Trái cấm 15.4


Ba ngày này, Horsens không đến phòng này, cũng không lại nhìn cô.
Cô lo lắng bất an, nhận ra đây là phòng ngủ của người chủ, người giúp việc vào dọn dẹp, cô thấy trên bàn có đồ đạc của anh, trong tủ quần áo có treo vài bộ đồ của anh.
Ban đầu anh ở tại căn phòng này.
Nhưng anh nhường lại căn phòng cho cô, hơn nữa không ép buộc đưa con đi.
Ba ngày hai đêm này, cô mê man, nửa tỉnh nửa mê, nếu không phải vài lần mở mắt đều thấy Tường Tường bên cạnh, cô thậm chí sẽ nghi ngờ, có phải dịu dàng hôm đó của anh, là ảo giác do khát vọng quá mức của cô.
Đứng ngoài trời, dầm mưa quá lâu, làm cô bị cảm, thần trí sốt cao không rõ ràng, lo sợ trong lòng, lại nhớ mang máng được anh ôm và chăm sóc.
Kia là đồng tình sao?
Anh để lại con cạnh cô, đưa cô vào nhà chăm sóc, chính là đồng tình?
Nhưng… Nhưng… Cô không kìm được hi vọng xa vời, lại hoảng loạn.
Có lẽ, lời giải thích của cô cuối cùng cũng vào lòng anh.
“Mẹ, mẹ, uống thuốc, uống nước.” Giọng nói trẻ con, kéo thần trí của cô về.
“Cám ơn con.” Cô mỉm cười, đón gói thuốc con đưa đến, còn có cốc nhựa đầy màu sắc rực rỡ.
Bảo mẫu đứng phía sau con gật đầu mỉm cười với cô, không quên khen ngợi. “Tường Tường rất ngoan, Tường Tường ngoan nhất, đúng không?”
“Vâng, con ngoan nhất.”
“Mẹ uống thuốc xong, chúng ta về phòng chơi, để mẹ con ngủ ngon, được không?” Bảo mẫu ngồi xổm xuống cạnh nó, kiên nhẫn khuyên bảo.
Không được.
Trong lòng Tố Hinh căng thẳng, hoang mang lại tập kích. Phía trước, hình ảnh bị bắt tách khỏi con rõ mồn một trước mắt, cô sợ con đi rồi, cảnh chia lìa đau khổ kia sẽ lại tái diễn.
“Không chịu!” Tường Tường lớn tiếng kháng nghị, hiển nhiên cũng bị dọa. Nó nhào vào lòng mẹ, ôm thật chặt. “Con không chịu. Con muốn ở một chỗ với mẹ!” Thái độ kiên định của con, làm ấm lòng cô, nhưng lời nói của bảo mẫu, lại làm cô xấu hổ.
“Nhưng, mẹ đang ho, nếu con cũng ho nữa, thì sẽ không thể chăm sóc mẹ, đúng không?” Bảo mẫu nhìn Tường Tường, lại nhìn Tố Hinh.
Con sẽ lây bệnh của cô.
Cô không nên để Tường Tường tiếp tục ở lại phòng này, ngủ cùng cô, nó rất yếu, có thể chịu được đến bây giờ đã quá nhiều rồi.
Vì tốt cho Tường Tường, mặc dù lo lắng, Tố Hinh cũng chỉ có thể cúi đầu, tự trấn an mình.
“Ngoan, trời tối rồi, Tường Tường đến phòng bên ngủ với Dì, chờ mẹ hết cảm, chúng ta cùng về nhà, được không?” Cô dịu dàng vuốt tóc nó.
Nó cau mày, suy nghĩ một chút, không cam lòng nói: “Vậy mẹ phải ngoan ngoãn uống thuốc, mau lành bệnh.”
“Ừ.” Cô cố mỉm cười, gật đẩu đảm bảo. “Chắc chắn.”
“Con yêu mẹ nhất.” Tường Tường dõng dạc tuyên bố.
Cổ cô nghẹn lại, ôm chặt con, khàn giọng nói: “Mẹ cũng yêu Tường Tường nhất.”
Muốn buông tay để nó đi là gian nan cỡ nào. Trong tích tắc, cô thật không thể buông tay, chỉ là nghĩ tới bệnh cảm không tốt cho con, cô mới thả ra được.
Nước mắt, cơ hồ lại tràn mi.

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s