Bất phụ Diêm la bất phụ khanh 54


Edit mimi

Không mang truyện ra ngoài blog

Chương 54 Khuôn mặt mỹ nhân

Nếu bọn họ thật sự nghĩ Yểu Ương Từ nàng là một đứa trẻ ngu dốt thì sai mười phần.

Dù không thể nhớ gì, nhưng trí thông minh trời sinh của cường giả không thể biến mất .

Nếu có người nhớ được Độc Hoàng Mạt Ương kia, sẽ hiểu được trên người đó có bao nhiêu hào quang, mà sau hào quang, che dấu đủ loại thủ đoạn và sự tà ác, đó là người mà người thường không thể vượt qua.

Sau lưng thiên sứ, lại tồn tại tính người tà ác nhất.

Một khắc nàng nhìn bồi bàn bước vào kia, đã hiểu trong rượu có vấn đề.

Hoặc là, Bắc Cung Mộ Duệ cũng nhìn ra nàng biết trong rượu có vấn đề, nhưng dưới tình hình như vậy, Yểu Ương Từ chỉ có hai lựa chọn, một là mình thật hưởng thụ uống hết, một là bị người khác rót hết.

Yểu Ương Từ là người thông minh thế nào, tự nhiên là tự mình ngoan ngoãn vô cùng hưởng thụ nhấm nháp.

Về phần ngất kia, cũng là thật.

Như khi trên giường lúc trước, quả thật nàng bị hạ thuốc mê, nhưng lại có thể tỉnh lại sau thời gian rất nhanh.

Yểu Ương Từ không biết vì sao mình lại như vậy, tuy nhiên lại thật sự như thế.

Cho nên khi nàng uống xong chén rượu kia, nàng cũng không hề sợ hãi.

Còn có người đàn ông ngồi đối diện nàng, từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn, Yểu Ương Từ liền vô cùng chán ghét, với người mình không thích, trước giờ nàng sẽ không nhân từ nương tay.

Có lẽ nàng chỉ là đứa trẻ tay trói gà không chặt, nhưng mà không có nghĩa là nàng không thể động vào hắn!

Trên thế giới này, có chiêu mượn đao giết người mà.

Nếu nàng đoán không sai, rất nhanh, sẽ có trò hay để xem.

Yểu Ương Từ không nghĩ sai, Hồ Ngô vừa bí mật ôm nàng đi ra khỏi khách sạn, lập tức đã bị người ngoài cửa theo dõi. Mà tin tức cũng truyền rất nhanh đến năm quái vật lo lắng cho Yểu Ương Từ, năm người trên đường đi đến nghe nói có người lại cướp Yểu Ương Từ đi, nhất thời cởi mặt nạ ngụy trang ngày thường ra, tất cả đều hiện ra vẻ phẫn nộ và lo lắng, đương nhiên, còn có tà ác và tàn nhẫn.

Niko Tùng Đạm Thủy lạnh lùng nói: “Bọn họ đưa Mạt Ương đại nhân đi đâu?”

Trong điện thoại  truyền đến một giọng nói cung kính: “Nếu tôi đoán không sai, chỗ bọn họ đi là khách sạn cao cấp nổi tiếng Hoa Sen.”

Đạm Thủy thản nhiên đảo qua bốn đồng bọn, lặp lại nói: “Khách sạn Hoa Sen. Biết rồi.”

Sắc mặt lạnh như băng ngắt điện thoại, năm người không hẹn mà cùng lái xe bay nhanh đến, sắc mặt xanh mét, năm người căm giận nói trong lòng: Dám đụng vào một sợi lông tơ của Mạt Ương đại nhân, dù là ai, đều phải trả giá sống không bằng chết!

Trong phòng vip, Bắc Cung Mộ Duệ thản nhiên tiếp tục uống rượu đỏ trong tay, sắc mặt Lena ngượng ngùng, đoán không ra tâm tư của hắn, lúc này cũng không dám nói gì.

Vài lần muốn nói lại thôi, Lena tóm lai chỉ căm giận ngồi đó, bắt đầu tự mình uống rượu.

Đúng lúc này, cửa bỗng phịch một tiếng đá văng ra .

Đi vào, là Bắc Cung Khinh Trần với vẻ mặt phẫn nộ.

Đối mặt với Bắc Cung Khinh Trần phẫn nộ như hỏa, Lena cuống quít đứng lên, có chút thất lễ.

Sắc mặt Bắc Cung Mộ Duệ gợn sóng không sợ hãi, nhẹ giọng nói: “Khinh Trần, em đã đến rồi. Ngồi xuống cùng uống một chén đi.”

“Anh hai, em chỉ hỏi anh một câu, nó ở đâu?” sắc mặt Bắc Cung Khinh Trần xanh mét, cắn răng nói từng chữ một.

“Nó? Anh không biết em chỉ ai?” Bắc Cung Mộ Duệ lạnh giọng trả lời.

“Anh không biết? Anh không biết?……” Bắc Cung Khinh Trần như nghe được chuyện hài nhất thế gian, bỗng ngẩng đầu cười rộ lên, rõ ràng là cười, lại còn khó nghe hơn khóc.

Bắc Cung Khinh Trần bỗng đi nhanh đến, hất mọi thứ trên bàn xuống đất.

Nhất thời, tất cả chén, bình rượu, đồ sứ đều vỡ nát trên mặt đất, vỡ thành mảnh nhỏ, phát ra một tiếng nổ.

Lena khiếp sợ nhìn Bắc Cung Khinh Trần, không biết tam thiếu gia luôn bất cần đời cũng có khi tức giận như vậy.

 “Nó ở đâu?! Em hỏi anh một lần cuối cùng, Bắc Cung Mộ Duệ, Tiểu Từ ở đâu?! Cuối cùng anh muốn tra tấn nó thành dạng gì? Giết nó một lần còn chưa đủ sao?!” Bắc Cung Khinh Trần không khống chế được giận dữ hét.

Trong lúc nhất thời, cả căn phòng bỗng trầm xuống, sau tiếng rống giận là yên lặng.

Lena sợ tới mức mắt phượng mở to, tý nữa thì hét lên.

Tiểu Từ?! Đáng chết! Lại là Tiểu Từ kia?! Đứa trẻ kia cuối cùng đã hạ thuốc gì, làm cho cả đám họ đều phát điên, mất trái tim? Dù nàng không muốn thừa nhận, nhưng mà, từ khi đưa đứa trẻ đó cho Hồ Ngô có tên gọi là dâm ma chuyên môn chơi với những đứa trẻ kia, Bắc Cung Mộ Duệ bắt đầu không bình thường .

Cũng vì biểu hiện của hắn quá bình thường, quá hoàn mỹ, mới khiến người ta cảm thấy càng kinh khủng!

Nhưng mà, Bắc Cung Mộ Duệ lại như lão tăng thiền định, sắc mặt gợn sóng không sợ hãi, không chút dao động.

Lena khó hiểu nhìn hai anh em họ, oán hận nói: “Kẻ điên!” Bóng hình xinh đẹp như gió, Lena mở cửa ra, hung hăng rời đi

Không biết từ khi nào, khóe miệng Bắc Cung Mộ Duệ là nụ cười, bỗng than nhẹ một tiếng.

Bắc Cung Mộ Duệ đổ rượu trong tay đi, thản nhiên nói: “Em ba, còn nhớ bức tranh mỹ nhân kia không? Còn nhớ gương mặt khuynh quốc khuynh thành trong bức tranh đó không?”

Vô ảnh vân

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s