[Cuốn IV] Ta không phải vịt con xấu xí 71.3


Kiều Tử Huyên cười nhạt nói nói: “Tôi đang tản bộ.” Hắn nói xong, ánh mắt lại tùy ý nhìn xung quanh, như quả nhiên là đang tản bộ.
Tô Lăng Kiệt giận dữ, nâng tay liền muốn tóm áo hắn. Kiều Tử Huyên nhất thời không thể tránh thoát, chờ khi phản ứng kịp, cả người đã bị đẩy sang bên trái. Sắc mặt hắn lạnh lùng, bàn tay xoay lại, rồi lại bị Tô Lăng Kiệt chống chọi.
Muốn nói đến đánh nhau, hai người kia đại khái là tám lạng nửa cân, vóc người Tô Lăng Kiệt khá cao, đại khái càng lợi hại hơn Kiều Tử Huyên. Nhưng dù sao đây là trước đám đông, hai người đều đã trưởng thành, cũng sẽ không ra tay thật sự.
Bọn họ giữ tay nhau, nhìn nhau, ai cũng không chịu lui trước.
Tần Vân Đình cũng khẽ xúc động trong lòng, nàng há miệng thở dốc, bỗng quay đầu đi, nói với Tần Mạt: “Mạt Mạt, chọi gà thật khó nhìn.” Nói xong nàng liền đi vòng qua vài bước, đến cạnh Tần Mạt giữ lấy tay nàng, đầu cũng không quay đi vào trong cửa hàng.
Triệu Ninh Hương oán hận dậm chân phía sau, uất ức nhìn Kiều Tử Huyên, cắn môi không nói.
“Đình Đình!” Tô Lăng Kiệt lại nóng nảy, trên tay hắn dùng lực, đẩy Kiều Tử Huyên ra, quay người đi nhanh lại gần Tần Vân Đình.
Tần Mạt nghe thấy Kiều Tử Huyên nói với Triệu Ninh Hương ở xa: “Hương nhi muội muội, anh lại thất tình.”
Dưới chân nàng lảo đảo một cái, còn chưa kịp đứng vững, lại cảm thấy Tần Vân Đình bên cạnh bị người kéo đi, sau đó theo quán tính, Tần Mạt bổ nhào về phía trước, nguy hiểm sắp ngã. Chờ khi nàng đứng vững lại, liền thấy Tô Lăng Kiệt nắm chặt tay Tần Vân Đình, nổi giận đùng đùng nói: “Con bé này, anh mới không gặp em nửa ngày, em đã liếc mắt đưa tình với người khác!”
“Liên quan gì đến anh? Chúng ta có quan hệ gì sao? Đến lượt anh quản tôi à?” Tần Vân Đình cũng không vùng vẫy, chỉ là lời nói không tốt lành gì.
“Quan hệ gì?” Tô Lăng Kiệt giận quá mà cười, “Em là vợ anh, sao anh không thể quản em?”
“Chúng ta đăng ký kết hôn chưa?” Tần Vân Đình cười lạnh, “Đúng là chuyện cười, không mai mối không sính lễ, không có giấy chứng nhận, anh nói tôi là vợ anh thì tôi là vợ anh à? Nói suông, chỉ là nói thôi!”
Tô Lăng Kiệt vội la lên: “Chỉ chưa có giấy kết hôn thôi, bây giờ chúng ta đăng ký đi!”
Tần Mạt quay đầu đi, chỉ cảm thấy những lời này ngốc đến vô biên giới.
Tần Vân Đình quả nhiên càng tức, nàng vung tay, lại không vung được, chỉ có thể hận nói: “Tên ngang tàn này! Anh nói kết hôn thì kết hôn à? Anh… anh…”
“Em muốn gì?” Tô Lăng Kiệt chợt hiểu ra, “À, đúng, nhẫn, hoa tươi, tiệc cưới? Không vấn đề, em đi theo anh đi, bây giờ anh sẽ làm cho em!”
“Anh bị thần kinh à!” Tần Vân Đình vừa nhấc chân, gót giày cao liền dẫm lên bàn chân Tô Lăng Kiệt.
Tô Lăng Kiệt kêu lên một tiếng đau đớn, lại vẫn không nhúc nhích, chỉ dùng lực giữ lấy Tần Vân Đình, nén đau đớn dịu giọng nói: “Đình Đình, anh thích em, cho anh một cơ hội, được không?”
Với Tần Vân Đình mà nói, không có câu nào có thể có lực sát thương lớn hơn câu này. Nàng nghĩ rằng mình nghe nhầm, bất giác thấp giọng nói: “Anh nói gì?”
“Anh… thích em, cho anh một chơ hội đi, Đình Đình.” Tô Lăng Kiệt cầm chặt tay nàng hơn, giọng lại run rẩy.
Tần Vân Đình bỗng kêu sợ hãi một tiếng: “Tên khốn kiếp này, muốn bẻ vụn tay tôi sao? Đau chết tôi rồi! Anh nhẹ thôi!”
Tô Lăng Kiệt vội buông tay lui về phía sau, hắn lui lại mấy bước, bỗng đứng lại, thở dài nói: “Lấy anh đi, Đình Đình.”

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s