[Cuốn 2: Trái tim yêu] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – chương 14.1


bday13.gif

Edit & Beta: Trầm Thảo My

Một con thỏ đang rình mồi, xảo quyệt ngồi trong hang chờ đợi, để lộ ra hai chiếc răng lớn, hân hoan ca hát:

“Cô nhóc, anh chờ em, chờ em, chờ em bước vào…”

Một con heo ngây thơ, cất tiếng cảm thán:

“Ở nhà, ngày thật tươi đẹp.” Rồi cẩn thận nhìn xung quanh, chuẩn bị mang giày vào thì mắt đột nhiên sáng lên.

“Ầm… ầm… ầm…”

Một thân hình cường tráng di chuyển như con King Kong huyền bí lãng mạn trong rừng rậm bước ra.

Máu huyết toàn thân con heo sôi lên, nhảy vọt lên phía trước, xuyên qua những đám lá cây, phi nhanh về phía rừng rậm hét toán lên:

“King Kong ơi! Tôi đến đây.”

                                                  o0o

Một nam hai nữ ở chung một nhà, mặc dù trên danh nghĩa đều là anh em nhưng nếu cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện ra những ưu đãi khác biệt.

Hai người vừa về đến nhà, Duy Duy lấy chìa khóa ra mở cửa thì cửa phòng đã tự động mở. Hi Hi – mười sáu tuổi, trang điểm xinh đẹp, mặc một chiếc váy ngắn đến không thể ngắn hơn bước ra.

Tiêu Đồ nhíu mày hỏi:

“Em đi đâu đấy?”

Hi Hi khá ham đi chơi, không thích học tập. Nếu đến giờ tan học mà vẫn không thấy bóng dáng, có nghĩa là đi chơi cả buổi tối.

Chiếc váy kia rất quen mắt. Nó là của người nào đó chưa dám mặc lần nào kể từ khi dọn vào sống chung, vì sợ bị giáo huấn. Bây giờ để cho người có chút mập mạp như Hi Hi mặc vào, lại làm lộ ra cặp đùi khêu gợi…

Duy Duy bất đắc dĩ trừng mắt, đối với hành vi ăn trộm váy của em gái, cô không có cách nào chống đỡ.

“Báo cáo đại ca, bạn học hẹn em đi xem phim và đi hát karaoke.” Hi Hi le lưỡi, nheo mắt cười, ngoan ngoãn trả lời.

Hi Hi là một cô bé vui tính, có rất nhiều bạn bè và rất nhiều cuộc hẹn hò. Cuộc sống mỗi ngày của cô bé thật dễ chịu, điều này làm cho Duy Duy rất hâm mộ. Lúc mười sáu tuổi, cô gần như không qua lại với bạn bè. Cô là nạn nhân của người nào đó!

“Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi? Không lo học hành, suốt ngày đi ra ngoài phá phách hay sao?” Anh lấy quyền anh cả ra nói chuyện.

Duy Duy đứng sau lưng, vui mừng khi thấy người khác gặp nạn. Thật tốt quá! Cô không quản lí nổi Hi Hi, đúng lúc có người nào đó mắc chứng bệnh cô đơn trừng trị nó!

“Anh trai! Đừng có cổ hủ như vậy, hãy coi đây là xã giao bình thường được không?”

“Em có bạn trai rồi hả?” Câu hỏi sắc bén của người nào đó, làm Duy Duy muốn vỗ tay thật to.

Hi Hi nhìn anh làm nũng, chủ động cam đoan:

“Anh trai à! Em đã mười sáu tuổi rồi, dù có bạn trai cũng bình thường thôi. Anh yên tâm đi, em biết đâu là giới hạn mà, nhiều lắm họ cũng chỉ được nắm tay thôi. Em tuyệt đối, tuyệt đối không để mấy tên con trai thối tha kia lợi dụng được em.”

Ha ha, nắm tay cũng không được! Duy Duy cười thầm, với kinh nghiệm lâu năm của mình, bảo đảm Hi Hi sẽ bị anh dần cho một trận khổ sở. Ai ngờ đâu, mọi việc hoàn toàn đảo ngược…

“Không thi đậu vào trường đại học lớn, đừng có nói với người khác anh là anh trai của em nhé!” Người nào đó nói một câu bất mãn.

Duy Duy suýt chút nữa rớt tròng mắt. Chẳng lẽ anh đã khỏi hẳn chứng bệnh cô đơn? Có thật không vậy? Nhìn Hi Hi vô cùng hưng phấn rời khỏi nhà, Duy Duy ghen tị đến tột cùng.

Bước vào phòng, cô có thói quen đi tắm rửa ngay. Bởi vì nếu trên người cô còn mùi khói thuốc lá, chỉ sợ người nào đó khó chịu tra hỏi không để cô yên.

Hôm nay cô đi ăn ở nhà hàng, không thể để bị người nào đó phát hiện ra được.

“Chào anh, xin hỏi có Duy Duy ở đây không?” Lúc cô đang tắm, ở trên bàn trà có tiếng chuông di động vang lên.

“Anh là ai vậy?” Biết có gì đó không ổn, Tiêu Đồ nhận điện thoại, hỏi người đầu dây.

“Tôi… Xin chào! Tôi là đồng nghiệp của Duy Duy, nghe nói cô ấy xin nghỉ phép dài hạn… cho nên bây giờ, tôi với vài người bạn đang ở gần nhà cô ấy, muốn mời cô ấy ra ngoài chơi…”

Nghe tiếng nói của người bắt máy là đàn ông, đầu dây bên kia sửng sốt, rồi tò mò hỏi:

“Xin hỏi anh là…” Là người nhà hay bạn trai nhỉ?

Khóe môi của anh hơi nhếch lên, từ từ phun ra mấy chữ:

“Anh gọi nhầm số rồi.”

Trong lúc người đầu dây còn đang chưa dứt ngạc nhiên, anh cúp máy rồi tiện tay xóa luôn số đó ra khỏi danh bạ điện thoại.

Cuối cùng cô cũng tẩy cái mùi khói thuốc sạch sẽ ra khỏi người mình, bước ra phòng tắm hỏi:

“Vừa rồi có ai gọi điện thoại cho em hả?” Cô giống như nghe được tiếng chuông reo.

Anh đang ngồi trên sofa xem TV, nhàm chán dò kênh tùm lum, vẻ mặt bình tĩnh đến cả mắt cũng không ngước lên, nói:

“Anh không có nghe thấy.”

Vậy sao? Chẳng lẽ cô bị ảo giác hay là tiếng của TV nhỉ? Cô nghi hoặc cầm lấy điện thoại xem xét, quả thật trên danh bạ không có cuộc gọi nhỡ nào cả.

Cô còn nghĩ rằng… Vẻ mặt cô hiện lên một chút mất mát. 

One comment on “[Cuốn 2: Trái tim yêu] Sự nham hiểm của Tiêu Đồ – chương 14.1

Vô ảnh vân

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s