[Cuốn I] Ta không phải vịt con xấu xí 6.1


Lục hồi: Sự kiện cơm chiên trứng

Thời gian cứ thể trôi qua, đảo mắt đã đến lúc phải thi vào trường cao đẳng. Bùi Hà vốn sớm đã hết ngày nghỉ phép, nhưng do con gái lớn thi vào cao đẳng nên bà lại xin nghỉ phép thêm vài ngày nữa.

Sáng sớm bà đã dậy hầm lại canh gà để Tần Vân Đình ăn rồi đến phòng thi, còn Tần Vân Chí và Tần Mạt thì ở nhà. Trường học của Tần Vân Chí được chọn làm địa điểm thi, cho nên hắn được nghỉ hai ngày này.

Bùi Hà hiện giờ đối với Tần Mạt cũng yên tâm hơn phân nửa, tuy rằng còn không dám cho nàng đi theo Tần Vân Đình vào trường cao đẳng nhằm động viên tinh thần, nhưng để nàng và Tần Vân Chí ở nhà thì chẳng có gì phải lo lắng.

Tần Mạt sắp xếp sinh hoạt hàng ngày rất có quy luật. Mỗi ngày buổi sáng sáu giờ thức dậy, trước tiên rửa mặt tắm gội, sau đó xem tin tức, ăn điểm tâm, rồi luyện chữ hai giờ đồng hồ. Đến hơn mười giờ thì nàng bắt đầu xem sách giáo khoa, từ tiểu học xem lên từng lớp, hiện giờ nàng xem đến sách của trung học sơ cấp (khoảng lớp 6). Ăn cơm trưa xong thì ngủ một giờ, tỉnh dậy xem truyền hình nửa tiếng, sau đó lại tiếp tục đọc sách.

Qua bữa tối, Tần Mạt lại tắm gội một lần nữa, sau đó luyện chữ một giờ, xem truyền hình đến chín giờ, cuối cùng là nằm trên giường một tiếng để đọc cuốn Một vạn câu hỏi vì sao, sau đó mới đi ngủ.

Tần Mạt cũng không phải thích sinh hoạt theo quy củ, chẳng qua hiện nay cũng không biện pháp nào khác, nàng muốn nhanh chóng thích ứng với thời đại này, không quy củ không được. Lại nói đến gia thế hiện tại cũng không đủ để cho nàng tiếp tục làm cái ‘công tử quần lụa’ kia, nàng thật ra tiếp tục ‘văn dốt vũ dát’ cũng được thôi, nhưng vấn đề lớn nhất hiện nay là không có gia nghiệp, tiền bạc cũng không, nếu nàng thất bại thì chẳng ai có thể giúp được nàng.

Không nghi ngờ gì nữa, sinh hoạt ở Tần gia đúng là tóm gọn trong hai từ ‘bần hàn’. Chỉ xem bọn họ một nhà năm miệng ăn, chỗ ở cũng không đủ, phòng ngủ của Tần Mạt trước kia thì to gấp đôi nơi này. Lại nhìn thức ăn hàng ngày của bọn họ, đừng nói là cơm canh rau dưa, dù sao Tần Mạt cũng từng ăn ‘vụn gỗ’ ở đây rồi. Còn y phục của bọn họ nữa, toàn là đồ cũ kỹ, cũng không biết bao lâu rồi không có đồ mới.

Tần Mạt có lúc thực thấy chua xót, hiện giờ không làm công tử quần nhung, mới biết rõ sinh hoạt gian khổ đến thế nào. Sinh hoạt này mà nói, đương nhiên là rất khó thích ứng. Bất quá ở cái thời đại cổ cổ quái quái này, nếu không phụ thuộc vào gia đình, nàng có thể làm gì khác sao?

“Được! Đọc sách thì đọc sách, ta cũng không phải chưa từng đọc qua! Chỉ là một vài quyển sách nhỏ, có thể làm khó bổn công tử?” Tần Mạt cơ hồ nghiến răng nghiến lợi mà nói, nhưng vẫn là một câu “Nhẫn tự quyết” (1), phải nhẫn!

Thế nhưng nghĩ cũng chỉ là nghĩ, nàng lại không chấp nhận được hiện thực mà càng kiêu ngạo hơn.

Trong khóa học của học sinh hiện đại, ngữ văn lại chẳng là cái gì, Tần Mạt chỉ cần làm quen một chút, sau đó có thể dễ dàng hiểu ngữ pháp của nó, nhưng hàm số lai khiến nàng phải vò đầu bứt tóc. Bất quá so sánh với Anh ngữ mà nói, toán học này lại không phải là phiền lòng lớn nhất của nàng.

Tần Mạt trong lòng sớm đã đánh giá: “Đây là đúng là phá tiếng nói dân tộc? Ta con dân thiên triều Hoa Hạ, cần gì phải học tiếng điểu ngữ này, không sợ thiên hạ đại loạn hay sao?”

Ngoài những thứ đó ra, lịch sử, địa lý, chính trị linh tinh,… lại không khó. Ngâm nga vốn là sở trường của nàng, chỉ cần nàng quyết tâm, cấp bậc trung học nằm trong lòng bàn tay. Mà vật lý, sinh vật, hoá học, ba môn này đối Tần Mạt mà nói, vừa là ngạc nhiên vừa xen lẫn sự khó hiểu. Bởi vì trước kia chưa bao giờ tiếp xúc qua với ngành nghiên cứu này, cho nên có rất nhiều thứ không kịp thích ứng, nàng lại ôm đầy mong đợi, tâm tình muốn thăm dò, khám phá mọi thứ.

Những thứ mới mẻ này đã phá vỡ nhận thức trước kia của Tần Mạt đối với thế giới, lúc này không khỏi cảm thán: Nguyên lai trước kia chỉ là ếch ngồi đáy giếng, thật sự bị một chiếc lá che mắt, không biết trời cao đất dày.

Ngẫu nhiên nhàn hạ nghĩ đến ngàn năm trước thời Gia Hựu niên phồn hoa, cuộc sống cũng xa hoa lãng phí, nghĩ đến đình viện sâu thật là sâu ở trong nhà, nghĩ đến phụ thân nghiêm khắc, nghĩ đến tại hậu trạch cùng nhóm bằng hữu đấu tranh với di nương, nghĩ đến việc mình không nhớ nổi ký ức khi mẫu thân qua đời, nghĩ đến lão thái quân luôn cưng chiều mình, nghĩ đến hồng lâu ngói xanh, đèn đuốc rực rỡ…

Lúc này không phải chỉ qua mấy đời, mà là cách hẳn một thế hệ.

Trước kia hay mơ mộng, nay lại thành thật, thật sự phiền muộn không kể xiết, không thể không nghĩ được.

One comment on “[Cuốn I] Ta không phải vịt con xấu xí 6.1

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s