[Cuốn IV] Ta không phải vịt con xấu xí 74.1


Hồi 74: Luân hồi
“Nặng ba cân tám?”Bùi Hà vui rạo rực, “Đứa bé này thật mạnh khoẻ.”
Bà cẩn thận đặt bé con vào trong xe, có cẩn thận hỏi bác sĩ phải chăm sóc trẻ sơ sinh thế nào.
Đứa bé này khỏe mạnh, mọi người đều thích. Bà nội nó cũng hay đến, hai vị trưởng bối lên chức bà không ngừng trò chuyện, rất ăn ý.
Tô Lăng Kiệt ngồi bên cạnh giường Tần Vân Đình dốc lòng chăm sóc nàng, mỗi tiếng nói mỗi cử động, lại là dịu dàng vô hạn.
Tần Vân Chí cũng đi đến trước mặt chơi với cháu trai, nhìn em bé đã mở mắt, lại cười khanh khách, cũng vui vẻ không ngừng.
“Ba, con ra ngoài một chút, sẽ về ngay.” Tần Mạt nói với Tần Bái Tường, bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài bệnh viện.
Nàng hít sâu một hơi, lại bấm điện thoại cho Phương Triệt, vẫn nghe thấy: Đầu bên kia đã tắt máy.
Tâm tình Tần Mạt càng phức tạp, chị cả sinh con, đương nhiên nàng muốn nói ngay cho Phương Triệt biết. Nhưng ngoài điều này ra, nàng vui mừng nhiều, cũng có chút lo sợ và bất an.
Sinh mệnh tốt đẹp như thế, sinh mệnh cũng khiến người ta kéo dài và hoàn chỉnh lại vì người đời sau. Nhưng nếu nàng phải gánh vác trách nhiệm làm mẹ, dù khi chọn Phương Triệt nàng đã chuẩn bị tâm lý rất tốt, lúc này lại không tự chủ được muốn lùi bước.
Tần Mạt bình tĩnh lại, cảm thấy mình trong vô hình, đã có thêm chút dũng khí.
Nàng đi theo đường Thiệu Nam lên đường cầu học, lại nghĩ đến Vệ Hải từng tỏ tình tình với Trần Yến San trước mặt mọi người ở đây, tặng quà thể hiện tâm tư, tự nhiên chỉ là một chiếc bút và một cuốn sổ.
“Điều này sẽ thành chuyện cười trong bao nhiêu năm?” Nàng thì thào tự nói, trên mặt mang ý cười tự nhiên mà nhu hòa, giật mình phát hiện ra, đã rất lâu rồi mình không nghĩ đến Biện Lương ngàn năm trước, cùng với Vịnh Sương của thành Biện Lương.
Nàng vẫn là nàng, chỉ là nàng đã có cuộc sống mới.
Tần Mạt bỗng đi nhanh hơn, mang theo một trận gió, nhắm thẳng đến chân núi sau Thị Tam.
Nàng vòng qua tường trường học, như là chạy băng băng trên triền núi. Trái tim nàng nhảy lên trong lồng ngực, đón gió lạnh nhưng lại như hóa thành một ngọn lửa.
Chạy đến cây hồng lúc trước, cây cao cao lá có chút trọc, nhưng thân cây vẫn thẳng đứng như trước.
Tần Mạt ngồi xổm xuống ở sườn đất, vừa do dự lại cảm thấy buồn cười: “Không có xẻng, chẳng lẽ mình dùng tay đào?”
Cho dù nàng rất muốn nhìn thấy vỏ rượu trước kia còn đó không, nhưng cũng không đến mức tự ngược đi dùng tay đào đất, Mùa đông Thiệu Thành rất khô, núi trên đất cũng cứng lại, dù dùng xẻng nhỏ, nàng cũng chưa chắc đã đào được.
Nàng đứng lên, nhìn xung quanh, núi này vẫn là núi đó, cảnh sắc không hề thay đổi, đáng tiếc Phương Triệt lại không có bên cạnh.
“Phương Triệt————!”Nàng bỗng đặt hai tay vào miệng làm thành hình cái loa, cao giọng quát lên.
Bởi vì không có ai xung quanh, cho nên nàng không hề kiêng dè. Dù sao tiếng của nàng có lớn đến đâu, mà núi này cũng thấp, sẽ chẳng truyền đi được bao xa.
“Mạt Mạt,” Phương Triệt khẽ cười nói: “Em không cần phải lớn tiếng như thế, anh còn chưa bị điếc tai đâu.”
Tần Mạt nhìn sang trái, trên đường núi chỉ có cỏ cây, ở đâu có bóng Phương Triệt?
Nàng cảm thấy mình còn chưa đến mức nghe nhầm, vội vàng nhìn sang phải. Cuối cùng cũng thấy Phương Triệt đứng cạnh cây hồng, trong ánh mắt chứa ý cười, dáng vẻ sáng sủa, không đổi nửa điểm.
“Anh….” Tần Mạt còn chưa kịp nói ra một câu hoàn chỉnh, liền thấy Phương Triệt đi đến từ sườn núi.
Hắn ôm cổ Tần Mạt, quay nàng một vòng tròn lớn, sau đó rất đắc ý nói: “….. Nghĩ đến anh à?”
Tần Mạt kéo cổ áo hắn, để hắn cúi người xuống, mạnh mẽ hôn lên môi hắn một cái, lại như mèo trộm cá, cười tít mắt nói: “Phương Triệt, anh trở về lúc nào, sao lại không có tin tức, trở về không nói một tiếng mà đã chạy đến đây?”

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s