Bất phụ Diêm La bất phụ khanh 108.2


Edit mimi

Không mang truyện ra ngoài blog

108 Lần thứ hai gặp lại [2]

Gió nhẹ thổi qua, tóc dài của Tiểu Từ khẽ bay trong gió, sợi tóc bạch kim, lướt qua mặt, mang theo mị hoặc, còn có chút, che tầm mắt của nàng, nàng dừng lại, lấy tay gạt sợi tóc ra, đang chuẩn bị tiếp tục đi tới, vừa ngẩng đầu, đột nhiên phát hiện, cách đó không xa, dưới một cây đại thụ có một bóng người mảnh khảnh lẳng lặng đứng, đang lẳng lặng nhìn nàng…

Lá trên cây vì gió thổi qua mà phát ra tiếng vang thưa thớt, thế nhưng những âm thanh này, lại bị càng lộ vẻ tĩnh mịch trong giờ phút trao đổi ánh mắt này,

Bắc Cung Tiểu Từ không kinh ngạc, vẫn dùng tay đỡ bánh xe, chuẩn bị tư thế chuyển động lên phía trước.

Qua hồi lâu, khóe miệng Bắc Cung Tiểu Từ nhếch thành nụ cười nhạt, trong lòng ngạc nhiên đến thoải mái, từ từ đi tới, hướng phía bóng người tuyết trắng kia nhẹ giọng hỏi: “Hôm nay sao lại đi ra?” Có người nói, nàng vẫn sống ở rất sâu trong địa phủ kia, đã rất lâu rồi không đi ra, hôm nay, trong ban ngày, sao lại xuất hiện ở đây.

Giọng điệu này, quen thuộc như là hai người đã biết nhau từ lâu.

Không giống như vẻ bình tĩnh của nàng, bóng trắng kia đứng ở đó, ánh mắt vẫn lẳng lặng như cũ, thân thể lại run nhè nhẹ, hai tay dưới sườn xám, cũng nắm lại rất chặt. Sắc mặt cũng hơi tái nhợt, nhìn Tiểu Từ, không nháy mắt, dưới bình tĩnh là mãnh liệt cuộn trào, là ngàn vạn ngôn ngữ miêu tả sinh động.

Nàng hít thật sâu một hơi, lúc này mới lộ ra nụ cười, từ từ đi đến chỗ Bắc Cung Tiểu Từ, không nhịn được ngẩng đầu liếc mắt nhìn trời xanh mây trôi, ánh mặt trời ấm áp rơi xuống, khuôn mặt tái nhợt của nàng gần như trong suốt, môi cũng trở nên hồng, thấy vậy Bắc Cung Tiểu Từ không thể dời mắt.

“Hôm nay ánh mặt trời không tệ. Đã lâu rồi, lâu rồi không nhìn thấy mặt trời.” Nàng cúi đầu cười ưu nhã, “Thật là có điểm nhớ.”

Cúi đầu, ánh mắt dịu dàng như một đóa hoa nở rộ.

Bắc Cung Tiểu Từ không biết, nàng ta cảm thấy nàng đến, mới có thể không quan tâm chạy đến, thầm muốn gần gũi, trong ban ngày, nhìn nàng thật kỹ.

Bằng góc độ người mẹ, nhìn nàng thật kỹ.

Bắc Cung Tiểu Từ kinh ngạc nhìn, có chút ngẩn ra.

Vì sao, trên người cô gái thanh lệ này, có hơi thở nào đó làm cho nàng không thể dời mắt…

Loại cảm nhận này làm cho Bắc Cung Tiểu Từ lại cảm thấy vui mừng khi gặp nàng, lại có chút phức tạp mặt nhăn mày nhíu, không hiểu.

“Chúng ta cùng trò chuyện đi.” Nguyệt Thập Nhất đi tới, rất tự nhiên đi ra phía sau xe Bắc Cung Tiểu Từ, thay thím Trầm nhẹ nhàng đẩy xe của Bắc Cung Tiểu Từ đi từ ánh mặt trời đến phía dưới bóng cây.

Bắc Cung Tiểu Từ gật gật đầu, trầm mặc.

Hai người đi rất chậm, thế nhưng trong lòng lại dâng trào mãnh liệt, Nguyệt Thập Nhất nhìn nàng, trước đây cảm thấy đứa bé mệnh mỏng này làm người ta cảm thấy đau lòng, mà bây giờ, đã biết thân phận của nàng, cái loại đau lòng này, biến thành áy náy vô kể.

Con của nàng, còn bé như thế, đã mang một loại hơi thở tang thương và lạnh giá. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, làm cho đứa con nàng yêu, như một búp bê rách, trở nên chẳng toàn vẹn như vậy.

Nàng vươn tay, muốn chạm vào sự lạnh lùng của nàng, thế nhưng lại thu về, rất sợ vừa chạm vào, đứa bé này, tựa như búp bê thủy tinh trong suốt vỡ tan.

“Tiểu Từ.” Nguyệt Thập Nhất thấp giọng gọi tên của nàng, cái tên xa lạ mà quen thuộc này.

“Dạ. Làm sao vậy?” Bắc Cung Tiểu Từ ngẩn người, Nguyệt Thập Nhất đột nhiên gọi tên của nàng, làm dọa nàng.

Hai người bọn họ mặc dù đã gặp một lần, cũng đã nói chuyện, thế nhưng, cũng không tiến thêm một bước hiểu biết, nàng cũng chưa từng gọi tên nàng ta vội vàng mà thân thiết như thế.

“Vết thương của em, khá hơn chút nào không?”

“Vâng, đỡ ạ. Lập tức là có thể rời xe đẩy đi lại.”

“Ừ. Vậy là tốt rồi.” Nguyệt Thập Nhất không nhịn được hỏi: “Tiểu Từ, vết thương này, đau nhiều không?”

“Cái gì?” Bắc Cung Tiểu Từ không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái, thấy trong mắt nàng không thể che giấu đau lòng, hơi kinh ngạc, làm sao vậy, nàng ta luôn luôn vô tình, làm sao lại khổ sở vì nàng?

“Chị sao thế?” Bắc Cung Tiểu Từ đưa lưng về phía nàng, khó khăn xoay người, nâng tay lên nhẹ nhàng phủ lên gò má nàng, lại chạm phải một mảng lạnh lẽo.

Là nước mắt?

Bắc Cung Tiểu Từ ngạc nhiên không gì sánh được, kinh ngạc nhìn đầu ngón tay nhiễm nước mắt, “Vì, vì sao?”

Bắc Cung Tiểu Từ nhìn lệ rơi xuống, như đứa bé hoảng hốt.

Nàng không rõ, vì sao nàng ấy lại khóc…

Nguyệt Thập Nhất vội lau đi nước mắt trên mặt, mất tự nhiên quay đầu, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, dọa em rồi. Ta chỉ nhìn em, đột nhiên nghĩ đến một số chuyện cũ. Vì thế nhất thời không nhịn được…”

“Không sao.” Bắc Cung Tiểu Từ mềm mỏng cười cười, mang theo tính trẻ con nhếch khóe miệng, “Nhất định là người rất quan trọng với chị. Nếu như cô ấy biết chị khó chịu như thế, nhất định sẽ rất đau lòng.”

“Phải không?” Nguyệt Thập Nhất cúi đầu thật thấp nhìn nàng, sâu xa nói: “Cô ấy thực sự sẽ đau lòng vì ta? Nếu như chuyện ta làm sai mãi mãi đều không thể sửa lại, cô ấy, còn có thể đau lòng vì ta không?”

“Nếu có nỗi khổ tâm, hay với người kia mà nói, chỉ cần chị còn sống cũng đã thỏa mãn rồi. Nếu thế, chắc là cô ấy sẽ có.”

“Nếu như là em, em sẽ thế nào?”

Bắc Cung Tiểu Từ ngẩn ra, không hiểu được ý nàng, lúng túng nở nụ cười, nhưng khi nhìn ánh mắt nàng mong chờ lại không đành lòng trốn tránh, hồi lâu, mới rầu rĩ nói: “Không biết. Phải nghe giải thích, mới có thể phán đoán.”

Bắc Cung Tiểu Từ cúi đầu, sắc mặt rất trầm, không biết đang suy nghĩ gì.

Kỳ thực, nếu như là người nàng quan tâm, nếu đối phương làm sai chuyện gì, chắc hẳn, sợ rằng nàng cũng sẽ tha thứ vô điều kiện.

Bất quá, Bắc Cung Tiểu Từ tuyệt đối sẽ không thừa nhận bản thân mình có một mặt như vậy.

Nàng luôn luôn biểu lộ ra, đều là dáng vẻ lạnh lùng quật cường.

Đẩy người ra ngàn dạm, cũng sẽ không dễ dàng để người ta nhìn thấy một mặt yếu đuối của mình.

Nhìn Bắc Cung Tiểu Từ lúc này, liền biết nàng không thích tiếp tục đề tài này.

Nguyệt Thập Nhất nhìn nàng, mở miệng, đột nhiên không biết nên nói cái gì.

Rõ ràng vẫn tìm kiếm, nhớ nhung không ngớt con gái gần ngay trước mắt, lại đột nhiên e sợ.

Tựa như sợ một loại tình cảm, chậm chạp không dám tới gần.

Đau lòng muốn chết, còn mạnh giả vờ trấn định.

“Tiểu Từ…”

“Em nghĩ em phải đi. Hôm nay đã quấy rầy. Nhìn thấy chị thật vui.” Bắc Cung Tiểu Từ chủ động nói, nhìn nàng cười cười, sau đó tự cố đẩy xe, rời bên cạnh nàng, xoay người đi ra ngoài viện.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s