[Cuốn I] Ta không phải vịt con xấu xí 5.2


Tần Mạt trong lòng cũng không thích chữ giản thể này, bất quá nhập gia tùy tục, tất cả đều dùng, nàng sao có thể trở thành người đặc biệt duy nhất? Nàng không học nó, chỉ sợ bị coi là thất học, bị tống ngay vào “Tây Bình bệnh viện”. “Tây Bình bệnh viện” hiện tại quả thực chính là tử huyệt của Tần Mạt, nàng đã thỏa hiệp chỉ cần không đi đến cái địa phương ma quỷ đó, những chuyện khác đều có thể thương lượng được.

Thời gian đã qua chín giờ, Bùi Hà bưng hai chén cháo mang tới cho chị em nàng, tính để ăn khuya. Bà thấy hai đứa con chăm chỉ học tập, cũng rất vui mừng.

Tần Vân Chí lén lút báo cáo tiểu trạng: “Mẹ, chị hai chỉ nằm trên giường đọc sách, còn nói con thế ngồi không tốt nữa!” Hắn khi nói thì lưng thẳng, còn làm ra bộ dáng ngồi đoan trang.

Mà lúc này đây, Tần Mạt tuy không phải nằm đọc sách, nhưng cũng dựa vào khung giường, nghiêng người ngồi ở trên giường.

Bùi Hà vỗ nhẹ vào đầu Tần Vân Chí, trước khen hắn đã ngồi tốt, lại hướng Tần Mạt ôn nhu nói: “Mạt Mạt, con cũng nên ngồi thẳng, nhìn nghiêng đối với mắt cũng không tốt.” Nàng vẫn có điểm sợ Tần Mạt phát điên, cho nên không dám nói nặng lời với nàng.

Tần Mạt thế ngồi tuy lười nhác, nhưng sách trên tay nàng lại cách mắt hơn hai thước, nàng luôn có thói quen bảo vệ mắt, thế nên ngồi nghiêng cũng không ảnh hưởng gì. Huống chi Tần công tử phong lưu tiêu sái, tư thái luôn luôn là nhàn tản, chây lười. Nàng từ trước đều là dựa vào là mỹ nhân, trong phòng luôn đốt hương nhang, phía sau còn có mỹ tỳ (mỹ nữ + nô tỳ) phe phẩy quạt, xa hoa như vậy, nhưng có ai dám nói nàng nửa câu.

Bất quá lời nói của Bùi Hà, Tần Mạt tạm thời cũng không dám không nghe.

Nàng thầm nghĩ trong lòng: “Được, coi như là làm bộ dáng cho ngươi xem đi. Đại trượng phu co được giãn được, giờ ta là cái nha đầu xấu xí này, phải nhớ rõ nhỏ mà không nhịn ắt sẽ hỏng việc lớn!”

“Vậy được.” Nàng không chỉ ngồi ngay lại mà còn đứng dậy tử tế đến bên cạnh bàn học, kéo ghế khác ra, từ từ ngồi xuống. Nàng không chuẩn bị đọc sách, mà tìm chỗ trống luyện viết chữ. Ngồi thẳng đọc sách không phải thói quen của nàng, bất quá ngồi thẳng luyện chữ thì nàng vẫn có thể tiếp thu.

Bùi Hà vừa lòng gật đầu, nhìn thấy con gái của mình chăm chỉ như vậy, trong lòng cũng dần dần đánh tan bóng ma nghi ngờ.

“Tiểu Chí, con ngày mai còn phải đến trường, hiện tại đi tắm rửa rồi ngủ đi, nơi này để chị con chuyên tâm luyện chữ.”

Tần Vân Chí cũng không dám cùng Tần Mạt ngồi cùng bàn, nghe lời nói của mẹ liền vứt sách, một mạch chạy ra.

“Đứa con này…” Bùi Hà lắc đầu.

Đêm yên tĩnh lại dần dần bao phủ phòng ngủ, Tần Mạt có thói quen tắm gội sớm và ngủ muộn, nhưng thật ra chỉ là sớm rửa mặt thôi. Nàng mở từ điển ra, tùy ý chọn chữ, tập viết bút đầu cứng một cách thông thạo. Có thư pháp bút lông, Tần Mạt thấy bút đầu cứng viết cũng chẳng hề khó khăn gì.

Nàng trước hết luyện thể chữ Lệ (1), đây là chữ viết cơ bản, rồi đến chữ Khải, rồi luyện khung. Tất cả cũng chỉ là cơ sở, về sau phải dựa vào tài năng mới viết được tự nhiên hơn, vẫn là tự tạo cho mình một phong cách.

Nàng luyện một tháng chữ Khải trước mỗi buổi tối, rồi luyện sang những thể chữ khác, hơn nữa bất luận khi nào luyện chữ, đều không quên luyện tập chữ Khải.

Công tử quần nhung cũng có kiêu ngạo có tự tôn, Tần công tử luôn tự hứa với mình: Cái gọi là ăn nhậu chơi bời cũng là học, nếu không thì cầm kỳ thi họa để làm gì, cũng chỉ để phục vụ chốn phong nguyệt mà thôi?

Tuy rằng Tần công tử không hiểu thế nào là luận sách, cũng không bao giờ bàn về tình hình chính trị đương thời, thi từ phong nguyệt cũng bị lão đại trong nhóm khiển trách là quá kém cỏi. Hắn luôn gắn với cái tên ‘văn dốt vũ dát’ (2), bất quá ‘văn dốt vũ dát’ thì sao? Ai bảo hắn là công tử quần nhung? Công tử quần nhung chính là văn dốt vũ dát!

 

(1)                 Khi đã chế ra bút lông, giấy và mực, chữ Hán bắt đầu được viết thành nét to nét nhỏ. Từ đời Hán, chữ Hán đã ổn định về kiểu chữ và loại nét. Cùng một chữ nhưng chữ Hán có 5 kiểu viết (gọi là thư thể 書体) chính: Triện thư 篆書 (gồm đại triện 大篆 và tiểu triện 小篆), lệ thư 隸書, khải thư 楷書, hành thư 行書, và thảo thư 草書.

  • Chữ triện. Khi Tần Thuỷ Hoàng thống nhất Trung Quốc, ông đã sai thừa tướng Lý Tư thống nhất văn tự, tức là thống nhất các chữ viết giữa các nước trước đó từ đại triện thành chữ tiểu triện.
  • Chữ lệ là thư thể thông dụng trong công văn, kiểu chữ này rất phổ biến giữa thế kỷ 3 và 2 TCN.
  • Chữ khải (khải thư hay chính thư 正書) là cải biên từ chữ lệ và bắt đầu phổ biến vào thế kỷ III cn. Đây là kiểu chữ chính thức, chuẩn mực, dễ nhận biết, dễ đọc nhất và vẫn là phổ thông nhất trong các kiểu viết chữ Hán hiện nay.
  • Chữ hành (hành thư) là dạng viết nhanh của chữ khải, được dùng trong các giấy tờ thân mật (như thư từ) và đề tranh. Chữ hành bắt đầu phổ biến vào thế kỷ 2. Khi được viết nhanh, chữ khải có thể được giản lược đi một hai nét để tạo thành một thư thể gọi là hành khải (行楷). Cũng tương tự như vậy, chữ hành sẽ biến thành hành thảo (行草). Tác phẩm thư pháp rất nổi tiếng Lan Đình Tập Tự (蘭亭集序) của Vương Hi Chi (王羲之) đời Tấn được viết với chữ hành.
  • Chữ thảo (thảo thư) là thư thể được viết nhanh nhất, bút pháp phóng khoáng. Có chữ Hán khi viết bình thường theo lối chữ khải thì phải viết rất nhiều nét nhưng với thảo thư thì có thể viết bằng một nét. Nhiều chữ có thể viết liên miên nối tiếp nhau chỉ bằng một nét, thí dụ như cuồng thảo (狂草) (chữ thảo viết điên cuồng) của Hoài Tố (懷素, khoảng 730-780)

(2) cả văn lẫn võ đều kém cỏi.

One comment on “[Cuốn I] Ta không phải vịt con xấu xí 5.2

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s