ta mới ý thức được kỳ thực nụ cười này có bao nhiêu đáng quý, chẳng ngờ bất tri bất giác đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Cũng không hiểu, cả trái tim lại thót lên, vừa hoảng, vừa loạn.

Tiêu Nặc thấp giọng hỏi: “Tỷ tỷ, vì sao lại như vậy? Hết thảy, vì sao lại biến thành cái dạng này?”

“Nhân tâm không tỏ, thế sự khó dò.” Lúc nói những lời này ta nhớ tới sư phụ, năm đó người có phải cũng như vậy chăng, vì nhất thời bị tư dục che mờ lý trí, do đó mất đi cơ hội duy nhất có thể cho người hạnh phúc?

Bi kịch, vẫn luôn tái diễn, hiện tại, đến phiên Tiêu Mạch.

Ánh chiều tà chìm dần, màn đêm chậm rãi buông xuống, xa xa đình đài lầu các sáng ánh đèn nhấp nhoáng, đêm nay vẫn như trước yên tĩnh như thế, chỉ là rất nhiều chuyện đều đã thay đổi, không thể trở về như cũ được nữa.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s