Bất phụ Diêm La bất phụ khanh 15


edit: mimi

beta: qoop!!

cuốn 4 [ Tuyệt sắc ăn mày trở thành huyết nô ]

Chương 15: Ngây thơ

“Cái đó…… Cái đó à……” Ánh mắt Bắc Cung Khinh Trần né tránh, tay mất tự nhiên sờ sờ đầu, cuối cùng ai da một tiếng, từ từ nhắm hai mắt hô lớn: “Huyết nô không phải giống như em sao, cũng là người hầu nhà Bắc Cung, chẳng qua khác với người hầu hạ như các em thôi. Dù sao em cũng không cần phải để ý quá nhiều, sống tốt ở chỗ này là được, hiểu chưa?”

Yểu Ương Từ thấy hắn ta nói qua loa cho xong, nhưng cũng không muốn làm khó hắn ta nữa. Nó vốn không phải người dễ tò mò, nếu không phải vì nhắc đến nhiều lần thì cũng sẽ không hỏi.

Sắc mặt Yểu Ương Từ bình tĩnh, không tỏ ra vẻ tin hay không tin gì, chỉ cung kính nói: “Đã biết, tam thiếu gia, là Tiểu Từ nói nhiều.”

Bắc Cung Khinh Trần cũng hiểu có chút không được tự nhiên, nhưng bí mật của nhà Bắc Cung họ, một người biết sẽ bị diệt khẩu một người, hắn không thể nói cho nó, nói cho nó chính là hại chết nó. Hơn nữa, hắn không dám xác định, nếu nó biết bọn họ là loại người gì, nó biết hắn dựa vào thứ gì mới sống được, không biết sẽ nó sẽ thương hại hắn, hay là sợ hãi hắn, hay mãi mãi không quan tâm đến hắn, không để hắn nhìn thấy nó nữa.

Bắc Cung Khinh Trần không tự tin như vậy, cho nên, hắn sẽ không nói cho nó biết tất cả chân tướng.

Chỉ cần một ngày nó không trở thành huyết nô, sẽ là một ngày không biết.

“Đi thôi đi thôi.” Bắc Cung Khinh Trần kéo tay nó ra bên ngoài, vừa đi vừa nói: “Không nói điều này nữa, làm mất hứng của bổn thiếu gia. Đi, bổn thiếu gia đưa em đến một nơi chơi rất vui.”

Yểu Ương Từ biết nơi chơi rất vui trong miệng hắn có thể là một nơi chẳng thú vị gì.

Nơi hắn nói chẳng qua là có vài tên nhàn rỗi vô sự, tìm kiếm những kích thích cực đoan mà thôi.

Nửa đường đi, Bắc Cung Khinh Trần bỗng dừng xe lại, nhìn một đầu tóc bạch kim hơi rối của nó, ánh mắt khẽ tối lại, liền dừng ở bãi đậu xe vào một cửa hàng mua một chiếc mũ mềm khá đáng yêu, đội cho nó để che đi mái tóc khác thường của nó rồi mới hài lòng tiếp tục lái xe đi.

Yểu Ương Từ bị hắn đưa đến một pub cao cấp tên là “Tư vô tà”, ngọn đèn bên trong mờ ảo, đám người thản nhiên uống rượu mua vui, hoặc là trêu đùa phụ nữ, không khí mập mờ mà kiều diễm.

Mày Yểu Ương Từ khẽ nhăn lại, hai mắt cụp xuống, che đi ánh sáng bên trong, còn có điểm chán ghét.

Bắc Cung Khinh Trần như không phát hiện ra, kéo nó lại, mới vào cửa, còn có một gã đàn ông ăn mặc lộng lẫy chào đón, trên mặt là nụ cười nịnh nọt: “Bắc Cung tiên sinh, ngài đến rồi. Vẫn cỗ cũ chứ?”

Nhìn thấy hắn kéo Yểu Ương Từ một bên, nhất thời khẽ nghi hoặc, trong mắt nét mặt, như đang nói, Bắc Cung tiên sinh khi nào lại có sở thích này, bắt đầu mang bé nam đến đây.

Yểu Ương Từ không kêu một tiếng, nhìn qua biết điều nghe lời, mà Bắc Cung Khinh Trần lại lạnh mặt, đưa nó dấu phía sau mình. Như thú cưng mình âu yếm, ngay cả cho người khác xem một cái cũng không muốn.

Mặt ngoài, trên mặt Bắc Cung Khinh Trần lại bình thản bỡn cợt, vẻ mặt ngạo mạn, hờ hững nói: “Ừm. Hôm nay có tiết mục gì đặc biệt không?”

“Có, có, có.” Gã đàn ông vừa đưa họ đến một khu ghế chính giữa tầng hai, ở đó có một cửa sổ, có thể nhìn thấy tất cả mọi chuyện xảy ra ở đây.

Chạy đi, gã đàn ông mang đến một chai rượu đỏ trăm năm, cuối cùng không quên nhỏ giọng nói: “Bắc Cung tiên sinh, tiết mục chuẩn bị hôm nay, tên là Mỹ nhân thét chói tai. Nếu Bắc Cung tiên sinh cũng muốn tham dự, chắc chắn sẽ có đại lễ tặng về nhà.”

Bắc Cung Khinh Trần khoát tay, thờ ơ nói: “Rồi, nói sau đi. Cậu thông minh một chút thì mau đi hầu hạ người khác.” Nói xong lấy từ ví da mấy tờ tiền màu đỏ ném qua cho hắn.

Trên mặt gã đàn ông nhất thời bừng sáng, đáp: “Đã biết, Bắc Cung tiên sinh. Chúc ngài chơi vui vẻ.” Nói xong, liền đóng cửa đi ra ngoài.

Sau khi người nọ ra ngoài, Bắc Cung Khinh Trần lập tức vui vẻ với Yểu Ương Từ nói: “Thế nào, Tiểu Từ, nơi này cũng không tệ chứ?”

“Tam thiếu gia vui vẻ là tốt rồi.” Yểu Ương Từ thản nhiên nói.

Nhìn vẻ quen thuộc của hắn với mọi người ở đây, nơi này chắc chắn là hắn đến thường xuyên. Xem ra, hắn đúng là một chàng trai giàu có sống phóng túng.

Lúc này Bắc Cung Khinh Trần trong mắt Yểu Ương Từ, nhất thời hóa thành một công tử tay chơi bất cần đời, phong lưu phóng khoáng. Điều duy nhất làm nó không ghét là, thái độ hắn đối xử với nó, cũng không coi nó là hạ nhân, mà đối đãi ngang hàng. Hơn nữa nụ cười của hắn rất rực rỡ, tính tình đơn giản, cuộc sống trong gia tộc quỷ dị như thế, hắn có thể coi là khác loài. Khiến Yểu Ương Từ cảm thấy đứng cạnh hắn thật dễ chịu, là sự thoải mái hiếm có.

Còn mỗi lần đứng trước mặt người đàn ông kia, nó đều cảm thấy da đầu run lên, một loại cảm giác không hiểu áp bức bao phủ nó, nó như một con chim trong lồng giam, không còn chỗ nào trốn.

Bắc Cung Khinh Trần cầm lấy rượu đỏ và cốc đá, rót ra hai ly, một đưa cho Yểu Ương Từ, một cầm lấy từ từ hưởng thụ.

Yểu Ương Từ nhìn rượu trước mắt, khẽ chần chờ, nhưng vẫn uống lên cái miệng nhỏ, nhất thời cổ họng chợt lạnh, một loại hương không hiểu tràn ngập khoang miệng, thật lâu không tan, khiến người ta say mê trong đó.

Dáng vẻ Yểu Ương Từ có chút trầm mê, đang muốn tiếp tục nhấm ngụm thứ hai, Bắc Cung Khinh Trần đã đoạt lấy, kích động nói: “Vừa rồi ta quên mất, trẻ con không được uống rượu, em xem đi, uống một hớp nhỏ, mặt đã đỏ rồi. Về sau không có sự cho phép của ta, em cũng không được uống rượu biết không?”

Lúc này Yểu Ương Từ vì uống rượu, hai má luôn tái nhợt nay khẽ hồng lên, so với áng mây hồng thật sự còn xinh đẹp động lòng người hơn bội phần.

Hai người đang nói, tầng một bỗng truyền đến tiếng vỗ tay mãnh liệt và tiếng la hưng phấn, tầm mắt hai người cùng nhìn xuống dưới.

Màn sương dày từ từ dày đặc trên đài cao, như là mỹ nhân tắm mình, trong hơi nước lờ mờ, một bóng người từ từ đi ra.

Nhưng sau khi đám sương tan ra, xuất hiện trước mắt mọi người, là một mỹ nhân, toàn thân cao thấp chỉ mặc voan mỏng các cô gái Ai Cập cổ thường mặc, bị trói trên một chiếc giá chữ thập, tóc tán loạn, đầu cúi xuống. Thân thể trắng nõn, tinh xảo lung linh qua lớp voan trong suốt nhìn như có như không, càng thêm mị hoặc vô cùng.

Một bức tranh mỹ nhân Giê-xu.

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s