Thủy ấn


Vịnh Sương: Thủy ấn

“Tiểu thư, tiểu thư!” Xa xa, như là tiếng Nguyệt Nhi gọi ta.

“Tiểu thư!” Bóng người phía sau lại gần, dẫm lên cành lá khô héo, phát ra tiếng vỡ vụn. Nguyệt Nhi bước đi nhẹ nhàng. Nàng tuổi nhỏ, trọng lượng cũng nhẹ, luôn dịu dàng ôn nhu, mềm mỏng ôn nhuận, nghe tiếng như say. Thật không biết nếu thân hình này nảy nở, sẽ thướt tha động lòng người thế nào.

Ngày lúc nào đã tối?

Cuối thu vào đông đã nhiều ngày. Sông Biện Lương ở Trung Nguyên, cũng không đóng băng sớm như thế, nhưng vào ban đêm, trên Hoàng Hà cũng có băng mỏng, nước đá trộn lẫn, xuôi theo phía đông.

Có người nói nước này sẽ nhập vào Linh Giang, một đường ngàn dặm phía đông, cuối cùng đi vào biển cả.

Biển cả. Đó là vô tận, mây khói mênh mông bao la hùng vĩ.

Đáng tiếc, sợ là thiếp nghèo, cũng không có duyên tiếp tục gặp nhau.

Quý Huyên, chàng đã từng nói, đưa thiếp cùng đi trên biển, vượt sóng lớn, nhìn ngân hà rực rỡ. Có còn nhớ không?

Người ngốc! Rõ ràng là nhát gan, còn ra vẻ mạnh mẽ.

Thuyền lưới Tần gia kia, cũng không tìm thấy bóng hình chàng đâu.

Quý Huyên, có phải chàng đã bước nhẹ lên thuyền, căng buồm lướt mây, khúc ca hòa vào biển, phong lưu vô ngần?

Choàng lên một tấm nhung gấm, giọng nói mềm mại của Nguyệt nhi cũng vang lên: “Tiểu thư, lúc này không còn sớm, ban đêm lạnh, trời lạnh người mà đứng bên bờ sông, lại càng bất an, chẳng may bị kẻ xấu nhìn thấy….. Nếu không trở về, ma ma lại thúc giục đem……”

“Ừ. Lúc này đi thôi.” Ta nắm thật chặt áo choàng nhung trên lưng, ấm áp truyền đến đầu ngón tay, lông tơ thật dài, dán vào da thịt lạnh như băng, như là bàn tay chàng, chấp bút vẩy mực, cổ tay gẩy dây đàn, không dùng lực đạo, rồi lại dịu dàng vô tận.

Lông nhung này là Tuyết Hồ Bắc Nguyên, rất trân quý, cũng là Quý Huyên bỏ ra ngàn vàng nhờ thợ săn vào phía bắc để làm. Nói cũng buồn cười, tỷ muội Ngọc Điệp tình cờ nhìn thấy áo choàng như vậy, không hề rời mắt, lúc nào cũng hỏi han, ánh mắt cay độc không hề e dè, nhưng không được mấy ngày, lại thản nhiên đi qua người ta, cười nhếch đuôi lông mày. Khoác chiếc áo choàng da cáo hoa văn, tính chất cũng như bộ lông kia, so với áo của ta cũng không kém.

Không khỏi mỉm cười. Sao ta không biết, công tử Hoài Hư chịu dùng Tuyết Hồ, tất nhiên Phú Quý không thể so với tầm thường. Nhưng Phú Quý là Phú Quý, nàng sao có thể hiểu, thật ra bên trong chỉ là nếp may, chỉ sợ so ra cũng không bằng tấm da cáo kia?

A, chúng ta đều là người si mê. Quý Huyên kia khua môi múa mép, mọi việc đều thuận lợi, bản lĩnh to lớn, ngay cả thê thiếp mỹ tỳ trong nhà cũng hòa thuận, làm sao lại để người khác ghen tuông vì một nữ tử thanh lâu chứ?

Muốn đứng dậy, đột nhiên một lá ngô đồng đã khô héo mất nước bay xuống theo mép váy. Ánh vàng kim ban đầu cũng trở thành ố vàng.

Lá cây rất lớn, gió đêm làm nó lay động, có chút trầm trầm rơi xuống.

“Ai da, tiểu thư, lá rơi!” Còn chưa kịp phản ứng, Nguyệt Nhi tay mắt lanh lẹ đã khom lưng thay ta nhặt lên, nhẹ đưa đến, “Tiểu thư, đây là vài lá ngô đồng cuối cùng, cây ngô đồng cạnh Hoài An cũng rụng hết rồi.”

“Ừ. Sáng mai sẽ đến.” Ta nhận lấy lá khô trong tay nàng rồi ngồi xuống, nhẹ chống xuống đất, thả lá lên mặt nước, cầm lấy cành khô bên cạnh đẩy nó đi xa hơn.

Nước sông lạnh như băng, thấu xương.

Dọc theo bờ có vài viên đá, nước khá sâu, vài miếng băng di động, ánh đèn xa chiếu đến, loáng thoáng nhìn thấy chiếc lá chảy theo dòng nước, đi về phía đông.

“Lạnh quá, tiểu thư, chúng ta về thôi.” Nguyệt Nhi đứng cạnh ta, quẹt miệng run run một chút, “Tần công tử giúp ca kỹ Đạm Tuyết gì đó mới trượt chân, cũng không nhìn thấy nàng ta đến tế, ngược lại tiểu thư, trông bảy tám tháng, mỗi ngày không thôi, luôn đến đây, cạnh cây ngô đồng kia từ hạ sang thu, nhưng tất cả cũng mất rồi…”

“Được rồi Nguyệt Nhi, cũng không thể đến bao nhiêu lần nữa, ngay cả lá khô cũng hết rồi, qua hai ngày nữa sông sẽ đóng băng, đông đến rồi.”

“Muội bất bình thay tiểu thư đấy, tiểu thư cũng nên bình tĩnh lại!” Nguyệt Nhi mím môi, dáng vẻ bất mãn.

Mỉm cười lần nữa, không khỏi nghiêng người vuốt lên búi tóc nàng. “Sắc thu sương đạm, như tóc đen mày ngài, chờ trăng lên, chờ Thất Huyền, lòng như lửa nóng… Nguyệt nhi, bản thân đã tặng cho ai chưa? Tính của Quý Huyên, luôn thương hương tiếc ngọc. Đổi lại là ta, lại có gì khác?”

“Tiểu thư……” Nguyệt Nhi trầm mặc, nghiêng đầu nhìn nước sông, “Tô công tử nói sông này thông ra biển, Tần công tử, có thể đến Đông Hải long cung không?”

“Chàng à, ” ta ngẩng đầu. Ngôi Sao Chân trời lóe lên, chiếu rọi ánh đèn dầu nơi xa, chiếu xuống nước, lờ mờ, “Có lẽ, chàng đã đi lên bầu trời mênh mông không chừng.”

“Hì hì!” Nguyệt Nhi bỗng nhiên nở nụ cười, “Tiểu thư, nếu người nói Tần công tử gặp công chúa Long cung, hơn nữa còn là tiên tử, sao có thể lui bước.”

“Tiểu nha đầu, nói mò!” Nghĩ đến Quý Huyên quyến luyến cảnh tiên hoang đường kia, ta cũng không nhịn được che miệng cười.

Chẳng qua là gặp dịp vui thôi.

Chỉ sợ hải điện Thiên cung, chàng có thể ngắm bách hoa, nhưng lại không nhặt được lá này.

Thật ra thì, căn bản là giả, đúng không? Quý Huyên.

Năm thứ tư Gia Hựu, công tử văn nhã kia tự dưng xông vào hương các, mắt say lờ đờ mông lung, vừa ngâm “Rượu ngon say sưa”, vừa phóng túng buông thả.

Nhưng vì sao mặt lại tiêu điều, tiếng đàn lại sục sôi?

Mỗi năm tháng, nam tử hào phóng tao nhã, dung mạo tuấn tú kia, dưới bóng cây, đàn ca múa kiếm, không khỏi vui sướng tràn đầy.

Nhưng vì sao vô cùng kiều diễm, lên đàn lại ảm đạm?

Không cam lòng sao. Quý Huyên.

Phụ mẫu có nói, bằng thân phận của thiếp là không thể, nhưng thiếp hiểu…

Mỗi lần có gió thổi lay ngọn cỏ, thời cuộc rung chuyển, chàng cũng sẽ triền miên mấy bận, nâng cốc vui mừng, chỉ cầu một lần say sưa, quên đi dịu dàng.

Như muốn trút hết khí lực toàn thân, vứt bỏ bụng đầy kinh luân đi, mới có thể yên giấc.

Là cô đơn sao. Quý Huyên.

Rõ ràng có kiều thê ở nhà, mỹ thiếp tươi đẹp, nhưng chiếc lá gây vạ này, lại chọc đến niêm hoa.

Tâm sự không người nào hiểu.

Muốn quên, nhưng không quên được.

Muốn trốn, cũng trốn không thoát.

Muốn thay đổi? Nhưng có thể nào thay đổi.

Mệnh đã định. Không thể tránh.

Chàng cũng thế, thiếp cũng vậy thôi.

Ngô đồng, ngô đồng.

Phượng tê chi mộc, tiêu sơn vi cầm, thanh tiêu dĩ hợp, thừa long nhi khứ.

Quý Huyên, lúc chàng tặng thiếp ngô đồng, rửa lá đề thơ, có từng làm theo Tiêu Sử chuẩn bị ngọc?

A, nhưng thiếp——

Thiếp, chỉ là hạt sương bèo bọt.

Thiếp, thân thể nhơ bẩn phong nguyệt tuyết sương..

Sao có thể vào sảnh nhập thất, sao có thể làm xấu thanh danh chàng, để chàng phải bảo vệ?

Quý Huyên, mặc dù hay tùy hứng, chơi đùa vạn phương.

Dù hay làm bậy, tâm tư buông thả.

Nhưng thiếp biết ý cây ngô đồng của chàng

Biết chàng quyến luyến thương tiếc.

Biết chàng cô đơn cô tịch.

Quà đáp lễ lấy cây ngô đồng.

Chàng sẽ hiểu.

Nước Biện Lương chảy về hướng đông. Xin gửi tâm tư của thiếp.

“Tiểu thư, chúng ta ném nhiều lá ngô đồng như thế, Tần công tử có nhận được không?” Giọng Nguyệt Nhi lại thức tỉnh thiếp lần nữa. Trầm mê, khi nào lại dễ dàng như thế.

“Ừ, tất nhiên có thể. Chẳng qua là chàng nhận nhiều như vậy, không trách chúng ta không đốt tiền tặng là tốt rồi.” Ta cười, xoay người đứng lên.

Nguyệt Nhi vội vàng đỡ ta dậy: “Hừ! Tần Phủ tế điện trên dưới trăm ngày, tiền tài đã sớm xài không ít rồi, đang lo không có lá ngô đồng gửi tương tư, mang theo phong lưu đấy.”

A, Quý Huyên, con bé Liên Nguyệt này, cũng học chàng cách coi thường đấy.

Nàng lại, có lá của Hoài Hư.

Duy chỉ mình ta.

Xe nơi xa đã sớm phủ kín mui, phu xe ngồi lẳng lặng chờ phía trước, hai con tuấn mã màu rám nắng không nhịn được, lảo đào, phe phẩy cái đuôi, thỉnh thoảng vó trước lại nhảy lên.

Trèo lên xe, giật dây lên đường.

Xe kẽo kẹt vang lên, tiếng chuông trên cổ ngựa, theo tiếng chân vang lên theo tiết tấu, còn có phu xe thỉnh thoảng cúi đầu thầm hát.

Leng keng, leng keng……

Đi đến ánh đèn rạng rỡ của  Biện Lương phồn hoa.

Đi đến lầu gác gió trăng ôn hương nhuyễn ngọc kia——

Chỗ ở của ta.

Mộ phần của ta.

Tối nay, lại là rượu cốc nâng lên, đèn rực rỡ không chợp mắt.

Đi xa. Đi xa……

Đã khác rồi! Quý Huyên.

Dù là sao trời, hay là biển cả.

Chỉ sợ đường đi hoàng tuyền, đi qua sông quên, cầu mất hồn. Mạnh bà thang.

Chàng không còn là người nhu tình vô tận, phong lưu phóng khoáng kia nữa.

Chỉ nguyện cho tâm tình cô độc của chàng, cuối cùng có thể được đền đáp.

Thoát khỏi gông xiềng.

Bên cạnh sông Biện Lương, vào đông gió mát, miếng băng mỏng nổi lên.

Gợn sóng chảy về hướng đông theo dòng nước u tối, không ánh sáng không tiếng động. Vài chiếc lá ngô đồng theo dòng băng chảy về phía đông, chiếc chìm chiếc nổi, đi vào dòng nước xoáy, không còn màu đen…. Cuối cùng cũng không thấy nữa.

—————-

(Lời tác giả)

1: Sông Biện Lương, ở Khai Phong, giữa Hà Nam, giờ nhập vào Hoàng Hà.

2: Hoàng Hà, thời cổ là linh giang ( thật ra thì cũng có thể trực tiếp gọi là Hoàng Hà , chẳng qua là linh giang tương đối dễ nghe……)

3: Hoàng Hà là cửa khẩu của biển thời cổ.

4: Tô Thức, tự Tử Thiêm, hiệu Đông Pha cư sĩ. Tần Mạch, tự Quý Huyên, hiệu Hoài Hư cư sĩ. Cảm giác Vịnh Sương nên gọi họ bằng tự không phải hiệu… thật ra thì ta cũng không dám khẳng định……

28 comments on “Thủy ấn

      • anh thích những đoạn nào? Theo anh một bài nhạc thế nào thì thích hợp với bộ này? Tấm hình của bộ này là hình gốc hay do ai đó chọn vậy?

        Thích

        • anh thích toàn bộ, bắt đầu từ đoạn giữa quyển 1 trở đi. Nhạc thì hên xui, anh cũng ko rõ nữa. Em có thấy bài nào hợp ko, nói anh nghe thử. Còn cái bìa là anh ghép 2 tấm lại thành 1, bìa gốc của truyện thì chịu, anh kiếm ko ra. Mà sao hỏi em thấy thế nào, em ko trả lời lại còn hỏi linh tinh nữa. -\

          Thích

      • Với anh là linh tinh nhưng với em lại rất quan trọng, còn em thấy thế nào thì anh chờ một tg là biết, em còn muốn hỏi mimi nữa nhưng mimi bận thi nên phải chờ, anh làm beta cho bộ này phải ko? Bộ này có những điều mà em muốn thấy trong cùng một câu chuyện^^

        Thích

        • trong ebook có kèm cả truyện Hương trà ấy, đọc nốt luôn cho hoàn chỉnh. Ko thì đọc onl ở đây cũng đc (trong mục truyện hoàn cổ đại)

          Thích

      • Hương trà liên quan gì tới bộ này? Cùng tác giả hay do Sa quốc viết, em ko nhớ có tên tr này trong bộ này, ko lẽ do em đọc nhanh quá nên ko ấn tượng?

        Thích

        • trong bản cv thì Hương trà là truyện ngoài lề (phụ lục) do tác giả viết ở đầu truyện. Bối cảnh ko liên quan, nhưng nội dung thì có liên tưởng chút chút. Em cứ đọc đi là biết

          Thích

      • May là mới đọc lại nửa cuốn 1, nếu vậy thì nên đọc lại hương trà rồi, tr này khi trước cho em cảm giác mơ hồ, giờ đọc lại có lẽ nên liên tưởng một chút, anh có thích Mạc Mạc ko?

        Thích

      • Tại tg muốn thế thôi, nếu hai ng đều còn sống thì sẽ có cách chu toàn, có thể cược một ván lớn đến vậy mà lại ko thể đi tới cùng, thật là…
        Anh thích lời thoại nào của MM và PT

        Thích

        • ta thích luận về nghịch chuyển, cửu tư, đoạn chạy trong đợt quân sự, giằng co về ký ức trong bệnh viện, lần đầu tiên Mạt Mạt say rượu, nụ hôn đầu tiên thực sự của hai người, lúc Triệt ca đàn Giang thành Tử, khi Mạt Mạt viết Điêu Nguyệt, đoạn Mạt Mạt bôi thuốc cho Triệt ca ở nhà, khi Triệt ca nhảy ra giữa đường cứu Mạt Mạt và cún con, lần đầu tiên Mạt Mạt đi chợ đêm cùng mẹ Hà, lần đầu tên trải no cuộc sống lao động về đêm, khi Mạt Mạt đứng giữa hóa giải thù hận giữa hai thế hệ… =) cùng rất nhiều chi tiết thú vị nữa

          Thích

        • ờ, mimi nói mới nhớ. Anh thích nhất cái đoạn trong bệnh viện ở quyển 4, phải nói lúc đọc xong khúc đó anh đã tự phán 1 câu, ko uổng công đọc cả 1 bộ dài như vậy. Đoạn hôn nhau ở sau đồi cũng hay. \o/

          Thích

        • đúng thế, những bộ xuyên ko hoán đổi linh hồn chẳng mấy khi có sự giằng co đấu tranh tư tưởng cả, cứ thế là nhảy vào thân thể của ng khác thôi

          Thích

        • kiểu như chuyện nhảy vào thân thể người khác là hiển nhiên vậy, chẳng cần phải bận tâm tới việc chủ cũ đi đâu, có bao giờ quay lại ko =)

          Thích

        • dù MM có chọn PT hay ko ta vẫn thích( dù nếu ko chọn thì thật đáng tiếc). ta thích MM ở điểm MM có thể chấp nhận hiện tại, cố gắng vì tương lai, có những điều MM- một người từ cổ đại xuyên đến có thể ngộ ra trong khi những người hiện đại chưa chắc đc vậy ^^, trong truyện cũng có những chi tiết rất sát vs cuộc sống thực tế (ta thích)
          – về bài hát thì khó kiếm lắm, tình yêu này rất đặc biệt ấy T T
          http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tinh-Yeu-Ngan-Nam-F-I-R/IW6IEBI9.html

          Thích

        • Truyện này đc cái nói rất nhiều điển tích điển cố xưa nhé, làm tụi anh (chủ yếu là mimi) ngồi search mấy cái đó muốn phờ mắt, chưa kể còn có cả n loại thơ nữa, search đc cái nào dịch sẵn thì tốt, ko thì tự dịch lại để đọc cho tạm đc cũng đắm đuối a. Riêng cái bài hát Giang thành tử thì đúng là mimi với anh hết phép, edit lại đc như thế là kịch kim rồi.

          Nói chung làm bộ này phải nói là hao tổn ko biết bao nhiêu tâm tư, chưa kể cái bản cv lúc sau (từ nửa sau q2 trở đi) bị lỗi lung tung nữa, do bản raw bị lỗi vì phải cv từ pic sang text. Có thể nói là công sức bỏ ra làm bộ này bằng toàn bộ mấy bộ khác gộp lại cũng ko quá lời lắm =)

          Thích

      • vất vả nhưng ko bỏ cuộc, thành quả chẳng phải ở ngay trước mắt sao, dù cho thế nào thì cũng là làm một việc tốt, hai người thật sự đã vô cùng kiên nhẫn, chỉ cần đọc bộ này thì sẽ hiểu hai người mệt tới độ nào, cảm ơn hai người đã kiên trì đến cùng như vậy.

        Thích

  1. đa phần là những lời giết người ko thấy máu của PT và những câu cảm thán của MM, và một đoạn này ” Trước hoa dưới trăng hứa hẹn giai nhân, dù là cảnh đẹp, nhưng nàng có điểm chán ghét.
    Nếu như không phải muốn quý trọng người kia cả cuộc đời, cho dù có buông tay, cũng chỉ còn tư vị nhạt nhẽo. Sức quyến rũ của Vương Tử Dục với Tần Mạt không nói cũng hiểu, nhưng dù bị hấp dẫn cũng không nhất định phải trầm luân. Mê hoặc cũng không thể lâu dài, mà dù có lâu dài… đến bây giờ Tần Mạt cũng không thể làm được.
    Thật ra dao động trong nháy mắt vừa rồi của Tần Mạt, nếu Vương Tử Dục không chọn xoay người rời đi, mà không cần quan tâm nhào người vào, Tần Mạt chắc chắn sẽ nắm chắc tay nàng, vì nàng dũng cảm một lần!
    “Mình không phải người tốt, nhất định muốn người khác phải ngỏ lời trước…” Trong lòng Tần Mạt dâng lên tự giễu, nàng lắc đầu, lại cho hai tay vào áo, sau đó từ từ dạo bước chân đến phòng học.”

    Thích

  2. anh có thể đọc lại rồi nói cho em biết vài câu dc ko, em cần những câu đó vì anh là người beta tr này.

    Thích

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s