Bất phụ Diêm la bất phụ khanh 34.1



Yêu cầu: không mang truyện ra ngoài blog

Chương 34 Lòng người hai mặt [1]

Nghe được lời của nàng, Yểu Ương Từ nhất thời cảm thấy kinh sợ, trong lòng thầm cầu nguyện người phụ nữ rất có địa vị ở đại trạch Bắc Cung này trăm ngàn lần đừng nhớ tên vô danh tiểu tốt như nó, nghĩ đi nghĩ lại, Yểu Ương Từ từ từ ngẩng đầu lên, nhìn người phụ nữ quyến rũ yêu diễm xinh đẹp trước mắt này, cung kính nói: “Liễu tiểu thư.”

Lam Tự Đình nhìn đứa trẻ này như đã từng quen biết, những thứ khác nàng không thể nhớ, nhưng một đầu bạch kim chói mắt này lại rất quen, như không lâu lúc trước đã từng nhìn thấy.

Lam Tự Đình im lặng nhìn nó, biểu tình thản nhiên, để Yểu Ương Từ cũng không nhìn ra nàng có nhận ra nó không?

Không biết hai người im lặng giằng co trong thuỷ triều gợn sóng bao lâu, thím Trầm vẫn cười đến vô sỉ nói: “Liễu tiểu thư, nếu không còn việc gì, tôi đi xuống trước.”

Lam Tự Đình như không nhìn ra điều gì, thản nhiên nói: “Thằng nhóc, em tên là gì?”

Khẽ thở phào nhẹ nhõm, Yểu Ương Từ cúi đầu cung kính nói: “Liễu tiểu thư, em là Tiểu Từ.” May mà, nàng không nhận ra nó, quả nhiên không cần lo lắng, đại tiểu thư này có nhiều chuyện cần lo như thế, làm sao có thể lo đến nó chứ, xem ra là nó lo lắng quá nhiều rồi.

Cúi đầu, Yểu Ương Từ không nhìn thấy trong mắt Lam Tự Đình hiện lên một chút tà ác, quả nhiên là đứa bé đó! Tiểu Từ chết tiệt kia!

Tình cảnh ngày đó, đến nay nàng đều nhớ rõ!

Nàng vất vả lắm mới câu dẫn được Bắc Cung Mộ Duệ mất bình tĩnh, thiếu chút nữa sẽ ăn nàng, lại là tên chết tiệt này phá hỏng chuyện tốt của nàng!

Còn có hôm qua rõ ràng hắn đã đến cực hạn, hai người còn tắm uyên ương, nhưng cuối cùng hắn vẫn bình tĩnh mà đi, vẫn không chạm vào nàng!

Lửa giận của nàng không có chỗ tát, chính nó lại đến tận cửa, nếu như vậy, cũng không nên trách nàng ác độc!

Lam Tự Đình cười nhạt, đi tới, giữ chặt nó lại, dịu dàng nói: “Nếu thiếu gia dặn em từ nay về sau đi theo ta, ta nhất định sẽ chiếu cố em. Em chỉ cần làm tốt việc ta dặn là được rồi, chúng ta nhất định sẽ sông hòa thuận, biết không?”

Yểu Ương Từ chỉ cảm thấy toàn thân mình lạnh cả người, chỉ có thể cúi đầu nói: “Em biết, cám ơn tiểu thư.”

Lam Tự Đình kéo một cô gái ở bên cạnh mình  giới thiệu  nói: “Đây là Ế Nhiễm, về sau em gọi  cô ấy là chị Nhiễm được rồi, chuyện em cần làm ta sẽ để cô ấy nói cho em, em phải đi theo Ế Nhiễm học tập cho tốt, biết chưa?” (mimi_tên của bà này đúng là ba chấm)

Lam Tự Đình cho nó là đứa bé mười tuổi thật, vẫn nói liên miên cằn nhằn không ngừng.

Ế nhiễm nhìn có vẻ không giống như tiểu thư, có chút đồng tình nhìn đứa trẻ này, không biết nó làm sai chuyện gì khiến tiểu thư tức giận như thế, Ế Nhiễm vẫn đứng cạnh Lam Tự Đình tự nhiên biết khi Lam Tự Đình càng cười vui vẻ, cũng chính là lúc nàng đang tức giận âm hiểm!

Nhưng Ế Nhiễm cũng cười nói: “Dạ biết, tiểu thư, tôi nhất định sẽ chiếu cố Tiểu Từ thật tốt.”

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s