Bất phụ Diêm La bất phụ khanh 101


Edit mimi

Không mang truyện ra ngoài blog

101 Có thể không, để em hôn một chút

Blair thở dài, đúng thật là nàng?!

Số phận lại diệu kỳ đến vậy, đầu tiên là khế ước với người tộc diệt ma, sai lầm yêu say đắm, bây giờ lại ký khế ước với con gái của chính mình.

Blair ôm Nguyệt Thập Nhất thật chặt, nghĩ thầm bản thân mình thực sự không thể hoàn thành khế ước.

Con gái của hắn, sao có thể nhẫn tâm cướp đi linh hồn nàng?

“Vì sao lại thở dài? Anh quen Mạt Ương?”

Blair bất đắc dĩ lại buồn cười nói: “Em có biết đối tượng khế ước linh hồn bây giờ của anh là ai không?”

Nhìn dáng vẻ này của Blair, Nguyệt Thập Nhất rất nhanh phản ứng kịp, mở to hai mắt, không dám tin nói: “Chẳng lẽ là??”

“Không sai, chính là Andrew Mạt Ương. Anh đi theo nó, mới có thể đến Bắc Cung gia. Nó chính là Bắc Cung Tiểu Từ.”

Nghĩ đến gương mặt quen thuộc kia, nghĩ đến cảm nhận thân thiết đó. Nguyệt Thập Nhất cảm khái trong lòng, trên thực tế nàng sớm đã có cảm nhận như thế, cảm thấy có mối liên hệ kỳ quái với Mạt Ương. Tóc bạch kim, mắt xanh kia, thân thể mãi mãi cũng không lớn, không phải là nó còn gì?

“Em cũng biết vì sao nó lại mãi mãi duy trì dáng vẻ trẻ con không?”

Trong mắt Nguyệt Thập Nhất hiện lên vẻ đau đớn, “Tất cả, từ lúc nó sinh ra, người trong tộc đều nói nó là quái vật, là nghiệp chướng, trên người mang một linh hồn oán hận mà sinh ra. Về sau trước khi đưa nó đi, người trong tộc lo lắng sau khi nó trưởng thành có phiền toái gì, liền hạ cổ trên người nó, cổ kia làm cho nó luôn duy trì dáng vẻ trẻ con trong ngày thường, ngoại trừ ngày mười lăm mỗi tháng là lúc sẽ hiện ra hình dạng chân chính.”

Blair nhíu mày, “Vậy có phương pháp phá giải không?”

Nguyệt Thập Nhất gật đầu, sắc mặt nặng nề: “Có. Lúc biến thân vào ngày mười lăm, ngủ cùng với người khác. Từ sau đó, sẽ khôi phục hình dạng thật sự của nó. Có điều người phá thân, nhất định phải có liên quan đến oán trên người nó, bằng không, sẽ tử vong.”

Blair nhìn xa xăm, thở dài nói: “Trên thế giới này có nhiều người như thế, sao mà biết được ai liên quan đến oán linh trên người nó đây? Xem ra, Mạt Ương chỉ có thể sống ở hình dạng đứa trẻ cả đời này.”

Hắn dù bất đắc dĩ, đối với Mạt Ương, từ trước đến sau hắn đều đau lòng. Đứa trẻ quật cười bất khuất đó, cực kỳ giống vị thần bất diệt. Có một loại sức mạnh làm cho người ta thỏa hiệp vì nàng.

Nét mặt Nguyệt Thập Nhất ưu sầu, “Qua nhiều năm như vậy, em một mực tìm kiếm oán linh trên người nó bị vây ở đâu, rốt cuộc có liên quan đến thứ gì. Mấy năm trước, em đi đến Bắc Cung gia, rốt cuộc tìm được dấu vết.”

“Cái gì?”

“Bắc Cung gia này, có một mỹ nhân đồ sứ tổ truyền, có người nói đồ sứ này là tổ tiên họ trộm ra trong ngôi mộ của một công chúa. Đồ sứ này, được thiêu sau khi công chúa chết, đã biến bản thân mình làm tế phẩm tiến nhập vào trong đồ sứ, Về sau đồ sứ đó được chôn cùng với công chúa. Trước khi người làm sứ kia chết đi, đã từng lập qua lời nguyền, đời đời kiếp kiếp không xa rời công chúa, phàm ai chia cắt hắn và công chúa, phá vỡ đồ sứ, sẽ bị lời nguyền đời đời sống không quá ba mươi, tổ tiên Bắc Cung gia đã  trộm đi đồ sứ này, khiến người đó phải chia lìa với công chúa, từ lúc đó, Bắc Cung gia liền bị lời nguyền. Người Bắc Cung gia, đều sống không quá ba mươi tuổi. Cách mỗi một đời, sẽ nhận nuôi một người con, phụ trách nuôi nấng đứa trẻ sống sót Bắc Cung gia. Đảm bảo cho sự tiếp nối và phồn vinh của Bắc Cung gia.” Nguyệt Thập Nhất chậm rãi nói ra.

“Em là muốn nói…” Trong mắt sắc của Blair, hiện lên ngạc nhiên.

“Đúng. Oán linh trên người Mạt Ương kia, theo em đoán, hẳn có liên quan đến Bắc Cung gia.” Nguyệt Thập Nhất gật gật đầu.

“Vì thế em vẫn sống ở chỗ này?”

“Ừ.”

Nguyệt Thập Nhất nhìn trời cao xa xăm, mắt lóe sáng.

Ánh trăng lạnh, gió đêm thổi qua, ánh mắt của nàng trở nên xa xưa mà mờ ảo.

“Trong tối tăm thật sự có định mệnh sao?” Nguyệt Thập Nhất thì thào tự nói, “Em không ngờ, Mạt Ương lại xuất hiện ở đây. Không biết lúc trước rốt cuộc nó đã xảy ra những chuyện gì?”

“Mặc Sĩ Lưu Trừng, Andrew gia…” Blair do dự vài phần, cuối cũng vẫn nói cho nàng biết, “Bọn họ đều chết hết. Chỉ có Mạt Ương còn sống, lúc trước nó mất đi ký ức, nó bây giờ, đang chuẩn bị báo thù. Cũng chính bởi vì như vậy, nó mới có thể triệu hồi ra anh, lập khế ước.”

Ngày qua ngày đều ở bên cạnh Bắc Cung Tiểu Từ, tự nhiên biết nhất cử nhất động của nàng, biết nàng đang làm gì.

“A?” Nguyệt Thập Nhất quay đầu, ngạc nhiên nhìn hắn, tất cả trong mắt là nghi ngờ, một lúc lâu, mới run môi mà hỏi: “Là ai? Là ai làm??”

“Em trai và con gái nuôi bá tước Andrew.” khuôn mặt Blair gợn sóng, hắn vốn là ác ma không có cảm tình, trừ vài người mình để ý ra, sống chết của những người khác, hắn sẽ không sinh ra thương hại gì.

“Đứa con đáng thương của mẹ… Rốt cuộc đã chịu bao nhiêu khổ sở…” Nguyệt Thập Nhất cực kỳ bi thương.

Blair chỉ có thể ôm chặt nàng, để nàng biết mình tồn tại, nàng còn có hắn.

“Em yên tâm đi, có anh ở đây, không ai có thể gây tổn thương cho nó.” Blair thấp giọng nói.

“Thế nhưng anh lại vi phạm khế ước lần nữa, sẽ không có việc gì chứ??” Địa ngục và nhân gian như nhau, hẳn là cũng có trừng phạt. Hắn trước là bởi vì nàng mà phá khế ước, hiện tại lại bởi vì con gái…

Blair cười khổ nói: “Mỗi lần phá khế ước, tuổi thọ của anh lại giảm đi một trăm năm. Không sao, dù sao có hai người, Blair anh không làm ác ma cũng được, cam nguyện làm con người có tuổi thọ hữu hạn.”

Trong mắt Nguyệt Thập Nhất chứa chan nước mắt, ngẩng đầu hôn lên đôi môi lạnh băng của hắn, nức nở nói: “Blair, kiếp này nợ anh không thể trả. Nếu có kiếp sau, kiếp sau em nhất định trả lại cho anh…”

Blair chỉ cười, ôn nhu hưởng thụ ngọt ngào…

——————

Bóng đêm rất yên tĩnh rất sâu, còn tràn ngập hơi thở kiều diễm.

Trong không khí, chỉ có cái ôm im lặng không nói.

Gấp gáp, chết người.

Bắc Cung Tiểu Từ không chớp mắt ngây ngốc nhìn phía trước, khẽ nhếch miệng, lại vì ngực nghẹt thở mà quên cả hô hấp, cứ nghẹn ngào như thế, như cá bị ném trên đất, vì không có nước để thở, chỉ có thể hé miệng ra, trong không khí khô cạn.

Mà ở cổ, còn có tiếng ừng ực, đó là tiếng máu chảy, ngoài ra còn có tiếng tim đập nhanh hơn, Bắc Cung Tiểu Từ nghe được vô cùng rõ ràng.

Còn có hơi thở ấm áp, phả ra bên tai mình, trêu chọc lòng người ngứa ngáy.

Thân thể chậm rãi lạnh xuống, Bắc Cung Tiểu Từ mở to mắt, ngơ ngác sững sờ ở kia, thời gian đối với nàng mà nói, dường như dừng lại, nàng cảm nhận được, tánh mạng của mình, từ từ từ từ biến mất không còn…

Đã chết rồi sao, là sắp chết sao…

Cảm nhận người đè trên người mình, đang hút máu của mình, thân thể lạnh băng, hình dạng dữ tợn, Bắc Cung Tiểu Từ rốt cuộc cũng có một tia phản ứng, khóe miệng hơi nhếch, nàng khó khăn cúi đầu, nhìn gần chàng trai tuấn mỹ phi phàm trong gang tấc, nhẹ nhàng nói nhỏ: “Bắc Cung Mộ Duệ, em, em thích anh…”

Nàng nói ra lời này, ngay cả mình cũng cảm thấy buồn cười, lại ngửa đầu cam chịu, khó khăn nằm xuống, tầm mắt càng ngày càng mơ hồ, bắt đầu ngẩn người ra.

Thân thể càng ngày càng nhẹ, cả người càng ngày càng lơ lửng, thực sự rất kỳ diệu, Bắc Cung Tiểu Từ cười nhạt, có chút tự giễu, lại cảm thấy thú vị. Đây chính là sinh mệnh kỳ diệu à!

Có thể không, để em hôn một chút….

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s