[Cuốn 1: Trong trái tim] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 12


Edit & Beta: Trầm Thảo My

Bóng rổ là môn thể thao của các chàng thanh niên.

“Hoắc Cương! Cố lên! Cố lên!”

 Một nhóm nữ cổ động viên xinh đẹp reo hò vang dội một góc. Duy Duy đứng chính giữa, mở đôi mắt tròn xoe, nâng gương mặt tươi tắn, đôi má đỏ hồng hào như quả táo chín, chụm hai tay lại tạo thành ống loa la hét đến khàn cổ họng. Bởi vì quá cuồng nhiệt cổ vũ mà bím tóc đuôi ngựa có cột chiếc nơ con bướm, tung bay trong gió nhìn rất dễ thương.

Trong sân bóng rổ, một thanh niên có thân hình cường tráng nhảy vọt lên ném quả cầu vào khung lưới, khiến các nữ sinh trên khán đài sung sướng reo hò. Vì vận động quá sức dưới cái nắng chói chang của mặt trời, làm từng giọt mồ hôi trên trán cậu ta rơi xuống cơ ngực săn chắc gợi cảm, trông càng thêm khỏe mạnh.

Duy Duy liên tục thở gấp… Wow! Đẹp trai quá! Đẹp trai quá đi! Thật xứng đáng là người thanh niên yêu vận động.

Ánh mắt Duy Duy nhìn chằm chằm không chớp vào chàng trai mặc chiếc áo tuyển thủ ‘số 1’, trái tim con gái mới lớn của cô đập liên hồi. Chỉ dõi mắt theo nhìn mục tiêu nên cô hoàn toàn không phát hiện, phía sau khán đài có một người khác đang nhìn mình.

Người đó thong thả tìm một chỗ yên tĩnh ở hàng ghế cuối cùng của sân thể dục ngồi xuống. Trên gương mặt bình thản không gợn một tia sóng, làm người ta khó nắm bắt được.

 “Ô! Là anh Tiêu Đồ kìa.”

Trong khi Duy Duy đang bị chàng thanh niên lực lưỡng kia thu hút đến mất hồn, thì các nữ cổ động viên khác đã bắt đầu bàn tán xôn xao về cái người yên tĩnh ngồi ở hàng ghế cuối.

Anh nhìn cô đắm đuối, khi cô chỉ nhìn vào tuyển thủ khoác áo ‘số 1’.

Trong lúc này, ánh mắt của các nữ sinh từ từ dịch chuyển tới vị trí nơi anh ngồi. Những chàng trai đang chơi trong sân bóng có thể gặp nhau hàng ngày. Nhưng một người được đồn thổi là nhân vật ‘thần long’ như anh rất hiếm khi có dịp gặp mặt. Ở trong trường, Tiêu Đồ thật sự rất nổi tiếng.

Bởi vì anh có tướng mạo rất đẹp trai, làm cho các nữ sinh ngơ ngẩn.

 Bởi vì anh là một chàng trai trẻ mắc bệnh được đặc cách vắng mặt toàn bộ các chương trình học cơ bản tại trường.

Bởi vì cho dù anh nghỉ học liên miên, nhưng luôn đứng đầu danh sách thành tích học tập xuất sắc nhất trong trường hàng năm.

Học giỏi, xuất thân từ gia đình giàu có, đẹp trai lại có tài, chỉ cần liếc mắt thôi cũng không muốn rời đi. Một người toàn vẹn như vậy, trong toàn trường không kiếm ra được người thứ hai. Vì vậy mặc dù sức khỏe của anh yếu kém, vẫn luôn không làm các cô gái giảm đi hứng thú.

“Anh Tiêu! Gần đây sức khỏe của anh có tốt hơn không?”

“Anh Tiêu à! Lần trước trường tổ chức thi viết bài tiểu luận bằng tiếng Anh sao anh không tham gia?”

“A! Tiêu Đồ! Hóa ra anh cũng thích coi đấu bóng rổ nha.”

Ngay sau đó bầu không khí trở nên rất náo nhiệt, nhiều ánh mắt nữ sinh nhìn trực tiếp hoặc giả bộ thẹn thùng dừng lại trên người anh. Tẻ nhạt quá! Anh khó chịu cau mày.

 “Cảm ơn các bạn, sức khỏe tôi tốt lắm.”

“Tôi không có hứng thú với cuộc thi viết bài tiếng Anh, nên từ chối tham gia.”

“Tôi thấy chỗ này nhộn nhịp quá nên ghé đến xem, thì ra là đang đánh bóng rổ.”

Anh khách sáo xã giao với các nữ sinh và cũng lịch sự trả lời những câu hỏi mà mọi người đặt ra. Giọng nói của anh trầm ấm, nhẹ nhàng dễ nghe không giống như tiếng nói ồm ồm của các chàng trai đang ở độ tuổi mới lớn.

Tại sao cô không chú ý lại đây? Anh thật không hài lòng khi thấy cô như con quỷ háo sắc, vừa điên cuồng vừa vui sướng nhìn chăm chú vào chàng trai lực lưỡng mặc trang phục thể thao màu xanh trên sân bóng.

Trên sân thể dục, trong một động tác chuẩn xác tuyệt đẹp, chàng trai kia đã mang trái cầu ném đúng vào chiếc giỏ.

“Hoắc Cương! Hoắc Cương! Chúng em yêu anh.” Một tiếng hét to trong trẻo, sôi động, căng thẳng xé tan không trung…

Giọng reo hò đó là của Duy Duy. Đôi mắt của Tiêu Đồ nheo lại thành một đường thẳng.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, thì vang lên một tiếng ‘bụp’. Có một thân hình cường tráng khác nhảy lên tranh bóng. Ở một động tác rất kĩ thuật, cuối cùng quả cầu bị lệch sang hướng khác.

Thật tuyệt vời!

Trên gương mặt nhỏ nhắn của Duy Duy hiện ra vẻ thất vọng tràn trề, chỉ có Tiêu Đồ là khẽ nhếch nhẹ khóe môi lên mỉm cười.

Mặt của chàng trai có tên Hoắc Cương xám đen, vì quả cầu của cậu ta liên tiếp bị đoạt đi bởi cầu thủ ‘số 7’ của đội bạn. Cục diện cho thấy được cầu thủ này rất mạnh, mới có thể liên tục cướp được bóng của tuyển thủ ‘số 1’, ghi điểm cho đội của mình.

Tuyển thủ ‘số 7’ kia tướng mạo cao lớn thô kệch, hành động xử lý tình huống nhanh nhẹn, làm người ta khó phân biệt được đó là nam hay nữ. Tuy nhiên, Tiêu Đồ chỉ liếc mắt một cái cũng nhận ra ‘gò đất’ nổi trên ngực khi người đó vận động. Giới tính của người này khiến anh rất vừa lòng.

Ban đầu khối cấp 2 đã bị dẫn trước điểm ở một khoảng cách khá xa, nhưng vì tuyển thủ ‘số 7’ được đưa ra sân mà toàn bộ tình thế đã bắt đầu nghiêng hẳn về một bên. Tuyển thủ ‘số 1’ hầu như bị đàn áp không thể xoay sở nổi, nên đội bạn đã chuyển bại thành thắng.

Tuy rằng đây chỉ là một trận đấu mang tính giao hữu, nhưng cũng là một trận đo sức giữa hai khối cấp hai và cấp ba trong trường. Chiến thắng đã được ấn định, thật làm cho khối cấp ba không còn mặt mũi. Trái lại với gương mặt vui mừng của khối học sinh cấp hai, cổ động viên khối cấp ba lại thất vọng não nề.

“Wow! Triệu Dung Hoa thật giỏi quá.”

“Đúng á! Bạn ấy còn khỏe mạnh hơn so với mấy chàng thanh niên nữa nha.”

So với thanh niên còn khỏe mạnh hơn sao? Nghe được câu bình luận này, Tiêu Đồ lấy tay sờ cằm, nhíu mày đăm chiêu suy nghĩ. Bên cạnh anh, các nữ sinh vẫn tiếp tục tàn bán xôn xao với nhau, lấy làm hãnh diện vì có một nữ sinh khối cấp hai mạnh mẽ như thế…

“Triệu Dung Hoa là con gái thật hả?” Vóc người quá khổ, thể lực mạnh mẽ hơn so với con trai, hơn nữa cánh tay còn hiện ra từng cơ bắp cuồn cuộn.

“Từ đó đến giờ mình chưa thấy bạn ấy mặc quần áo con gái nha, nhưng mình có thấy bạn ấy đi vào toilet nữ.”

“Các bạn không thấy bạn ấy rất ghét nhìn người cùng phái với mình sao? Mình nghi ngờ bạn ấy bị đồng tính đó.” Các nữ sinh rút ra kết luận.

Bị đồng tính ư? Cô ta chính là cô gái mà mỗi khi anh đến trường đều âm thầm đi theo sau lưng, thậm chí còn lén lút mang kẹo sô-cô-la bỏ vào thùng thư nhà anh sao?… Nữ ‘King Kong’ này là một người đồng tính luyến ái? Chuyện này rất thú vị đây!

Đôi mắt của anh đang rơi vào suy nghĩ miên man, trông càng thêm tối tăm u ám.

3 comments on “[Cuốn 1: Trong trái tim] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – Chương 12

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s